Sư Huynh, Rất Vô Lương

Quyển 3 - Chương 64




Editor:HamNguyet

"Ngươi đến rồi." Tần Lạc Y cười hướng hắn chào hỏi, nhìn trên giá chỉ còn lại ba con cá, bởi vì hiện tại có bốn người, không thể bỏ mặc Giản Ngọc Diễn, nàng đứng dậy, đem cá cầm trên tay nhét vào tay Đoan Mộc Trường Thanh, để Đoan Mộc Trường Thanh cầm giúp chính mình, sau đó nói: "Ta đi bắt thêm mấy con lên."

"Ta tới muộn, không nghĩ tới vừa lúc đuổi kịp Đại sư huynh nướng cá, xem ra ta có lộc ăn,chuyện bắt cá vẫn nên giao cho ta đi." Ánh mắt Giản Ngọc Diễn quét qua người bọn họ một vòng, cười nói.

Trường bào màu xanh theo gió bay múa, bởi vì ánh lửa chiếu rọi, dung nhan tuấn dật tươi cười như bị tầng quang hoa liễm diễm thong thả dạo qua, cả người hắn có vẻ càng thêm phiêu dật trác tuyệt, thanh hoa tôn quý.

"Nàng ngồi ăn cá của nàng đi." Phượng Phi Ly cong nhẹ khóe môi, liếc mắt nhìn Tần Lạc Y một cái, lại hướng Giản Ngọc Diễn cười nói:"Tiểu sư đệ tới vừa lúc, ngươi ngồi xuống đi, khó có dịp sư huynh đệ chúng ta hôm nay rảnh rỗi, có thể tụ tập một chỗ trò chuyện, chuyện bắt cá, giao cho Mạc Hàn là được."

Đoan Mộc Trường Thanh trực tiếp kéo Tần Lạc Y xuống, đem cá vừa rồi nàng đứng lên nhét vào tay chính mình mới cắn một chút đặt vào tay nàng lần nữa, phụ họa nói: "Cá  này thừa dịp còn nóng ăn tốt nhất,nếu lạnh sẽ không ăn được."

Mạc Hàn nhanh chóng xuất hiện, bắt từ trong nước vài con cá lên, nhìn trên tay Tần Lạc Y cầm cá tao nhã ăn, thực tự giác đem đi xa, đến chỗ nàng không nhìn đến.

Giản Ngọc Diễn không khách khí, trực tiếp ngồi trên chiếu, Đoan Mộc Trường Thanh cùng Sở Dật Phong ngồi bên người Tần Lạc Y, đối diện là Phượng Phi Ly đang nướng cá, Giản Ngọc Diễn ngồi giữa Phượng Phi Ly cùng Sở Dật Phong.

Còn lại ba con cá mau chóng nướng chín, Phượng Phi Ly đem cá cho ba người Sở Dật Phong, vừa lúc Mạc Hàn đem cá xử lý sạch sẽ đưa tới, hắn liền tiếp nhận tiếp tục nướng, cẩm bào màu đỏ trên người trải trên mặt đất, ngón tay thon dài như bạch ngọc không ngừng lật cá, động tác mây bay nước chảy lưu loát sinh động, trong bộ dáng bừa bãi lộ ra tiêu sái.

"Cá ngươi nướng quả nhiên vô cùng ngon." Sở Dật Phong cắn một ngụm, trong mắt sáng ngời, không chút keo kiệt khen ngợi.

Phượng Phi Ly một bên nướng cá một bên cùng Giản Ngọc Diễn nói chuyện, nghe vậy nhếch môi một cái, ánh mắt nhanh chóng xẹt qua người Tần Lạc Y, trong lòng Tần Lạc Y vừa động, con ngươi đen linh động chợt lóe, trực tiếp hướng hắn giơ ngón tay cái lên.

Trong mắt Phượng Phi Ly sáng ngời, khoé môi nguyên bản nhẹ nhàng gợi lên, đột nhiên ý cười nồng đậm, hắn biết ý tứ dựng thẳng ngón tay cái, động tác trên tay càng thêm lưu loát, hỏi Giản Ngọc Diễn: "Nghe Ổ sư thúc nói Hoàng Phủ tiền bối tẩu hỏa nhập ma tán đi một thân tu vi, hiện tại người như thế nào?"

Giản Ngọc Diễn thở dài một hơi, không giấu diếm: "Thân mình không đáng ngại, đáng tiếc tẩu hỏa nhập ma cuối cùng bị thương kinh mạch, hiện tại không thể tu luyện."

Đoan Mộc Trường Thanh cùng Sở Dật Phong bởi vì tu luyện tẩu hỏa nhập ma qua, nếu không phải có Tần Lạc Y, sợ là hai người bọn họ sớm lành ít dữ nhiều, giống Hoàng Phủ Viêm tẩu hỏa nhập ma sau đó tán đi tu vi sống sót, trên Huyền Thiên đại lục có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Ánh mắt hai người nhu hoà khác thường dừng trên người Tần Lạc Y.

Tay Phượng Phi Ly lật cá dừng một chút, thời điểm Hoàng Phủ Viêm trẻ tuổi, giống Tần lão gia tử, đều là người kinh tài tuyệt diễm, tuổi tác hai người hơn kém nhau nhiều, Tần lão gia tử năm ngàn tuổi, mà Hoàng Phủ Viêm mới hơn ba ngàn tuổi, hai người không sinh cùng thời đại, thời điểm Hoàng Phủ Viêm xuất thế, Tần gia lão gia tử sớm công thành danh toại, không hề cao điệu hành tẩu trên Huyền Thiên đại lục.

"Đáng tiếc." Hắn than nhẹ một tiếng, thiên phú Hoàng Phủ Viêm như vậy, nếu không phải tẩu hỏa nhập ma, lấy thời gian nhất định, nói không chừng có thể đạt tới độ cao làm người ta không thể với tới.

Lại liếc mắt nhìn Giản Ngọc Diễn nổi bật bất phàm bên cạnh người, trong lòng vừa động, trong mắt hoa đào hiện lên chút tinh quang, nói không chừng Hoàng Phủ Viêm đã đạt tới, bằng không Giản Ngọc Diễn kế thừa tu vi hắn, làm sao có thể vừa nhấc tay, đã đem Liễu Tử Ngọc cùng Thượng Quan Chiến đánh lui?

Còn có tầng kết giới cứng cỏi kia, phụ thân cũng là tu sĩ tử phủ đỉnh, theo hắn biết, phụ thân không có biện pháp bày ra kết giới như vậy, ngay cả tu sĩ tử phủ đỉnh liên thủ, cũng không thể xông vào.

Trong mắt Giản Ngọc Diễn hiện lên chút buồn bã, sư đồ Tiêu Văn Bác suy nghĩ không ít biện pháp, luyện chế một ít đan dược, vẫn không thể đem thương thế trong cơ thể nghĩa phụ bởi vì tẩu hỏa nhập ma điều trị tốt, kinh mạch bế tắc lợi hại, tự nhiên vô pháp tu luyện lần nữa.

Giản Ngọc Diễn tới cáo từ mấy người, chuyện Hoàng Phủ Viêm vì tẩu hỏa nhập ma tu vi mất hết, luôn giấu rất khá, trừ bỏ tâm phúc của Hoàng Phủ Viêm, không có vài người biết, trước đó vài ngày bị người ngoài ý muốn nhận ra, nguyên bản những gia tộc lệ thuộc trong lãnh địa Hoàng Phủ gia, có chút nội tình thâm hậu bởi vậy nổi lên dị tâm, muốn xuống tay với Hoàng Phủ gia.

Tần Lạc Y nghe xong nhíu mày, sau đó cười nhạt nói: "Thật sự là đến tìm chết, ngươi chuẩn bị khi nào trở về?" Tuy rằng tu vi Hoàng Phủ Viêm mất hết, nhưng Giản Ngọc Diễn không phải ngồi không.

"Sáng mai." Ánh mắt Giản Ngọc Diễn lưu luyến nhìn nàng, đáy mắt ẩn chứa nóng rực, đối với những người muốn khiêu khích, hắn không chút để trong lòng.

"Quả nhiên là tới tìm chết, thừa dịp cơ hội này, ngươi vừa lúc dùng bọn họ lập uy, giết một người răn trăm người." Phượng Phi Ly cười lên tiếng, không nói muốn đi theo hỗ trợ, hiện tại tu vi Giản Ngọc Diễn khủng bố, con khỉ nhảy nhót căn bản không đủ xem.

"Đều nói minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, sau khi ngươi trở về làm việc vẫn phải cẩn thận một chút." Đêm đã khuya, Tần Lạc Y cùng Giản Ngọc Diễn song song hướng biệt viện Đoan Mộc Trường Anh đi đến, nghĩ đến sau khi Hoàng Phủ Viêm tẩu hỏa nhập ma còn bị người tính kế, liền nhịn không được nhắc nhở hắn.

Bởi vì vừa rồi uống ít rượu, là rượu Đoan Mộc Trường Thanh lấy ra, xem như tiễn biệt Giản Ngọc Diễn, trên mặt nàng hiện lên ánh sáng ửng đỏ hoa đào, dưới ánh trăng, càng thêm có vẻ phấn nộn mê người, mâu quang liễm diễm.

"Lạc Y." Giản Ngọc Diễn dừng cước bộ lại, mâu quang tối đen sáng quắc nhìn nàng, chịu đựng xúc động đưa tay xoa tiếu nhan nàng, ôm nàng vào lòng chính mình, nhẹ giọng nói: "Nàng yên tâm, ta sẽ cẩn thận."

Hơi thở ấm áp quét qua má Tần Lạc Y, mang theo mùi rượu hương thuần nhàn nhạt, thanh âm trầm thấp ám ách, mâu quang cực nóng sâu thẳm, không khí nháy mắt trở nên ái muội.

Tần Lạc Y ngẩn ra, trong lòng mạnh mẽ nhảy dựng, nàng rũ mắt xuống. Nâng tay muốn đẩy hắn ra. Ai biết Giản Ngọc Diễn nhìn như nhẹ nhàng ôm nàng, nhưng nàng không thể tránh thoát được, tuy rằng tu vi nàng khôi phục hơn phân nửa, vẫn không bằng Giản Ngọc Diễn, trừ phi tu vi nàng khôi phục toàn bộ.

"Giản Ngọc Diễn, ngươi buông ra." Nàng mắng nhẹ.Ngẩng đầu nhìn Giản Ngọc Diễn, lại vọng tiến vào đôi mắt hắn cực nóng mà sâu thẳm, giống như muốn đem cả người nàng hút vào.

Bạc môi Giản Ngọc Diễn hoàn mỹ gợi lên tươi cười nhợt nhạt, nhẹ nhàng cúi đầu xuống, hôn lên môi nàng đỏ mọng.

"Ngô..." Cuối cùng Tần Lạc Y phục hồi lại tinh thần, phượng mâu trừng lớn, trừng mắt tuấn nhan Giản Ngọc Diễn, khuôn mặt bởi vì cảm giác say rượu mà nóng rực, lúc này càng nóng.Rõ ràng đã nói với hắn, tại sao buổi tối hôm nay hắn lại như thế...Chẳng lẽ thực sự say?

Tác dụng rượu Đoan Mộc Trường Thanh lấy ra lớn nhưng chậm, lấy tu vi hắn, làm sao có khả năng uống một chút như vậy đã say? Thậm chí hắn còn không uống quá nhiều! Nàng nghiêng đầu, tránh khỏi môi hắn nóng rực.

"Y nhi, để ta ở lại cạnh nàng đi, được không?" Giản Ngọc Diễn thở dài một tiếng, cánh tay ôm thắt lưng nàng không có buông ra, hô hấp trở nên dồn dập, ánh mắt sáng ngời lợi hại, như ánh sao trong đêm.

"Giản Ngọc Diễn, ngươi say..." Tần Lạc Y há miệng thở dốc, khóe mắt hung hăng co rút, quả nhiên đã say, còn say lợi hại, mới nói lời hồ đồ.

"Ta không say." Giản Ngọc Diễn trìu mến hôn lên thái dương nàng, hơi chạm liền cách xa, mím bạc môi: "Một chút rượu như vậy không khiến ta say được, nàng biết rõ ràng...Để ta giống Đại sư huynh bọn họ, ở lại bên cạnh nàng được không?"

"Ngươi đã biết?" Trong lòng Tần Lạc Y căng thẳng, ánh mắt bình tĩnh nhìn hắn, Giản Ngọc Diễn phát hiện, kỳ thật nàng không ngoài ý muốn.

"Ừ." Giản Ngọc Diễn rốt cục không nhịn được, nâng bàn tay lên xoa tiếu nhan nàng phiếm phấn hồng hoa đào, giờ phút này trong đôi mắt hắn, tựa như hút nhật nguyệt chi hoa vào, loé ra nóng rực cùng thâm tình hoàn toàn không chút che dấu.

Ngày ấy hắn đi Đoan Mộc phủ, ngoài ý muốn nhìn đến nàng cùng Đoan Mộc Trường Thanh thân mật triền miên, sau đó đến Sở Dật Phong cùng Phượng Phi Ly liên tục đi vào, nhìn Tần Lạc Y quần áo không chỉnh, mái tóc tán tóc loạn trong phòng Đoan Mộc Trường Thanh, hai người không chút ngoài ý muốn, ngược lại thập phần vui sướng, ánh mắt bọn họ nhìn về phía Y nhi, hàm chứa thâm tình giống chính mình...Hắn có chút ẩn ẩn hiểu được.

Đầu tiên là khiếp sợ không thể tin, sau khi suy nghĩ sửng sốt thật lâu, trong khiếp sợ nảy lên một cỗ vui sướng không dấu được.

Nguyên tưởng rằng nàng thích Sở Dật Phong, nên hắn muốn nàng được như ước nguyện, muốn nàng hạnh phúc, nên mới mạnh mẽ áp lực cảm tình chính mình, không nghĩ tới...Trải qua thời gian vài ngày quan sát, hắn càng thêm xác định quan hệ giữa ba người Đại sư huynh cùng Tần Lạc Y, ý tưởng muốn ở lại bên người nàng càng thêm mãnh liệt.

Trên Huyền Thiên đại lục, tình huống một nữ tu có mấy bạn lữ song tu, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng không phải không có. Tuy rằng không thể một mình có được nàng khiến hắn có chút mất mát, nhưng so với hoàn toàn mất đi nàng, có thể ở lại bên người nàng, hắn thực thỏa mãn. Ai kêu Y nhi quá mức tốt đẹp, thậm chí trên Thánh Long đại lục...Thời gian hắn gặp nàng quá muộn, khi đó trong lòng nàng đã có người khác.

Giản Ngọc Diễn vốn là người thông minh đến cực điểm, nhìn như ôn nhuận, kì thực trong xương mạnh mẽ vang dội, hắn nhanh chóng hiểu rõ chính mình muốn cái gì, sau đó không do dự.

Tuy rằng Tần Lạc Y không tu luyện Thái Âm Tâm Kinh, cho dù ở lại bên người nàng, không thể cùng hắn song tu, làm cho tu vi hắn càng lên cao, nhưng có thể bồi bên người nàng mấy ngàn năm, hắn cảm thấy đủ. Thành tiên. Dù sao cũng là chuyện tình hư vô mờ ảo.

Thậm chí hắn đã nghĩ tới, không thể tấn giai, vậy tìm mọi cách để Y nhi tấn giai, hảo hảo bảo hộ nàng, hảo hảo yêu nàng, không cho bất luận kẻ nào thương tổn nàng.

"Y nhi, để ta ở lại bên cạnh nàng, ta muốn bồi nàng cả đời...Ngày mai ta phải trở về, chờ ta đem sự tình làm tốt, ta sẽ tới tìm nàng." Nhìn khuôn mặt Tần Lạc Y oánh nhuận sáng bóng, hai mắt Giản Ngọc Diễn lóe ra lưu quang rạng rỡ, hai tay nâng má nàng lên, nhỏ giọng nói, tình thâm ý thiết.

Tần Lạc Y nhìn hắn, im lặng. Hắn biết rõ bên người chính mình không chỉ có một người, còn muốn ở lại bên người nàng, thật sự vượt khỏi dự kiến của nàng, trong lòng chua xót, ngũ vị tạp trần,

"Giản Ngọc Diễn..." Lông mi Tần Lạc Y thon dài run rẩy, mím môi, nhìn tuấn nhan hắn, châm chước nên nói với hắn như thế nào, một đạo thần hồng đột nhiên từ không trung hạ xuống.

Là Tần Thiên.

Mặt Tần Thiên không chút thay đổi nhìn thân mình hai người kề sát một chỗ, thậm chí Giản Ngọc Diễn còn đưa tay nâng mặt muội muội chính mình, mâu quang u ám lợi hại, đáy mắt như có ánh lửa phát ra, chỉ là phù dung sớm nở tối tàn, mau chóng tối xuống.

Trong lòng Giản Ngọc Diễn ảo não, lưu luyến buông tay nâng mặt Tần Lạc Y xuống, nguyên bản hắn chuẩn bị tìm thời cơ tốt cùng Tần Lạc Y hảo hảo nói chuyện, nếu không phải đột nhiên phải về, hắn sẽ không chọn thời cơ này nói.

Trong lòng cười khổ. Đây thật sự không phải thời cơ tốt. Biệt viện Đoan Mộc Trường Thanh cách nơi này không xa, cách đó không xa là biệt viện Đoan Mộc Trường Anh, không trách Tần Thiên lạnh mặt nhìn chính mình, chỉ tự trách mình càn rỡ.

Lần trước trong ôn tuyền, vừa vặn bị Tần Thiên đụng phải...Ở trong lòng Tần Thiên, chính mình khẳng định là đăng đồ tử phi lễ muội muội, đầu hắn co rút đau đớn.

"Ca ca." Mâu quang Tần Lạc Y tối đen chợt lóe, tròng mắt xoay chuyển, xấu hổ một lát, nàng sờ mũi, cười đi qua: "Huynh đã trở lại?" Buổi chiều từ trong Đoan Mộc phủ đi ra, Tần lão gia tử kêu Tần Thiên đi.