Sự Hấp Dẫn Của Tổng Tài

Chương 515: Anh Là Gì Của Cô Ấy






Lời bình luận trên mạng rất khó nghe, đa phần đều nói Tang Du.

Anh chỉ nhìn qua một lượt, nhìn thấy những bình luận ác ý, nói Tang Du ỷ mình trẻ trung nên quyến rũ đàn ông.
Còn nói cô gái này không biết liêm sỉ, tuổi trẻ mà không lo học hành cho tốt, còn bán thân cầu vinh vân vân…
Anh không xem tiếp nữa, xem chỉ thêm tức, sau khi lên xe rời khỏi sân bay, Thẩm Bồi Xuyên nói với tài xế: “Đến đại học Thanh Hoa.”
Tô Trạm giơ tay vỗ tài xế: “Đừng nghe anh ấy, chúng tôi đến Phủ Đệ số một.”
“Tôi không về nhà.” Thẩm Bồi Xuyên chau mày, anh phải đi xem xem Tang Du thế nào rồi.
Tô Trạm lạnh nhạt lườm anh, thấy anh thật ngu ngốc, giờ đến lượt Tô Trạm cảm thấy Thẩm Bồi Xuyên mất trí, anh nói: “Bây giờ cậu đến tìm cô ấy mới là làm hại cô ấy, làm hỏng mối quan hệ của hai người.


Cậu tưởng tượng mà xem, bây giờ cậu xuất hiện ở trường sẽ là hình tượng như thế nào? Người khác sẽ nghĩ sao? Cậu là đàn ông, cậu không sợ chịu thiêt, nhưng người ta là con gái, cậu muốn người ta mai sau gặp người khác kiểu gì? Đi ra xã hội kiểu gì? Người khác sẽ dùng ánh mắt gì mà nhìn cô ấy?”
Thẩm Bồi Xuyên bình tĩnh nghĩ lại, bây giờ mà đến trường, chỉ khiến cho diễn biến dư luận càng trở nên phức tạp hơn.”
“Đưa địa chỉ của cô ấy cho tôi, tôi đi tìm cô ấy, cậu về tắm rửa một chút đi.”
Thẩm Bồi Xuyên vỗ vỗ vai anh: “Cảm ơn, vừa rồi là tôi suy nghĩ chưa thấu đáo.”
Tô Trạm ghét bỏ nhún vai, gạt tay anh ra: “Con người cậu đúng là chẳng thú vị, chúng ta ai với ai? Nói cảm ơn, cậu coi tôi là gì hả?”
Thẩm Bồi Xuyên mỉm cười, biết rằng bản thân chỉ là một kẻ nóng nảy kiêu ngạo như vậy, anh không để tâm đến điều đó, anh rất lo lắng khi sự việc bùng phát và mức độ như thế nào.

Hiện vẫn chưa rõ trong cục đã biết chưa, nhưng đúng là anh phải về tắm một chút, để bản thân bình tĩnh lại, sau đó mới có thể tỉnh táo đối mặt với sự việc.

Xe đưa Thẩm Bồi Xuyên đến nơi, Tô Trạm không xuống xe, hỏi lại địa chỉ của Tang Du một lần nữa.

Anh sẽ đi tìm người, chuyện này phải nhanh chóng giải quyết, dù sao nhân ngôn khả úy.

Càng kéo dài lâu thì càng không tốt cho hai bọn họ.

Thẩm Bồi Xuyên cũng biết hoàn cảnh của Tang Du, sau khi xuống xe nói với anh: “Cậu đến chỗ bảo vệ của trường, nói tìm Tang Du sinh viên năm nhất, sẽ có người đến thông báo cho cô ấy.”
Tô Trạm ừ một tiếng, dặn dò: “Đừng nghĩ nhiều quá, không phải có tôi đây sao, nếu không ổn không phải còn Cảnh Hạo sao? Quan hệ của công ty cậu ấy không phải để nhìn, chuyện gì khó giải quyết, chưa từng xuất hiện cũng đều có thể xử lí.”
Thẩm Bồi Xuyên nắm vai anh, không nói cảm ơn, tất cả không chỉ trong lời nói.


“Đừng già mồm với tôi, tôi đi đây.” Tô Trạm hất cằm, tình cảm giữa bọn họ, điều này không là vấn đề, anh bảo tài xế lái xe đi.

Sau khi tài xế lái xe đi, nhìn qua kính chiếu hậu nói: “Người vừa nãy là người đàn ông trong bản tin có đúng không?”
Tô Trạm: “…”
“Anh lái xe cũng có thời gian xem tin tức à?” Tô Trạm chớp chớp mắt, bây giờ cái tin này nổi đến mức ai cũng biết rồi sao?
Tài xế cười cười: “Lúc rảnh thì mở điện thoại ra giết thời gian, tìm thú vui, mấy chuyện bát quái này rất thu hút người xem, cho nên lan truyền rất nhanh.”
Tô Trạm tỏ ra đã hiểu, người đàn ông già và sinh viên “quan hệ bất chính” lại không thu hút người khác sao?
Dù sao bây giờ có nhiều người rảnh rỗi không có việc gì làm, chỉ thích gõ bàn phím, phát biểu mấy lời, không có việc gì thì lại lướt mạng tìm thị phi.

“Chủ yếu là quan hệ của bạn tôi, anh xem, người ta có nói yêu đương là phạm pháp không? Cũng không có quy định pháp luật không thể yêu đương già trẻ, anh nói đúng không?”
Tài xế cười ha ha, nói: “Đúng, cái này có lí, có tiền thì ai không muốn tìm người trẻ? Bây giờ người có tiền thì đều có vợ, bên ngoài có tình nhân, ngày tháng trôi qua vừa tự nhiên vừa thoải mái.”
Tô Trạm chau mày, câu này sao lại khó nghe vậy chứ?
Rõ ràng anh nói là tình yêu già- trẻ, đến miệng tài xe thì lại thành người có tiền và tình nhân, quan điểm này không hề giống nhau.

Anh thở dài một hơi, giải thích cũng không giải thích rõ ràng, hoặc là giải thích rõ ràng rồi người ta vẫn suy nghĩ linh tinh, tốt nhất là giữ im lặng.

“Cứ mải nói chuyện, cậu muốn đi đâu vậy?” Tài xế hỏi, nhớ lại vừa nãy Thẩm Bồi Xuyên có nhắc đến trường học, bèn hỏi một câu: “Là đại học Thanh Hoa sao?”

Tô Trạm chống cằm nhìn tài xế, lạnh nhạt nói: “Anh cũng thông minh đấy.”
“Đâu có đâu có, bối cảnh trên ảnh không phải là đại học Thanh Hoa sao? Vừa nãy bạn cậu nói đến trường học, tôi đoán là cậu có lẽ muốn đến đại học Thanh Hoa.” Tài xế cười cười nói, hoàn toàn không phát hiện Tô Trạm không vui.

Người ta sẽ hoài nghi chất lượng dạy học ở cái trường này, hoài nghi sinh viên sau khi ra trường sẽ có phẩm chất không tốt, sẽ bị xã hội nghi ngờ và không được chấp nhận.

Rất nhanh sau đó, bảo vệ cúp điện thoại nói với Tô Trạm: “Anh vào đi, đến tòa nhà làm việc số hai, tầng ba, phòng chủ nhiệm năm nhất.”
Bảo vệ mở cửa lách, Tô Trạm nói cảm ơn sau đó đi vào trong.

Hôm nay là cuối tuần, cho nên sinh viên trong trường không nhiều.

Trong trường thỉnh thoảng có một vài bạn học sinh đi lại, vừa nói vừa cười như đang thảo luận vấn đề gì đó.

Đến gần lại, Tô Trạm nghe thấy họ nói gì đó, không kìm được mà chau mày.
- -----------------.