Sống Lại Sau Khi Bị Bắt Cóc

Chương 2: Kẻ ngốc




Tô Tần bị Trương Phượng trói chặt, bị khiêng như khiêng bò đưa đến nhà của thằng ngốc. Thằng ngốc tên là Phi Phi, năm nay cũng 15 tuổi. Cha nó chết xong ông bà nội cũng lần lượt qua đời. Trong nhà chỉ còn nó và mẹ tên là Vân Cầm. Nghe nói cha của thằng ngốc để lại một khoản tiền cho nó mua vợ, Vân Cầm vẫn cảm thấy con còn nhỏ, có thể để thêm hai năm nữa. Nhưng hiện tại cô gái Trương Phượng đưa tới giá rẻ, Vân Cầm cảm thấy có lời nên mua lại Tô Tần. Tô Tần bị nhốt ở trong phòng, đói đến kiệt sức. Đến tối muộn, có người đẩy cửa vào, đốt đèn. Thằng ngốc cầm một bát nước, đứng ở cửa, mím môi xem xét cô. Thằng ngốc 15 tuổi nhưng đã cao tới 1m78, trên người mặc một cái áo phông hồng đã bị tẩy trắng bệch và quần sooc rộng thùng thình. hắn rất gầy, nhưng không phải là kiểu gầy giơ xương, da rất trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn, ngũ quan xinh đẹp, đôi mắt trong veo, ánh mắt ấy nhìn cô cực kỳ giống một con chó nhỏ vô hại.

Mắt Tô Tần hơi ướt, thực tế cô không nghĩ tới mình sẽ bị bán lại đến nhà cậu ngốc này. Ở kiếp trước, cô ở nhà của Trương Tinh suốt 5 năm, mà bởi vì không sinh được con nên cũng bị Trương Tinh bán lại cho một lão già 60 tuổi ở trong thôn. Nửa đêm khi cô chạy trốn đã vội vàng trốn vào nhà của cậu ngốc này. Cậu đi tìm mèo con, phát hiện ra Tô Tần ở dưới gầm giường. Khi Trương Tinh đến hỏi cậu có thấy Tô Tần không, cậu gật đầu sau đó chỉ ra sân sau. Tô Tần trốn ở nhà cậu ngốc này mấy ngày. Cậu ngốc này mỗi ngày đều mang nước, mang bánh bao tới. Mẹ của cậu cứ nghĩ rằng cậu cầm đồ ăn cho mèo hoang nên cũng không để ý. Tô Tần ở gầm giường nhà cậu ấy suốt một tuần. cô ở gầm giường không dám nói lời nào, thậm chí không dám thở mạnh, cả một tuần cũng chỉ cùng cậu nói hai chữ “Cám ơn”. một tuần sau, vào buổi tối, cậu ấy đã mang cô trốn ra khỏi thôn, hai người chạy tới thị trấn Đồng La, tìm được một giáo viên dạy ở đó. Sau này, bị mấy đứa trẻ học ở trường tố cáo, Tô Tần và cậu bị bắt trở về thôn.

Bởi vì cậu ngốc đã vi phạm điều cấm kỵ trong thôn nên bị dân làng trừng phạt – THIÊU SỐNG. Mà khi bọn chúng định chặt đứt chân tay Tô Tần thì phát hiện cô đang mang thai, vì vậy cô tránh được tai họa. Rất nhiều năm sau cô đều không thể quên được cảnh tượng khi cậu ngốc ấy bị thiêu sống. Về sau thầy Lê Xuyên dẫn cảnh sát đến, cô bị dân làng dấu đi. Thầy Lê Xuyên cùng cảnh sát không chịu bỏ cuộc, ẩn nấp trong núi suốt nửa tháng mới tra được dấu vết của cô và cứu cô ra. Trở lại thành phố, cô được bố mẹ đưa đi phá thai. Trương Phượng bị bắt vì tội buôn người, mà Trương Tinh cũng bị tóm bởi vì tội trước đây giết người ở trong thành phố. Lý Vân Trân cùng dân làng mua vợ thì chỉ bị nói chuyện, giáo dục. Ngoài Tô Tần, trong thôn các cô gái khác bị lừa bán cũng được cứu ra. Nhưng sau đó một số cô gái khi trở lại thành phố lại lựa chọn về Đại Sơn vì các cô ấy không nỡ rời xa con của mình.

Tô Tần đã đi đến đồn cảnh sát để tố cáo tội ác của Lý Vân Trân cùng mấy người họ hàng của bà ta tội cố ý giết người, thiêu sống chàng trai bị ngốc ấy. Nhưng khi cảnh sát đi đến thôn tìm hiểu thông tin thì dân làng lại nói rằng trong thôn không có hai người là thằng ngốc và mẹ của cậu. Bởi vì không có bằng chứng gì nên chuyện ngày đã không được giải quyết.

………

Bất kể là kiếp trước hay kiếp này, so với trường hợp những cô gái khác bị bắt cóc và bán đi, Tô Tần đều là may mắn hơn. Giờ phút này, khi nhìn thấy cậu ngốc này còn sống, đứng ở cửa, cô không thể kiềm chế được, nước mắt như mưa. Cậu ngốc nhìn thấy cô khóc, vội vàng đem nước để trên chiếc tủ đen, lấy tay chỉ vào cái bát nước tráng men và đi ra ngoài. Cậu không phải thật sự ngốc, cậu chính là trầm lặng, không thích nói chuyện và cố ý biểu hiện như một thằng ngốc với người ngoài. Cậu ấy thực ra rất thông minh, ở kiếp trước, nếu không nhờ có cậu ấy thì Tô Tần cũng không thể ra khỏi thôn được.

Tô Tần liếc nhìn chén nước nhưng không uống, chờ cho cậu ngốc đi ra khỏi phòng cô đổ nước xuống gầm giường. Ở trong thôn này, thực sự ngoại trừ cậu ngốc này, cô không thể tin được ai. Bát nước này tuy là cậu ngốc kia mang vào nhưng cô không thể xác định được bát nước này có bị mẹ cậu ta bỏ thuốc vào hay không. Mặc dù lúc này cô đang khát khô cổ cô cũng không dám chạm vào bát nước kia.

Cho dù là nhà gạch ở nông thôn thì hoàn cảnh vẫn kém ở trong thành phố, sàn của phòng ngủ không phải bằng bê tông, càng không có gạch men mà là đất bùn đen, chất lượng kém lại còn ẩm ướt. Nếu đèn không bật thì phòng ngủ tối đen như mực, nơi này ngay cả cái tủ cũng tối đen và cũ kỹ. Tấm trải giường và vỏ chăn mặc dù đã cũ nhưng được giặt rất sạch sẽ, còn có mùi thơm mát của xà phòng vương lại, có thể thấy mẹ của cậu ngốc thích sạch sẽ. Ngược lại, nhà của Trương Tinh rất luộm thuộm, bẩn thỉu, chăn đệm luôn ẩm ướt và có mùi nấm mốc rất buồn nôn.

Tô Tần biết cậu ngốc là người như thế nào, nếu trong nhà chỉ có mình cậu thì cô sẽ hoàn toàn có thể yên tâm. Thế nhưng cậu còn có mẹ, đối với mẹ cậu cô không biết gì cả, nhưng quạ nào mà chẳng đen đầu, mẹ của cậu ấy chắc là cũng lạnh lùng, vô tình giống như những người khác trong thôn. Nếu không ở kiếp trước cậu ngốc ấy cũng sẽ không để cô trốn ở gầm giường suốt một tuần.

Tô Tần rất buồn ngủ nhưng cô không dám ngủ. Đêm đến, cậu ngốc lại đi vào phòng, lấy kéo cắt dây trói chân tay cô ra. Cậu đứng cạnh giường, nhìn cô và chỉ sang phòng bên cạnh: “Bên ngoài, chờ cô”. Tô Tần xoa xoa cổ tay sưng vù của mình, nhìn chăm chú gáy cậu, miệng gọi “Phi Phi”. Cậu ngốc khựng lại, rất sửng sốt và quay lại nhìn cô. Lúc này, ánh mắt cậu nhìn cô không còn là kiểu ánh mắt hòa nhã, vô hại của chú chó nhỏ nữa, mà nó mang theo sự cảnh giác và sắc bén. Tô Tần bị ánh mắt bỗng nhiên thay đổi của cậu dọa sợ. Trong một khoảnh khắc, cô cảm thấy rằng chàng trai đứng trước mặt cô không phải là Vân Phi đơn thuần và tốt bụng mà cô gặp được ở kiếp trước. Trong lòng hơi giật mình và khẩn trương, sau đó cô cẩn thận từng li từng tý dè dặt bao biện cho mình: “Tên ở nhà của tôi…. gọi là Phi Phi…..cậu có thể gọi tôi là Phi Phi”. Ánh mắt cậu lại ngay lập tức thay đổi, lại trở về kiểu nhìn ngốc nghếch vốn có.

Tô Tần xuống giường, đi giày và đi theo cậu ra ngoài phòng chính. Phòng chính có một bức chân dung treo trên tường, đối diện với cửa. Bóng đèn điện chiếu xuống một cái bàn ăn hình vuông trên đó bày hai món thức ăn một món canh. một đĩa thịt xông khói xào tỏi non, một đĩa ngồng cải xào, một bát canh đậu phụ nấu thịt lớn, ở mỗi ba cạnh bàn ăn đặt một bát cơm. Tô Tần thực sự rất đói, cô nhìn bát cơm nóng bụng sôi ùng ục. Cậu ngốc đi vào bếp mang 3 đôi đũa ra đưa cho cô một đôi.

Tô Tần tỏ ra thực sự sợ hãi, người run lên, như thể không dám đưa tay ra nhận.Vân Cầm bê vào một đống củ cải trộn dầu ớt, thấy cô gái run rẩy liền nói với cô: “Đến đây ăn cơm đi, ăn no bụng mới có sức làm con dâu chứ?” Tô Tần cẩn thận ngước mắt lên, đối mặt với đôi mắt khôn khéo, hiểu biết của Vân Cầm, cảm thấy trong lòng lạnh lẽo. Người phụ nữ này có làn da rất trắng, ngũ quan xinh đẹp, trên người cô ấy tuy mặc quần áo rách nhưng phong cách không giống một phụ nữ nông dân bình thường. Kiếp trước Tô Tần chưa bao giờ gặp cô, chỉ trốn ở dưới gầm giường nghe qua giọng nói của cô. Ánh mắt của người phụ nữ này dường như có thể xuyên thấu hết thảy, có thể thấy được là một phụ nữ khôn ngoan, sắc sảo, không dễ lừa như Trương Phượng và Lý Vân Trân.