Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 57: Tin đồn




Một đêm không ngủ, ai nhìn vào gương cũng phải giật vì khuôn mặt của An An, hai mắt thâm quầng, cô vội lấy mấy viên đá trong tủ lạnh chườm lên. Hôm nay xem như là ngày đầu tiên trở lại sau chuyến công tác, đến c nhất định không thể xuất hiện trong bộ dạng quá xấu xí, An An trang điểm kỹ càng, nhìn vào gương thấy vừa ý mới đi tới phòng chính lấy túi xách, mẹ Minh Minh vẫn đang ngủ, không dám kinh động bà ta, chỉ sợ con người đó mà tỉnh dậy lại nhiếc móc cô.

Vừa bước vào cổng công ty, nhìn thấy đồng nghiệp, An An liền tươi cười chào. Họ cũng chào lại nhưng cô thấy có gì đó không ổn, mấy cô nàng này sao hôm nay không hào hứng đến đòi quà? Mặc kệ, cô bước vào phòng, Nhạc Vân đã có mặt, cô liền mỉm cười nói: “Chào buổi sáng, Tiểu Vân”. Nhạc Vân ngẩng đầu lên, vẻ mặt kỳ cục nhưng cười đáp lại: “Chị An về rồi à?”.

“Gần đây chắc em bận lắm hả?” Cô ngồi vào bàn, sau đómở túi ra gọi Tiểu Vân lại: “Tiểu Vân, đây là quà Đại Liên, em mang đi chia cho mọi người nhé, chị chỉ mua về một chút đồ ăn vặt thôi”.

Tiểu Vân bước tới nhận quà, cười gượng: “Đến trưa em mang chia cho mọi người ăn nhé, sắp giờ làm rồi”. An An gật đầu: “Vậy đi”. Tiểu Vân cầm túi đứng bên cạnh khẽ nói: “Chị An, phó giám đốc có dặn khi nào chị về thì bảo đến phòng bà một chút”. An An nghi ngờ, hơi lo lắng, phó giám đốc Phương à? Bà ấy rất hiếm khi tìm cô, có chuyện gì đây? Cô thuận miệng hỏi: “Giám đốc không ở văn phòng à?”. “Giám đốc Kiều mai mới về, đã đi Thượng Hải rồi”.

An An khẽ gật đầu, rồi cầm theo máy tính xách tay đi ra, xung quanh mọi người đều im lặng, không ồn ào giống như mọi khi, công ty đang xảy ra chuyện gì sao? Sao người nào người nấy cũng ngoan ngoãn thế? Cô nghi ngờ bước vào phòng của phó giám đốc Phương.

Khẽ gõ cửa, nghe thấy có người đáp lại cô mới đẩy cửa vào. Phó giám đốc đang nghe điện thoại, đây là một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, bình thường chỉ quản lý công việc kinh doanh, rất ít khi hỏi tình hình công việc trong phòng An An. Nhưng về rồi cũng phải chào hỏi một tiếng, An An yên lặng đứng trước bàn. Phó giám đốc Phương giơ tay ra hiệu cô ngồi xuống.

“An An, lần công tác này có thu hoạch được gì không?”, bằng giọng khàn khàn, phó giám đốc Phương hỏi. An An ngẩn ra, thu hoạch gì? “À, việc quản lý của đối tác bên đó rất tốt, chỉ cần điều chỉnh một chút để hoàn thiện hơn”. Cô tường thuật lại cặn kẽ cảm nhận về chuyến công tác Đại Liên lần này.

Bà Phương nhìn chằm chằm cô: “An An, tôi biết giám đốc Kiều luôn đánh giá cao cô. Tôi tin cô cũng là một người thông minh, hơn nữa làm việc gì cũng khiến mọi người rất an tâm”. An An có chút bồn chồn, sao tự nhiên bà ấy lại khen ngợi cô, chỉ có điều giọng điệu giống như đang mỉa mai. Cô không lên tiếng, đợi phó giám đốc Phương nói tiếp.

“An An, gần đây chuyện bạn trai cô thế nào rồi? Dự định khi nào uống rượu mừng đây? Bà ta chuyển chủ đề hỏi đến chuyện riêng của cô, cuối cùng là bà ta muốn gì? An An phấp phỏng: “Chuyện đó vẫn tốt, chúng tôi đang lên kế hoạch”. Cô không muốn để bà ta biết quá nhiều, cảm thấy đây là chuyện riêng đâu nhất thiết phải báo cáo.

“Có dự định kết hôn rồi? Vậy.Phó giám đốc bưng tách trà lên, nhấp một ngụm, ngước mắt nhìn cô. An An cảm thấy chuyện hôm nay đến gặp người này là một việc không sáng suốt. “Gần đây sao nghe nói, cô còn đi lại vớimột người đàn ông khác?”, quả nhiên bà ta không phải tìm cô để nói chuyện về công việc. Phương Hoa! Tên tiểu nhân bỉ ổi này, nhất định là anh ta đã nói xấu sau lưng cô.

An An khẽ nhắm mắt lại rồi mở ra nhìn phó giám đốc Phương: “Phó giám đốc Phương, tôi nghĩ hôm nay chị gọi tôi đến để tìm hiểu tình hình tiến độ công tác ở Đại Liên. Chuyện riêng của tôi với những vấn đề này chẳng liên quan gì”, giọng nói có phần bực mình.

“Vu An An, tôi chỉ quan tâm đến cô một chút. Nhìn cô cũng đâu còn ít tuổi nữa, sắp kết hôn rồi thì đừng để bên ngoài có những lời đồn thổi không hay”, bà ta vẫn không chịu buông tha.

“Lời đồn thổi nào?”, An An nhíu mày, cô muốn biết xem cái tên tiểu nhân Phương Hoa đã đặt điều những gì.

“Cũng không có gì, chỉ là gần đây trong công ty rỉ tai nhau chuyện cô đang đi lại với một cậu thanh niên. Cô đã hai mươi tám rồi, sao còn học kiểu của mấy cô gái trẻ, mơ tưởng những điều không thực tế vậy”, mặt bà ta lộ rõ vẻ khinh thường.

An An hít một hơi thật sâu: “Phó giám đốc Phương, tôi không biết ai ác ý đồn thổi. Nhưng tôi không nghĩ là chuyện riêng của mình lại phải cần mọi người xen vào bàn tán. Việc công việc tư rõ ràng, tôi không làm ảnh hưởngđến công việc”.

“Tuy nhiên cô cũng cần chú ý đến hình tượng một chút chứ. Một trưởng phòng nhân sự, cả ngày phải nói chuyện với những người khác về văn hóa doanh nghiệp, về cách quản lý. Cô thế này thì những người kia họ nghĩ ra sao?” Bà ta khẽ liếc mắt nhìn An An, giọng nói cũng nhấn mạnh hơn, “Tôi nghĩ, cô mới về đến nơi chắc mệt rồi, giờ có thể về nghỉ ngơi, suy nghĩ cho kỹ càng mọi thứ. Cô định để những lời đồn thổi này còn lan truyền đến bao giờ nữa?”.

An An kinh ngạc nhìn chằm chằm vào bà ta, lại còn đuổi cô về? Ai muốn nói gì cô đâu có quản được, lẽ nào cấp trên cũng vì chuyện này mà không ghi nhận đóng góp của cô? Chưa nói đến chuyện cuộc sống tình cảm của cô phải cần họ bình luận sao?

“Phó giám đốc Phương, xin lỗi chị! Chuyện này tôi không làm được, công việc hiện giờ của tôi vẫn đang tiến triển bình thường, chưa nhận được chỉ thị của giám đốc Kiều, tôi sẽ không tự ý tùy tiện bỏ vị trí của mình”, An An nghĩ giờ cũng chẳng cần phải tôn trọng bà ta làm gì, chỉ cần công việc của mình hoàn thành tốt là được rồi. “Nếu không còn việc gì khác, tôi xin đi trước thưa phó giám đốc”, nói xong, cô đứng phắt dậy đi ra cửa

“Vu An An, cô..bà ta chưa kịp nói hết câu thì cánh cửađã đóng lại.

An An ôm chắc máy tính trong tay, đi ra hành lang, không thèm để ý đến những ánh mắt tò mò xung quanh. Thẳng lưng đi một mạch vào phòng.

Thật là phiền phức, sao mọi việc cứ dồn đến một lúc. Mẹ Minh Minh, bà phó giám đốc Phương đều như mấy oan hồn, ở bên cạnh gây ra biết bao phiền phức. Cô ngồi trên ghế, giận dữ nghĩ, nhất định là tên tiểu nhân Phương Hoa không biết ở sau lưng cô, anh ta đã nói những điều gì. Ngay cả bà phó giám đốc cũng lên tiếng, bình thường bà ta rất thích Phương Hoa mà, gã miệng lưỡi lươn lẹo thế chắc đã đến đặt điều để trả thù, khiến bà ta mất cảm tình với cô.

Nhạc Vân lúc này mới thận trọng bước đến chỗ cô. “Chị An, phó giám đốc Phương tìm chị có việc gì vậy?”, thấy An An không trả lời chỉ lắc lắc đầu cô nàng tiếp tục nói: “Có phải là tìm chị để nói chuyện đó..An An đột nhiên mở trừng mắt nhìn Tiểu Vân, lẽ nào người trong công ty đều biết hết? “Mọi người đều đang bàn tán chuyện chị ở Đại Liên đi lại với một cậu thanh niên, hơn nữa rất đẹp trai. Có phải chính là người em gặp hôm đó, mà chị bảo là ‘em họ’ không?”, Tiểu Vân nhìn An An hoài nghi.

An An chán nản, “Tiểu Vân, người trong công ty truyền tai nhau thế nào?”. Nhạc Vân đưa mắt ra phía ngoài, ánhmắt né tránh: “Là việc có người nhìn thấy chị với cậu trai kia ở Đại Liên đi ngoài phố ôm ôm ấp ấp. Còn nói chị vì mải yêu đương mà công việc đào tạo không tốt, đối tác cũng có kiến nghị đến giám đốc”. An An sắp tức muốn chết, Phương Hoa, anh ta quả là thừa bỉ ổi, rõ ràng là tung tin đồn nhảm bêu xấu cô. Cô kìm chế cơn tức giận, khẽ cười: “Tiểu Vân, nếu như thật sự có việc này thì người bị triệu về trước, không phải là người nào khác mà phải là chị mới đúng”.

An An đứng dậy, khẽ vỗ vào vai Tiểu Vân: “Chị ra ngoài một chút, em cứ an tâm làm việc. Việc của chị, chị sẽ tự đi giải quyết”. Cô quyết định phải đi tìm tên thối tha bỉ ổi kia để nói cho ra nhẽ.