Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy

Chương 349: Đều có thể làm ra được?




Editor: demcodon

Mặc dù Sở Từ mân mê cả buổi tối, nhưng trên thực tế Tần Trường Tố và Sở Đường căn bản không nhìn thấy nàng rốt cuộc làm gì. Bởi vì trong lòng hai người lo lắng nên rất dong dài. Cho nên Sở Từ trực tiếp đuổi hai người ra phía trước, nhiều lắm để cho bọn họ giúp làm việc vặt.

Bởi vậy bây giờ vừa mở nắp lồng hấp ra, Tần Trường Tố và Sở Đường trước tiên tò mò nhìn. Sau đó ánh mắt đều dán lên trên.

"Chị ơi, chị làm món gì vậy? Tại sao em chưa từng thấy qua?" Sở Đường vội vàng hỏi.

Cậu không phải không tin Sở Từ, mà là cảm thấy lần này làm cho dì Tiền bên cạnh chiếm lợi, trong lòng thật sự hơi không thoải mái. Cậu cũng lo lắng Sở Từ nhất thời xúc động đồng ý thi đấu, sau đó đổi ý. Nhưng rất hiển nhiên, mặc dù đã qua sáng hôm nay nhưng thái độ của Sở Từ vẫn không thay đổi như cũ, cũng làm cho cậu an tâm hơn rất nhiều.

Lúc này chỉ nhìn trong lồng hấp to này tỏa ra hơi nóng. Sau khi hơi nóng biến mất lộ ra sủi cảo chính giữa. Nói là sủi cảo nhưng nhìn không giống, hình dạng khác nhau. Một số giống như bốn cánh hoa, trong mỗi một cánh hoa sủi cảo có rất nhiều nhân. Còn có mấy con giống con cá nhỏ lắc đầu ngoe nguẩy đuôi, vỏ mỏng chỉ có một lớp trong suốt, đều có thể nhìn đến nhân phong phú bên trong.

Hơn nữa lồng hấp vừa mở ra, mùi hương đã tỏa ra ngoài. Sáng sớ, vốn là có người chưa ăn sáng, vừa thấy lồng hấp đã đi tới, nhìn thấy món bên trong cũng không nhịn được tò mò.

"Đây là sủi cảo hấp à? Nhân gì thế?" Một người đàn ông dẫn theo đứa trẻ không nhịn được hỏi.

Sở Từ nhếch khóe miệng nói: "Sủi cảo cá vàng hấp này làm từ nhân thịt cá, nhưng không xương cũng không ngán, thích hợp cho trẻ con ăn. Bên cạnh là hoa nở phú quý và sủi cảo mắt phượng, nguyên liệu chính là nhân thịt heo."

"Tôi nhớ rõ quán ăn của cô bán chính là món xào thì phải? Tại sao hôm nay sửa lại bán thành món ăn từ bột mì?" Người này lại hỏi.

Nhưng cùng lúc đó, có một số hàng xóm bên cạnh và người đặc biệt đến xem náo nhiệt cũng đều nhìn món Sở Từ làm ra.

"Sau này mỗi tháng trong quán sẽ có một ngày chỉ bán món ăn từ bột mì, có đủ loại. Đây là thực đơn chi tiết." Nói xong, Sở Từ vào quán mấy giây lấy cuốn thực đơn mới đến, trực tiếp treo ở cửa.

Sở Đường sợ hãi, ngày hôm qua chị cậu rõ ràng bận rộn cả đêm, thời gian ở đâu mà vẽ nhiều món như vậy?

Lần này Sở Từ dùng chất liệu tương đối cứng hơn, bức vẽ có hơi thô hơn lần trước nhưng tuyệt đối đủ cẩn thận. Cuốn thực đơn này không mất quá nhiều thời gian của nàng, vẽ 4-50 món ăn cũng mất một tiếng đồng hồ. Mặc dù đời trước nàng là Tướng quân cầm thương lên ngựa. Nhưng mười sáu năm trước đó cũng từng ở khuê phòng kiên nhẫn học thơ vẽ tranh, chút việc nhỏ này căn bản không thể làm khó nàng.

Cuốn thực đơn vừa mở ra, người đặc biệt đến xem náo nhiệt lập tức nhào lên xem, vừa nhìn thấy đã hoa cả mắt. Chỉ nhìn thấy phía trên viết rất nhiều chữ khác nhau. Một số trong đó thậm chí cũng chưa nghe nói qua. Ví dụ như: bắp cải ngọc lục bảo, hạnh nhân thủy tinh, bánh bao nước, bánh ngàn lớp, mì sợi cầu vồng, bánh cuộn bướm, vv... Còn có cái gì bạc trắng như ý, bánh hoa quế, bánh hoa cúc, bánh hoa mai, bánh táo, vv...

Thường là tất cả nguyên liệu đã hết hạn sử dụng đều lấy từ không gian, là nàng tích góp được từ trước đây không lâu, đúng lúc có tác dụng.

Không tính những món bánh ngọt này, làm cho bọn họ mở mang kiến thức nhát chính là ba loại màn thầu, bánh bao và sủi cảo này. Đối với bọn họ ba loại này ở đâu cũng thấy được, không có gì đặc biệt. Nhưng chúng đã được cố tình thay đổi hình dạng trong thực đơn của Sở Từ, có những chiếc cầu vồng màu xanh lá và màu vàng. Thậm chí còn có trong suốt có nhân. Vốn dĩ nên là chiếc bánh màn thầu trắng to tròn lại bị nàng điều chỉnh rất gọn gàng và kỳ lạ,  nhưng rất đẹp.

"Cô... cô đều có thể làm ra được?" Có người hoa mắt choáng váng vội vàng hỏi.