Sự Hấp Dẫn Của Tổng Tài

Chương 75: Không được dụ dỗ




Căn nhà vốn không hề lớn, nhưng trang trí lại rất ấm áp, trong nhà ăn đặt một cái bàn ăn hình chữ nhật, đang có một nhà bốn người ngồi ở đó.

Bởi vì Trang Tử Khâm không đồng ý việc Lâm Tận Ngôn về nước, nếu như về thì phải đồng ý ở bên Hà Thuy Trạch, cho nên đã khiến cho không khí trên bàn ăn rất ngột ngạt.

Chỉ có Lâm Nhuy Hi ngây thơ không biết gì hết đang ngồi trong lòng Lâm Tâm Ngôn muốn cô đút cơm cho mình ăn.

“Mẹ ơi, con muốn ăn bánh ga-tô” Lâm Nhuy Hi đưa ngón tay chỉ về phía bánh ga-tô trứng gà được hấp giống như nước đậu phụ non mịn.

Lâm Tân Ngôn dùng muỗng múc rồi đút vào trong miệng cô bé.

Còn Lâm Hi Thần thì giống như người lớn đang có chuyện buồn phiền, cậu bé nhìn em gái vô tư thì than thở một hơi.

Lâm Tân Ngôn gắp thức ăn cho cậu bé, “Trẻ con thì không được chau mày”

“Hazz” Lâm Hi Thần lại than thở một hơi. Đứa bé này, tại sao càng nói nó thì nó càng than thở nhiều hơn vậy?

“Lâm Hi Thần, chú ý thái độ của con” Tuy Lâm Tân Ngôn đang nói lời nói trách mắng, nhưng lại không có biểu cảm nghiêm túc, cô vẫn không nỡ mắng cậu bé hoặc nói lời nặng với cậu bé.

“Mẹ còn có tâm trạng ăn cơm sao?” Lâm Hi Thần tật cho cô một gáo nước lạnh vào đâu.

“Mẹ không thuyết phục bà ngoại, vậy còn công việc phải làm thì sao?” Lâm Hi Thần còn lo lắng hơn Lâm Tâm Ngôn.

“Trẻ con không cần lo lắng chuyện của người lớn, ăn cho tốt và học cho tốt mới là chuyện con nên làm” Trang Tử Khâm múc cho cậu bé một bát canh, “Ăn cơm của cháu, không cho phép cháu tham gia vào chuyện của người lớn”

Lâm Hi Thần không tán thành, “Con cũng là một phần tử của nhà này, đương nhiên cũng có quyền được nói chuyện, bà ngoại, mẹ, chúng ta giơ tay biểu quyết đi, ai có số lượng cánh tay giơ lên ít hơn thì phải chịu thua”

“Ôi, đứa bé này, học theo ai vậy, cứ nói từng đạo lý lớn một” Trang Tử Khâm không biết nên khóc hay nên cười.

Thằng bé này người không lớn, nhưng lại có nhiều cách làm.

“Giơ tay biểu quyết” Lâm Hi Thần lặp lại một lần, hơn nữa thái độ của cậu bé rất kiên quyết.

“Con muốn trở về như vậy sao?” Lâm Tận Ngôn cảm nhận được ý nghĩ của con trai cô, cậu bé dường như đặc biệt muốn quay về.

Cô tưởng rằng bạn trẻ sống ở đây sớm đã quen rồi, sẽ không muốn thay đổi địa điểm, thái độ của Lâm Hi Thần khiến cô cảm thấy bất ngờ.

“Quê của mẹ, cũng là quê của con, con chỉ muốn xem quê của mẹ như thế nào thôi.” Lâm Hi Thần nghiêm túc nói.

Tuy Lâm Tâm Ngôn muốn đồng ý, nhưng cô lại kiêng dè cảm nhận của Trang Tử Khâm, cho nên cô không đồng ý.

Lâm Hi Thân rất thông minh, cậu bé biết Lâm Tân Ngôn tôn trọng Trang Tử Khâm, chuyện này vẫn phải do Trang Tử Khâm nói ra mới được.

Cậu bé đặt thìa xuống, chạy đến bên cạnh Trang Tử Khâm, kéo lấy tay áo bà, hơi lay vào người bà, “Bà ngoại, bà ngoại tốt của con, bà đồng ý đi”

Trang Tử Khâm không đồng ý.

Lâm Hi Thần tiếp tục làm nũng, cậu bé dùng giọng nói mềm mại của mình, cầu xin nói, “Bà ngoại, bà ngoại, bà ngoại tốt của con”

“Bà ngoại, bà ngoại, bà ngoại tốt của con” Nghe thấy anh trai gọi nên Lâm Nhuy Hi cũng gọi theo.

Giọng nói của Lâm Hi Thần mềm mại, còn giọng nói của Lâm Nhuy Hi thì vừa mềm mại vừa có sự non nớt của trẻ sơ sinh, vô vùng ngọt ngào.

Từng tiếng gọi khiến trái tim Trang Tử Khâm đều mềm nhũn ra. Nếu còn không đồng ý nữa thì bà sẽ có lỗi với hai đứa trẻ này. Thế là bà nói, “Chúng ta giơ tay biểu quyết” Lâm Hi Thần giơ tay lên trước, “Đồng ý trở về nước thì giơ tay”

“Mẹ ơi” Lâm Tân Ngôn không cử động, Lâm Hi Thần nháy mắt với Lâm Tâm Ngôn, nhìn thấy Trang Tử Khâm không có dấu hiệu tức giận thì Lâm Tận Ngôn mới giơ tay lên.

“Tiểu Hi-”

“Không được dụ dỗ” Trang Tử Khâm cắt ngang Lâm Hi Thần. Lâm Hi Thần bĩu môi, nhìn em gái rồi vẫy vẫy cái tay đang giơ lên. Lâm Nhuy Hi thấy thú vị, mẹ và anh trai đều giơ tay lên, nên cô bé cũng giơ tay. Tỉ số là 3:1 Trang Tử Khâm thua rồi. Bà không tức giận, chỉ buồn phiền nói, “Thật không biết đây là đúng hay là sai”

“Bà ngoại không cần lo lắng, con sẽ bảo vệ mẹ con” Lâm Hi Thần VỖ lên ngực đảm bảo nói.

Trang Tử Khâm xoa tóc cháu ngoại, bà than thở một hơi sâu, dù sao cũng chỉ là một đứa bé thì biết cái gì chứ.

. Nhưng sự hiếu thảo này thì lại rất đáng quý, “Mẹ con không uổng công bất chấp nguy hiểm đến tính mạng để sinh ra các con”

Lâm Hi Thần chớp chớp mắt, cậu bé cũng từng nghe câu nói, mẹ vì sinh cậu bé và em gái mà đã chịu rất nhiều đau khổ.

“Con sẽ không để người khác bắt nạt mẹ con” Lâm Hi Thần giống như hạ quyết tâm gì vậy, nói rất kiên định.

Trang Tử Khâm kinh ngạc phát hiện ra bà đã nói quá nhiều, dù sao cũng là một đứa bé, bà ôm cậu bé lên, để cậu bé ngồi lên đùi mình, “Tiểu Hi là nam tử hán của nhà chúng ta”

Chính là do thầy đã dạy Lâm Hi Thần những điều rất trưởng thành. Có những thứ vốn không phải là ở độ tuổi của cậu bé nên học.

“Con rất thích thầy giáo của con sao?” Lâm Tận Ngôn hỏi.

“Đương nhiên rồi” Lâm Hi Thần không do dự trả lời. Lâm Tận Ngôn xoa xoa đầu thằng bé.

Lúc này điện thoại cố đặt trên tủ đầu giường reo lên, Lâm Hi Thần ngồi gần điện thoại nhất nên cầm điện thoại lên đưa cho Lâm Tân Ngôn, “Mẹ ơi, mẹ có điện thoại ạ”

Lâm Tâm Ngôn đưa tay ra nhận lấy, trên màn hình hiển thị số của LEO. Có thể hiển thị số này chỉ có phu nhân Wiliam, số điện thoại ký hiệu. Lúc đầu phu nhân Wiliam đối với Lâm Tân Ngôn cũng được coi là có tình trị ngộ.

Tuy cô lấy được bằng tốt nghiệp, nhưng cô lại không có kinh nghiệm thực tế, dựa vào địa vị của LEO thì sẽ không nhận người mới như cô.

Phu nhân Wiliam nói khi nhìn cô thì bà có cảm giác nhìn thấy mình lúc trẻ nên bà đã giữ cô lại làm việc.

Cũng là vì vậy mà cô mới có cơ hội đi đến ngày hôm nay. Cô rất tôn trọng phu nhân Wiliam.

“Tôi đã sắp xếp cho Tần Nhã về trước, cô ta sẽ sắp xếp xong tất cả mọi thứ bên đó, cô trực tiếp trở về là được”.

Lâm Tân Ngôn, “Tôi biết rồi”

Lâm Tân Ngôn đắp chăn cho con gái xong thì đi đến trước cửa sổ, cô nhìn ra bên ngoài, bên ngoài là một khoảng tối đen không nhìn thấy gì hết.

Trái tim cô lại dần dần trở nên rõ ràng.

Giống như Tông Cảnh Hạo nói, nếu cô đã buông bỏ được thì còn sợ cái gì. Cô ưỡn thẳng lưng, bây giờ cô có sự nghiệp của mình, hai đứa con cũng trưởng thành rồi, bệnh tình của Trang Tử Khâm cũng kiểm soát được rồi, mọi thứ đã đi vào nề nếp, đến đâu sống thì chẳng giống nhau.

“Lâm, có phải cố căm hận tôi không?” Phu nhân Wiliam trầm mặc rất lâu mới lên tiếng hói.

“Không có” Lâm Tân Ngôn thẳng thắn trả lời.

Cô chưa từng cảm thấy không hài lòng, lúc đầu chỉ không hiểu tại sao bà lại phá lệ, sau khi biết được câu chuyện của bà và ông Wiliam.

Thì cô càng không thấy không hài lòng.

Phu nhân Wiliam than thở một hơi, giống như có điều gì muốn nói, nhưng lại không nói ra liền cúp điện thoại.