Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 59: Dọn nhà




Về đến công ty, cô vẫn cảm thấy những ánh mắt tò mò của mọi người. Mặc kệ tất cả, An An mỉm cười đi qua họ, nếu chuyện gì cũng bận tâm thì cuộc sống này quả thật quá mệt mỏi, chẳng cần giải thích làm gì, muốn nghĩ thế nào thì cứ kệ họ đi.

Cô bước vào phòng, vừa ngồi vào bàn đã thấy Nhạc Vân đến sát bên cạnh: “Chị An, chị An, chị không sao chứ”, Nhạc Vân nhìn vẻ mặt mệt mỏi của An An lo lắng hỏi. “À, chị không sao”, An An mỉm cười. “Lúc nãy, khi chị vừa ra ngoài, phó giám đốc Phương ở trong văn phòng nổi cơn tam bành, chẳng biết có phải là do chuyện của chị hồi sáng không?”. Tiểu Vân thật sự lo lắng, cô vỗ nhẹ vào tay cô nàng trấn an : “Không có gì đâu tiếp tục làm việc đi, ngày mai giám đốc Kiều về rồi, em gửi cho chị tài liệu để chị xem qua một chút”.

Có lẽ lời đe dọa của cô có tác dụng, mặc dù bà ta lên cơn trong phòng nhưng không dám tới làm phiền cô. An Anlắc đầu, quyết định tập trung vào công việc, không nên vì mấy chuyện này mà để bị ảnh hưởng.

Thời gian trôi qua rất nhanh, ngẩng lên nhìn đã thấy sáu giờ tối, mọi người trong công ty về gần hết. Mặc dù không muốn về nhà gặp cái gương mặt khó chịu kia nhưng chẳng còn cách nào khác. Cô lấy lại tinh thần, thu dọn đồ đạc rời khỏi công ty.

Vừa bước vào cửa đã nghe thấy giọng mẹ Minh Minh giận dữ hét vào điện thoại. Ngoài con trai bà ta ra thì có lẽ chẳng ai đủ khả năng khiến người phụ nữ tao nhã này như vậy. An An bước qua, gật đầu chào rồi đi vào thẳng phòng. Tuy nhiên, cho dù ngăn cách bởi cánh cửa thì cô vẫn nghe rõ mẹ anh ta đang nói gì. Cô mơ hồ nghe thấy hình như mẹ Minh Minh nói tới chuyện không trả tiền phòng, còn anh ta chắc khó chịu quá nên đã cúp máy. Bực mình, bà ta chỉ biết ngồi đó vừa khóc vừa mắng thằng con bất trị.

An An thấy ê ẩm hết cả đầu, thế nào một cơn cuồng phong nữa cũng sắp nổ ra cho mà xem.

Quả nhiên, mẹ Minh Minh không thèm gõ mà trực tiếp đẩy cửa bước vào. Gương mặt bà ta hầm hầm, đầy tức giận.

An An im lặng ngước mắt nhìn, đợi bà ta trút giận. “Minh Minh nói không trả tiền phòng nữa. Tốt thôi, vậy thì đừng có mà vào ở đây.” Mẹ anh ta phát hỏa, gương mặt phừng phừng lửa giận, “Dù sao nó cũng chẳng mấy khi về nhà, không trả nổi tiền phòng khiến tôi và cha nó suốt ngày phải lo nghĩ, vậy thì chi bằng lấy phòng này cho thuê, chí ít mồi tháng cũng lo được tiền trả ngân hàng khỏi bị gọi điện đến thúc tiền nhà, rõ mất mặt”. Thì ra đây mới là mục đích của bà ta, dù sao Minh Minh cũng không ở đây, nên mượn cớ này để đuổi cô đi.

An An chầm chậm đứng lên, nhìn thẳng vào bà ta: “Dì à, dì muốn sao thì cứ làm vậy. Cháu dọn đi, được chứ”. “Đây là cô tự muốn đi chứ không phải tôi ép cô, ai bảo đến cả phòng ở mà hai người cũng không lo nổi, vậy chi bằng tự mình đi thuê phòng ở cho thoải mái”, bà ta vừa nghe cô nói liền chớp lấy cơ hội nói trắng ra không thèm che giấu.

Cô chẳng nói lại làm gì, không muốn đôi co với người phụ nữ này. Rời khỏi đây nhân lúc Minh Minh chưa về. Thay vì mồi ngày phải nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của bà ta thì thà dứt khoát đi tìm cho mình một khoảng không riêng còn hơn. Mở vali, nhét mấy bộ quần áo thường mặc vào, cùng với tất cả những chai lọ trên bàn trang điểm, sau đó cô đi ra phòng tắm thu dọn khăn và sữa tắm.

Cô nhấc vali đi qua phòng khách, do dự một lúc rồi đặt túixuống đi về phía sô pha chào mẹ Minh Minh: “Chào dì, hôm nay cáu dọn nhà. Trong nhà còn ít đồ, lần sau cháu quay lại lấy. Dì đừng nói Minh Minh, cháu sẽ không làm phiền anh ấy nữa, dì yên tâm”. Bà ta cau mặt, miệng muốn nói điều gì nhưng cố nhịn lại, chỉ lạnh lùng ừ một tiếng.

An An thầm cười nhạt, cô biết mẹ Minh Minh muốn nói gì, bà ta muốn cô dọn hết một lượt để sau này đỡ phải làm phiền đến con trai họ. Tuy nhiên thấy An An chủ động rời đi, vậy cũng có nghĩa là hiểu ý, bà ta chỉ mong cô đi ngay khỏi đâyđể đỡ phiền nhiễu.

“Dì bảo trọng, đã làm dì phải chịu đựng lâu đến vậy.” Cô khẽ cười rồi quay người kéo vali rời khỏi căn nhà này.

Cô xách chiếc túi nặng nề, từng bước xuống lầu, căn nhà này đã ruồng bỏ cô, không đúng, là chính cô ruồng bỏ nó. Cũng hay, cuối cùng đã giải quyết xong, không phải lo lắng về những ràng buộc trách nhiệm đó nữa.

An An biết, bà ta sẽ không chủ động nói cho anh ta việc cô bỏ đi, bà ta sợ nếu giờ nói cho Minh Minh, thế nào anh ta cũng kéo cô trở về. Ngược lại bà ta sẽ đợi vài ngày sau mới nói với Minh Minh rằng mấy đêm liền cô không về nhà. An An cười mỉa, không quan trọng, cô cũng chẳng muốn gặp Minh Minh nhanh vậy, đợi đến lúc sắp xếp mọi thứ xong xuôi rồi nói chuyện với anh ta cũng không muộn. Dù sao cô cũng đi khỏi đó rồi thì anh ta có muốn thế nào chăng nữa cô cũng chẳng bận tâm.

Cô xách vali vào thuê một phòng khách sạn ở gần công ty, đi bộ từ đây tới chỗ làm chừng hai mươi phút, hơn nữa mấy người trong công ty cũng ít khi lui tới khách sạn này nên không cần lo lắng đụng mặt đồng nghiệp.

Bước vào phòng, An An vứt tạm mấy bộ âu phục trong tủ, tính tạm thời ở đây vài ngày, rồi nghĩ cách thuê một căn phòng khác. Đang soạn lại quần áo thì bụng réo ầm lên, đã tám giờ rồi. Vật vã cả ngày cô quên cả việc ăn tối.

Đúng lúc ấy điện thoại vang lên, xuýt nữa quên, chắc là Tiểu Vũ gọi. Cô vội vàng bắt máy bằng giọng ngọt ngào: “Aló?”.

“An An, hôm nay bận không? Đã ăn cơm chưa? Nhớ anh không?”, Tiểu Vũ dồn dập hỏi.

Cô cầm điện thoại để sát vào tai, hắn vẫn dễ thương như vậy đó: “Anh hỏi nhiều thế, cuối cùng muốn em trả lời câu nào trước đây?”.

“ừm, em tự nghĩ đi, câu nào quan trọng nhất thì trả lời trước”, hắn cười.

“Quan trọng nhất à, dĩ nhiên là câu ăn cơm chưa?”, đôi mắt cô tràn ngập hạnh phúc. Điều vui nhất mỗi ngày lànghe thấy giọng hắn, an ủi khi cô ngập chìm trong bao nhiêu phiền não. Chỉ cần gặp hắn thì mọi lo toan đều tan biến, cô không muốn để hắn biết những chuyện không vui của mình, nó sẽ làm hắn bị ảnh hưởng, cho nên luôn cố gắng giữ nụ cười, chẳng phải Tiểu Vũ thích nhất là nụ cười của cô sao?

An An cố tình không trả lời đáp án mà hắn muốn nghe: “Còn điều gì quan trọng hơn điều này nữa?”.

“Vu An An, đừng nghĩ là anh không ở bên cạnh thì không trị nổi em nhé”, Tiểu Vũ đe dọa cô.

“Ha ha”, An An cười, ngả xuống giường trong lòng vẫn còn chút bất an: “Anh làm gì được em nào?”. Cô tò mò, cậu nhóc này còn có trò gì nữa đây?

Đầu dây bên kia yên lặng, chỉ nghe truyền lại những tạp âm, An An hơi lo lắng: “Tiểu Vũ, còn đó không?”.

“Còn”, giọng nói quen thuộc của Tiểu Vũ lại vang lên: “Anh đang làm gì đấy? Sao không nói”, An An cười trách.

“Anh hở?”, hắn cố ý kéo dài giọng, để cô phải tò mò, “Anh đang nghĩ đến việc hôn lên vành tai em”.

Những lời nói mơ hồ và ngọt ngào vọng tới, như trận thủy triều dội thẳng tới trái tim, hắn lại thế rồi. Cô ngượng ngùng: “Nói vớ vẩn”. “Bàn tay anh sẽ nhẹ nhàng vòng qua eo, rồi nhẹ nhàng hôn vào vành tai đáng yêu đó.” Giọng hắn đầy ma lực, dần dần cô thấy cơ thể mình mềm nhũn, “Tiểu Vũ”, muốn ngăn hắn lại nhưng không biết làm cách nào, tay chỉ có thể đơ ra cầm chiếc điện thoại.

“Nhớ mùi hương trên cơ thể em, chỉ muốn ôm em thật chặt, cảm nhận trái tim em đập ngay trước ngực anh, bàn tay anh đang chạm vào tấm lưng trắng trẻo..

Cả người cô nóng dần lên, như thể tay hắn đang lướt trên da của mình. An An khẽ gọi: “Tiểu Vũ, Tiểu Vũ”, cái cảm giác giày vò này khiến cô khó chịu. Âm thanh kia nhỏ lại, chỉ còn tiếng thở nặng nề, hắn cũng đang không chịu nổi nữa. “Thật sự rất nhớ em, muốn cắn một cái”.

Cô rất nhớ hắn, khoảng cách thời gian và không gian khiến nỗi nhớ dường như rõ ràng và đau đớn hơn. Nghe những lời khiêu khích mê người đó, trái tim không cần che giấu, thực sự cả tâm trí và cơ thể cô đều đang khao khát. Muốn được hắn ôm vào lòng, muốn hôn hắn. An An nhắm mắt lại, chỉ có thể thì thầm: “Tiểu Vũ, em rất nhớ anh, nhớ đến đau đớn cả trái tim”.

“Đợi anh, anh nhất định sẽ về sớm”, giọng Tiểu Vũ khẩn thiết.

Đêm yên tĩnh, hai người như hai cơn sóng ngầm truyềnđến nhau những thương nhớ, an ủi nhau trong đêm cô đơn trống vắng này.