Sống Lại Ngày Sau Làm Đại Thần

Chương 39: Đào hầm




Edit: Lệ Hy

“Ngược lại cháu muốn giới thiệu một người, trình độ tuyệt đối đủ! Hơn nữa hôm nay cháu còn nhìn thấy cô ấy, phỏng chừng bây giờ còn đang ở Yến Kinh. Chỉ là không biết cô ấy có đồng ý lên tiết mục cuối năm không, dù sao cô ấy không muốn tiến vào làng giải trí.” Lâm Tử Mặc ra vẻ khó xử nói.

“Người nào? Ta đi mời cô ấy, không, để cho ta đi cầu xin cô ấy là được! Mau nói cho ta biết!”

Lâm Hướng Văn lập tức đứng lên, vội vàng hỏi.

“Chú từng gặp rồi, là hàng xóm chỗ biệt thự kia của cháu. Hơn nữa  trên trang web chính thức của công ty các chú không phải có video clip trận thi đấu của cô ấy sao? Lúc ấy chú còn muốn tìm cháu xây dựng quan hệ để cô ấy tiến vào công ty của các chú, chỉ là người ta không muốn tiến vào làng giải trí từ chối rồi.”

“Đủ rồi! Trình độ kia quá đủ rồi! Cháu có thể liên lạc với cô ấy không? Hỏi một chút hiện tại cô ấy ở đâu, Tiểu Mặc à, cháu không thể thấy chết mà không cứu được! Nếu chú phá sản, nửa đời sau chỉ có thể dựa vào cháu nuôi thôi! Cháu mang chú đi tìm cô ấy, chỉ cần vượt qua cửa ải khó khăn lần này, chú sẽ cho cháu một bao lì xì thật lớn thế nào?”

Lâm Tử Mặc nghe Lâm Hướng Văn kêu khóc, khóe miệng giật giật, rất muốn đập đi làm sao bây giờ!

“Chú lấy cái gì đi cầu người? Cô ấy không muốn tiến vào làng giải trí, có thể thấy được cô ấy không phải là người ham muốn. Có năng lực mua được biệt thự ở cảng Minh Nhân, nói lên rằng cô ấy cũng không thiếu tiền. Chú lấy cái gì đả động cô ấy?” Lâm Tử Mặc hắt nước lạnh cho Lâm Hướng Văn.

Lâm Hướng Văn sửng sốt. Đúng vậy, mình lấy cái gì đi đả động người ta đây?

Tục ngữ nói, vô dục tắc cương ( biết bỏ đi dục vọng mới thành được việc lớn)! Người không màng danh lợi như vậy, ở trước mặt người ta, mình đúng là không có một chút lợi thế nào.

“Vậy làm sao bây giờ? Học muội này của cháu có ưa thích thứ gì không?”

Lâm Hướng Văn hơi trợn tròn mắt!

“Cháu mang chú qua trước, chú nhớ rõ cũng mang chi phiếu  theo. Vạn nhất người ta nhìn chú khóc đến thảm thương, cuối cùng đồng ý, cho dù là phí dịch vụ chú cũng không thể đưa thiếu! Cũng phải cho tầm năm sáu chục vạn!”

Lâm Tử Mặc hất mặt đi, cũng không đành lòng nhìn khuôn mặt ủ rũ kia của Lâm Hướng Văn nữa!

“Cái gì? Năm sáu chục vạn? Ca sĩ đứng đầu trong nước hát một bài hát cũng hai ba mươi vạn, này, này, này không phải phá hư luật lệ sao?” Lâm Hướng Văn lại có chút giậm chân!

Nháy mắt sắc mặt của Tử Mặc lạnh xuống, “Nhưng cô ấy không phải là người trong giới, cũng không muốn tiến vào làng giải trí! Chú cảm thấy một người ngoài vòng đồng ý với chú xong, còn có thể sống yên bình ở trường  nữa sao?

Hơn nữa, hiện tại là chú cầu người làm việc, chuyện có thể dùng tiền bạc giải quyết thì cũng không gọi là việc, nhưng hiện tại chuyện của chú là chuyện có thể dùng tiền là giải quyết được à?

Mấy chục vạn này, thay vì nói là phí dịch vụ, còn không bằng nói là tiền bồi thường chú quấy nhiễu sự thanh tịnh của nhà người ta! Chính chú suy xét cân nhắc đi, bỏ được thì cháu sẽ giúp chú gọi điện thoại hỏi một chút, không muốn cho thì chú từ giải quyết đi!”

“Bỏ được bỏ được, không phải mới vừa chú không phản ứng kịp sao? Tiền này nên bỏ ra! Cháu nhanh gọi điện hỏi một chút đi!”

Lâm Hướng Văn cũng nháy mắt phản ứng lại, tiền này thật đúng là không thể gọi là phí dịch vụ! Lâm Hướng Văn làm lão tổng một công ty, thời khắc mấu chốt cũng có thể phân biệt nặng nhẹ.

Ngay trước mặt Lâm Hướng Văn,Lâm Tử Mặc cố ý gọi điện thoại hỏi rõ nơi Tố Y đang ở, hai người liền chạy qua về phía cảng Minh Nhân.

Vừa vào cửa, Lâm Hướng Văn đã tỏ vẻ mặt cầu xin nói với Tố Y: “Tiểu Trình à! Hiện tại chỉ có cháu có thể giúp ta, xem mặt mũi Tử Mặc nhà ta, cháu giúp ta một lần đi!”

Nói xong còn cố ý dụi dụi mắt, sau đó liền ánh mắt bị xoa đỏ hồng giả bộ đáng yêu nhìn Tố Y!

“Có người từng nói với chú chưa, giả bộ dáng yêu cũng phải nhìn mặt! Chú không phải  giả bộ đáng yêu mà là kinh sợ.” Tố Y nén cười nói với Lâm Hướng Văn.

“Khi nào ta giả bộ đáng yêu hả? Vẻ mặt ta không phải giả vờ đáng yêu! Không phải, nói cố giả bô đáng yêu cần nhìn mặt, ta khó coi sao?”

Tố Y nói vừa xong, Lâm Hướng Văn liền xù lông lên!

Đó là hắn giả bộ đáng thương, như thế nào thì đến chỗ Trình Tố Y lại thành giả bộ đáng yêu rồi hả? Lại còn nói giả bộ đáng cần nhìn mặt gì đó, đó không phải nói bộ dáng mình xấu sao?

Cái này thực không thể nhịn!

“Ta ngọc thụ lâm phong như vậy, phong lưu phóng khoáng, một  nhánh hoa lê đè lên hải đường(*)…”

“Khụ!” Lâm Tử Mặc nghe không nổi nữa, khẩn trương ho khan một tiếng ngắt lời Lâm Hướng Văn mắc vào hành vi ngu ngốc.

Hắn không hề biết Tố Y còn có bản lĩnh này, câu nói đầu tiên có thể chọc Lâm Hướng Văn xù lông!

Khẩn trương quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, chỉ sợ khóe miệng nhếch lên bán đứng tâm tình vui vẻ của bản thân đang xem diễn trò.

“Vậy cái kia, thực xin lỗi, Trình tiểu thư. Ta không phải cố ý, cháu không cần để để ở trong lòng. Hiện tại chỉ cần cháu chịu giúp ta, cháu nói ta xấu, ta cũng thừa nhận!” Lâm Hướng Văn quay đầu khẩn trương giải thích nói với Tố Y.

“Cháu cũng không nói chú xấu, cháu chỉ nói người không thích hợp với kiểu giả bộ đáng yêu mà thôi! Lại nói, chú vừa vào cửa đã nói muốn cháu hỗ trợ, nhưng đến bây giờ còn chưa nói giúp chú làm cháu thực sự nghe có chút không hiểu.”

Chỉ hai câu nói, Tố Y liền nhìn rõ tính cách của Lâm Hướng Văn, cũng biết nên ứng đối với Lâm Hướng Văn như thế nào rồi.

Lâm Hướng Văn sửng sốt, phản ứng kịp xong liền nói rõ ràng chân tướng sự việc cho Tố Y.

Sau đó liền đáng thương tội nghiệp nhìn Tố Y nói: “Chuyện chính là vậy, hiện tại chỉ có cháu có thể giúp công ty ta qua cửa ải khó khăn lần này rồi!”

Vẻ mặt Tố Y ngưng trọng suy xét một hồi, sau đó ngẩng đầu nói với Lâm Hướng Văn: “Không phải cháu không chịu giúp chú, chỉ là hiện tại cháu quả thật không định tiến vào làng giải trí. Video clip trận thi đấu lần trước để trên các trang web chính thức của chú, đã tạo thành quấy nhiễu rất lớn với cuộc sống của cháu. Hiện tại chú muốn cháu thay Vân Phàm lên tiết mục cuối năm, về sau cháu đây cũng đừng nghĩ tiếp tục sống qua ngày như  người bình thường, cho nên thật xin lỗi, việc này rất vội, cháu thực sự không giúp được!”

Lâm Hướng Văn vừa nghe thì nóng nảy, tuy không biết vì sao Tố Y không ở biệt thự bên kia, nhưng  nhìn kiểu dáng phòng, giống như một  mình cô sống ở trong này, nói không chừng phòng nhỏ này cũng là sản nghiệp dưới tên cô ấy. Xem ra cô  thật sự không thiếu tiền, lại không muốn nổi danh, nên vô dục vô cầu (không có ham muốn, khát vọng) như vậy để cho trái tim của Lâm Hướng Văn lạnh mất một nửa.

Lâm Hướng Văn vẻ mặt cầu xin nhìn về phía Lâm Tử Mặc, nhưng Lâm Tử Mặc lại quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, tỏ rõ để cho chính hắn đối phó.

“Cái kia, Tiểu Trình à! Cháu nể mặt Tử Mặc giúp ta một lần đi! Ta đảm bảo ngày bây giờ, hơn nữa về sau nếu cháu có việc bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm ta, ta đảm bảo sẽ coi chuyện của cháu thành chuyện của ta để làm.”

“Đúng vậy, cháu là một sinh viên, cũng không có chuyện gì cần chú làm đâu!”

Tố Y tiếp tục ung dung thản nhiên từ chối.

Lâm Hướng Văn nóng nảy, hứa cho rất nhiều điều kiện. Nhưng Tố Y cũng không có chút ý tứ muốn gật đầu nào, Lâm Hướng Văn cũng sắp muốn khóc!

Tố Y liếc mắt nhìn Lâm Tử Mặc, Lâm Tử Mặc liền hiểu ý của Tố Y. Cô ấy đây là bảo hắn mở miệng, muốn giúp mình lấy lòng trước mặt Lâm Hướng Văn a!

Tuy nhiên Lâm Tử Mặc không cần, nhưng cách làm  của Tố Y vãn để cho trong lòng hắn cực kỳ thoải mái.

“Trình sư muội! Anh cảm thấy em hát cũng rất tốt, nhưng cứ mai một như vậy mà nói quá đáng tiếc. Hơn nữa nếu thật sự không có cách khác, anh cũng sẽ không để chú nhỏ của anh đến mời em trợ giúp. Dù sao, chúng ta biết em không phải là người trong vòng, nhưng mà xi nem yên tâm, chú của anh sẽ cố gắng hết mức nhất, không cho người quấy rầy cuộc sống trường học của em. Vả lại em có điều kiện gì cũng có thể nói  ra, chú của anh nhất định sẽ làm được. Xin em chắc chắn giúp việc vội vàng này của giúp chúng ta!”

Lâm Tử Mặc vừa nói vừa đụng Lâm Hướng Văn một cái.