Sư Phụ Của Ta Biến Thành Một Con Bạch Tuộc

Chương 8




Nửa đêm, bạch tuộc nhỏ trong tụ linh trận an tĩnh chôn vùi dưới lớp cát, nhắm mắt ngủ say.Vị thanh niên đến từ Lạc Thủy Cung nhìn mặt trông non nớt, vóc dáng cũng không cao, giọng nói vẫn còn trẻ, ôn nhu mà bình thản, lúc đến Thu Thủy Kiếm Tông, thiếu niên Chu Vẫn đã từng chạm mặt với người nọ.“Sư phụ, để con dạy người.”

Trận pháp mà Chu Vẫn thiết lập cung cấp cho nó chỗ tu dưỡng rất tốt, chỉ mới nửa tháng, bạch tuộc đã béo lên một vòng, ban ngày, lúc Chu Vẫn nâng nó trong lòng bàn tay, ngay cả mấy xúc tua ngắn ngủn cũng mượt mà đi trông thấy.Nhóc tiếp tục kiên trì dùng chất giọng ngọt xớt, nói: “Sư phụ, sư tôn nhà người khác đều kể truyện xưa cho đồ đệ.”Vũ Văn Hoằng thân làm sư phụ ba năm, lần đầu nghe thấy yêu cầu này, y giương mắt nhìn Chu Vẫn một hồi, con ngươi nhàn nhạt, vẻ mặt bình tĩnh — ý là, y sẽ không.Chu Vẫn là một thiên tài, mà thiên tài thì luôn nhạy cảm.

“Sư phụ, người nặng hơn rồi.” Chu Vẫn dùng tay phải đang đeo găng tay nhẹ nhàng cầm bạch tuộc nhỏ rồi nâng lên trên. Lúc này ý thức của Vũ Văn Hoằng đã tỉnh lại, lúc tay hắn nhúng vào trong nước cũng không có phản ứng gì khác, mà chỉ chậm rãi trườn khỏi găng tay, “ùm” một tiếng, bơi xuống đáy cát.Tác giả: Vi Vũ Hạnh Hoa Quân/ Editor: EbyĐứa trẻ cẩn thận suy nghĩ, sau đó trịnh trọng mà nói —

Ngày thứ hai, Chu Vẫn phát hiện, nó bắt đầu tập nâng vỏ sò trong nước, dùng mấy xúc tua nâng lên nâng xuống những chiếc vỏ sò nho nhỏ mà Chu Vẫn thả vào, “hì hục hì hục” nâng lên khỏi mặt cát. Mặt bạch tuộc nhỏ không chút dao động, tựa như đang làm gì đó rất bình thường.

Tập luyện xong nó sẽ chậm rãi mà thả vỏ sò lại trong góc, bơi đến một tảng đá gồ ghề nằm ở hướng ngược lại, bạch tuộc nhỏ lười nhát mà nằm trên tảng đá, bắt đầu lim dim ngủ.Chu Vẫn ba tuổi còn chưa thể lí giải hàm ý trong lời của sư phụ, nhóc chớp chớp mắt, Vũ Văn Hoằng ngồi trước mặt nhóc, thân người thon dài, giống như bóng của một tòa núi nhỏ.Nếu nói Chu Vẫn trước năm mười ba tuổi đều lớn lên dưới sự trông nom của Vũ Văn Hoằng, thỉnh thoảng sư phụ đặt hắn ngồi trên vai người mà nhìn ngắm thế gian. Vậy thì năm Chu Vẫn mười ba tuổi, sau khi Vũ Văn Hoằng mất tích, hắn đã ngã một cú thật đau.

Chốc lát sau đã ngủ mất.Sáng hôm sau, lúc chải đầu rửa mặt, sắc trời trong vắt sáng sủa, bóng dáng rừng trúc tối đen thăm thẳm, lắc lư qua lại, “xào xạt” trong gió sớm.Vũ Văn Hoằng im lặng hạ mắt xuống, dùng giọng điệu trần thuật sự thật: “Ta không ngủ được.”Chu Vẫn ba tuổi còn chưa thể lí giải hàm ý trong lời của sư phụ, nhóc chớp chớp mắt, Vũ Văn Hoằng ngồi trước mặt nhóc, thân người thon dài, giống như bóng của một tòa núi nhỏ.

Ánh mắt của Chu Vẫn luôn lẳng lặng nhìn bạch tuộc nhỏ, qua thật lâu mới nuối tiếc dời đi.Thân phận của hai người đột nhiên trở nên ngang hàng, sư tôn Vũ Văn Hoằng của nhóc cũng biến thành một đứa trẻ ba tuổi.

Nếu nói Chu Vẫn trước năm mười ba tuổi đều lớn lên dưới sự trông nom của Vũ Văn Hoằng, thỉnh thoảng sư phụ đặt hắn ngồi trên vai người mà nhìn ngắm thế gian. Vậy thì năm Chu Vẫn mười ba tuổi, sau khi Vũ Văn Hoằng mất tích, hắn đã ngã một cú thật đau.Từ đó, lời đồn về Vũ Văn Hoằng trong Thu Thủy Kiếm Tông đều là lời bóng gió ẩn ý, nói y “cấu kết với ma tu”.Thân phận của hai người đột nhiên trở nên ngang hàng, sư tôn Vũ Văn Hoằng của nhóc cũng biến thành một đứa trẻ ba tuổi.

Từng là thiên chi kiêu tử, bỗng nhiên từ trên mây rơi xuống giữa chốn sa lầy.“Thiền đối với người là ngủ sao?” Chu Vẫn nhỏ giọng hỏi, đối với nhóc, ngủ là lăn lộn trong chăn bông, nghe kể chuyện, đôi lúc sẽ nằm mơ, sau đó sáng dậy dụi mắt bị Vũ Văn Hoằng xách đi học kiếm. Ngủ đối với nhóc, là nghỉ ngơi, cũng là hưởng thụ.Chương 8: Truyện kể trước khi ngủ (1)

Năm năm trước, Thu Thủy Kiếm Tông giao cho Vũ Văn Hoằng nhiệm vụ đi đến cửa ải Sơn Hải ở ranh giới Nhân – Ma để điều tra cái chết của mười mấy tên đệ tử tuần tra.“Sư phụ, người nặng hơn rồi.” Chu Vẫn dùng tay phải đang đeo găng tay nhẹ nhàng cầm bạch tuộc nhỏ rồi nâng lên trên. Lúc này ý thức của Vũ Văn Hoằng đã tỉnh lại, lúc tay hắn nhúng vào trong nước cũng không có phản ứng gì khác, mà chỉ chậm rãi trườn khỏi găng tay, “ùm” một tiếng, bơi xuống đáy cát.

Đi theo hỗ trợ y có một vị đệ tử ở Lạc Thủy Cung, núi Thường Thanh và một kiếm tu áo xanh đồng môn.Hai người nọ và Vũ Văn Hoằng cùng nhau lặn lội đến biên quan xa xôi, cuối cùng khi trở về, chỉ có hai thi thể lạnh như băng nằm trong quan tài, bị linh hỏa thiêu đốt thành tro tàn.

Vị thanh niên đến từ Lạc Thủy Cung nhìn mặt trông non nớt, vóc dáng cũng không cao, giọng nói vẫn còn trẻ, ôn nhu mà bình thản, lúc đến Thu Thủy Kiếm Tông, thiếu niên Chu Vẫn đã từng chạm mặt với người nọ.Ngày thứ hai, Chu Vẫn phát hiện, nó bắt đầu tập nâng vỏ sò trong nước, dùng mấy xúc tua nâng lên nâng xuống những chiếc vỏ sò nho nhỏ mà Chu Vẫn thả vào, “hì hục hì hục” nâng lên khỏi mặt cát. Mặt bạch tuộc nhỏ không chút dao động, tựa như đang làm gì đó rất bình thường.

Còn thân phận của vị kiếm tu áo xanh là dạng lúc nhìn thấy Chu Vẫn còn phải hô một tiếng “sư thúc”, khi nói chuyện luôn cười đến híp cả mắt — nụ cười đó thân mật đến nỗi giống như một chiếc mặt nạ bám sát trên da mặt, không hiểu vì sao lại khiến người ta có hơi không thích.Chu Vẫn ngẩng đầu nhìn y, bên cạnh Vũ Văn Hoằng có một ngọn đèn, làm cả người y bao phủ trong màu vàng nhạt ấm áp, “Sư phụ không cần ngủ sao?”Ánh mắt của Chu Vẫn luôn lẳng lặng nhìn bạch tuộc nhỏ, qua thật lâu mới nuối tiếc dời đi.

Hai người nọ và Vũ Văn Hoằng cùng nhau lặn lội đến biên quan xa xôi, cuối cùng khi trở về, chỉ có hai thi thể lạnh như băng nằm trong quan tài, bị linh hỏa thiêu đốt thành tro tàn.

Đèn hồn trong Vô Ảnh Các cũng chớp nhoáng dữ dội, rồi lặng lẽ vụt tắt.Chỉ có Chu Vẫn biết, lúc hắn nghe thấy lời đồn đó, trái tim không hề báo trước mà ngưng đập một hồi.

Từ đó, lời đồn về Vũ Văn Hoằng trong Thu Thủy Kiếm Tông đều là lời bóng gió ẩn ý, nói y “cấu kết với ma tu”.Từng là thiên chi kiêu tử, bỗng nhiên từ trên mây rơi xuống giữa chốn sa lầy.

Chỉ có Chu Vẫn biết, lúc hắn nghe thấy lời đồn đó, trái tim không hề báo trước mà ngưng đập một hồi.Vũ Văn Hoằng nói: “Ta không cần ngủ, chỉ cần thiền.”Tác giả: Vi Vũ Hạnh Hoa Quân/ Editor: EbyNăm năm trước, Thu Thủy Kiếm Tông giao cho Vũ Văn Hoằng nhiệm vụ đi đến cửa ải Sơn Hải ở ranh giới Nhân – Ma để điều tra cái chết của mười mấy tên đệ tử tuần tra.

*Chương 8: Truyện kể trước khi ngủ (1)

Chu Vẫn là một thiên tài, mà thiên tài thì luôn nhạy cảm.Sắc mặt của Vũ Văn Hoằng rất nhạt, màu da của y vốn trắng lạnh, y phục lại là trắng khiết, môi mỏng, mày nhạt, mắt lạnh. Mắt của y tựa như khối băng dưới ánh trăng, màu mắt rất nhạt, xa thẳm chút màu xám và xanh, làm người ta nhớ đến bầu trời sau trận mưa lớn, mây đen còn chưa tản hết.

Lúc Chu Vẫn ba tuổi sẽ cầm thoại bản mà Nhân giới truyền tay nhau, đòi Vũ Văn Hoằng kể truyện cho hắn trước khi ngủ.Còn thân phận của vị kiếm tu áo xanh là dạng lúc nhìn thấy Chu Vẫn còn phải hô một tiếng “sư thúc”, khi nói chuyện luôn cười đến híp cả mắt — nụ cười đó thân mật đến nỗi giống như một chiếc mặt nạ bám sát trên da mặt, không hiểu vì sao lại khiến người ta có hơi không thích.Ngày thứ hai, Chu Vẫn phát hiện, nó bắt đầu tập nâng vỏ sò trong nước, dùng mấy xúc tua nâng lên nâng xuống những chiếc vỏ sò nho nhỏ mà Chu Vẫn thả vào, “hì hục hì hục” nâng lên khỏi mặt cát. Mặt bạch tuộc nhỏ không chút dao động, tựa như đang làm gì đó rất bình thường.Ngày thứ hai, nhóc lại đòi hỏi tương tự, Vũ Văn Hoằng im lặng mà nhìn chằm chằm nhóc một hồi, Chu Vẫn còn cho rằng y đã hết kiên nhẫn rồi, lại nghe Vũ Văn Hoằng nói: “Truyện kể trước khi ngủ, là nghe vào sẽ làm người ta buồn ngủ sao?”

Vũ Văn Hoằng thân làm sư phụ ba năm, lần đầu nghe thấy yêu cầu này, y giương mắt nhìn Chu Vẫn một hồi, con ngươi nhàn nhạt, vẻ mặt bình tĩnh — ý là, y sẽ không.

Trước Chu Vẫn, Vũ Văn Hoằng chưa từng nhận đồ đệ, đương nhiên sẽ không có “kinh nghiệm nuôi dạy con trẻ” kì quái này.Trận pháp mà Chu Vẫn thiết lập cung cấp cho nó chỗ tu dưỡng rất tốt, chỉ mới nửa tháng, bạch tuộc đã béo lên một vòng, ban ngày, lúc Chu Vẫn nâng nó trong lòng bàn tay, ngay cả mấy xúc tua ngắn ngủn cũng mượt mà đi trông thấy.

Nhóc Chu Vẫn nói: “Sư phụ, chúng ta có hai người, vậy kể một truyện thôi được không?”. Vừa nói xong thì dùng cánh tay nhỏ bụ bẫm nhét thoại bản vào lòng bàn tay Vũ Văn Hoằng, khuôn mặt non nớt cùng đôi mắt to chớp chớp ánh mong đợi.

Vũ Văn Hoằng chần chừ một lát, đành cầm cuốn thoại bản hơi mỏng kia, lật xem vài trang.Trước Chu Vẫn, Vũ Văn Hoằng chưa từng nhận đồ đệ, đương nhiên sẽ không có “kinh nghiệm nuôi dạy con trẻ” kì quái này.

Nhóc tiếp tục kiên trì dùng chất giọng ngọt xớt, nói: “Sư phụ, sư tôn nhà người khác đều kể truyện xưa cho đồ đệ.”

“Ai nói cho ngươi?”

Bánh gạo nếp lí lẽ hùng hồn nói: “Chính tai con nghe được!”“Sư phụ, người nặng hơn rồi.” Chu Vẫn dùng tay phải đang đeo găng tay nhẹ nhàng cầm bạch tuộc nhỏ rồi nâng lên trên. Lúc này ý thức của Vũ Văn Hoằng đã tỉnh lại, lúc tay hắn nhúng vào trong nước cũng không có phản ứng gì khác, mà chỉ chậm rãi trườn khỏi găng tay, “ùm” một tiếng, bơi xuống đáy cát.

Giọng Vũ Văn Hoằng rất trầm thấp lại lạnh như băng, vô cùng dễ nghe, lúc nói chuyện âm điệu bình thản, không chút tình cảm. Lúc kể chuyện, toàn bộ rơi vào trong tưởng tượng của Tiểu Chu Vẫn chính là trầm bổng du dương, bình thản hữu lực như vậy. Bản thân nhóc tính trẻ con, Vũ Văn Hoằng chỉ vừa kể đoạn đầu của quyển thoaị bản linh dị thần quái, nhóc đã cuộn chăn thành một bọc, bình ổn tiến vào mộng đẹp.Đứa trẻ cẩn thận suy nghĩ, sau đó trịnh trọng mà nói —Năm năm trước, Thu Thủy Kiếm Tông giao cho Vũ Văn Hoằng nhiệm vụ đi đến cửa ải Sơn Hải ở ranh giới Nhân – Ma để điều tra cái chết của mười mấy tên đệ tử tuần tra.

Ngày thứ hai, nhóc lại đòi hỏi tương tự, Vũ Văn Hoằng im lặng mà nhìn chằm chằm nhóc một hồi, Chu Vẫn còn cho rằng y đã hết kiên nhẫn rồi, lại nghe Vũ Văn Hoằng nói: “Truyện kể trước khi ngủ, là nghe vào sẽ làm người ta buồn ngủ sao?”Vũ Văn Hoằng nói: “Ta không cần ngủ, chỉ cần thiền.”

Chu Vẫn ngẩng đầu nhìn y, bên cạnh Vũ Văn Hoằng có một ngọn đèn, làm cả người y bao phủ trong màu vàng nhạt ấm áp, “Sư phụ không cần ngủ sao?”Trận pháp mà Chu Vẫn thiết lập cung cấp cho nó chỗ tu dưỡng rất tốt, chỉ mới nửa tháng, bạch tuộc đã béo lên một vòng, ban ngày, lúc Chu Vẫn nâng nó trong lòng bàn tay, ngay cả mấy xúc tua ngắn ngủn cũng mượt mà đi trông thấy.

Chính nhóc cũng chưa từng thấy Vũ Văn Hoằng ngủ bao giờ, cho nên rất tò mò, tu sĩ giống sư tôn — tạm gọi là “người lớn” đi, lẽ nào tu hành thì không cần ngủ?

Vũ Văn Hoằng nói: “Ta không cần ngủ, chỉ cần thiền.”

Sắc mặt của Vũ Văn Hoằng rất nhạt, màu da của y vốn trắng lạnh, y phục lại là trắng khiết, môi mỏng, mày nhạt, mắt lạnh. Mắt của y tựa như khối băng dưới ánh trăng, màu mắt rất nhạt, xa thẳm chút màu xám và xanh, làm người ta nhớ đến bầu trời sau trận mưa lớn, mây đen còn chưa tản hết.

“Thiền đối với người là ngủ sao?” Chu Vẫn nhỏ giọng hỏi, đối với nhóc, ngủ là lăn lộn trong chăn bông, nghe kể chuyện, đôi lúc sẽ nằm mơ, sau đó sáng dậy dụi mắt bị Vũ Văn Hoằng xách đi học kiếm. Ngủ đối với nhóc, là nghỉ ngơi, cũng là hưởng thụ.Tiểu Chu Vẫn trừng mắt thật to, trong đầu bỗng nhiên hiểu được hàm ý của sư tôn: sư phụ của nhóc có chuyện không hiểu, muốn nhóc chỉ bảo, bây giờ, nhóc là người nắm quyền chủ động, Vũ Văn Hoằng phải nghe ý kiến của nhóc.Vũ Văn Hoằng thân làm sư phụ ba năm, lần đầu nghe thấy yêu cầu này, y giương mắt nhìn Chu Vẫn một hồi, con ngươi nhàn nhạt, vẻ mặt bình tĩnh — ý là, y sẽ không.

Sáng hôm sau, lúc chải đầu rửa mặt, sắc trời trong vắt sáng sủa, bóng dáng rừng trúc tối đen thăm thẳm, lắc lư qua lại, “xào xạt” trong gió sớm.

Khi Vũ Văn Hoằng đang ăn sáng, bỗng nhiên nói: “Con người trời sinh đã cần giấc ngủ sao?”Từng là thiên chi kiêu tử, bỗng nhiên từ trên mây rơi xuống giữa chốn sa lầy.

Chu Vẫn ba tuổi còn chưa thể lí giải hàm ý trong lời của sư phụ, nhóc chớp chớp mắt, Vũ Văn Hoằng ngồi trước mặt nhóc, thân người thon dài, giống như bóng của một tòa núi nhỏ.Lúc Chu Vẫn ba tuổi sẽ cầm thoại bản mà Nhân giới truyền tay nhau, đòi Vũ Văn Hoằng kể truyện cho hắn trước khi ngủ.

Vũ Văn Hoằng im lặng hạ mắt xuống, dùng giọng điệu trần thuật sự thật: “Ta không ngủ được.”Khi Vũ Văn Hoằng đang ăn sáng, bỗng nhiên nói: “Con người trời sinh đã cần giấc ngủ sao?”

Thân phận của hai người đột nhiên trở nên ngang hàng, sư tôn Vũ Văn Hoằng của nhóc cũng biến thành một đứa trẻ ba tuổi.Vị thanh niên đến từ Lạc Thủy Cung nhìn mặt trông non nớt, vóc dáng cũng không cao, giọng nói vẫn còn trẻ, ôn nhu mà bình thản, lúc đến Thu Thủy Kiếm Tông, thiếu niên Chu Vẫn đã từng chạm mặt với người nọ.“Sư phụ, để con dạy người.”

Tiểu Chu Vẫn trừng mắt thật to, trong đầu bỗng nhiên hiểu được hàm ý của sư tôn: sư phụ của nhóc có chuyện không hiểu, muốn nhóc chỉ bảo, bây giờ, nhóc là người nắm quyền chủ động, Vũ Văn Hoằng phải nghe ý kiến của nhóc.

Đứa trẻ cẩn thận suy nghĩ, sau đó trịnh trọng mà nói —Nửa đêm, bạch tuộc nhỏ trong tụ linh trận an tĩnh chôn vùi dưới lớp cát, nhắm mắt ngủ say.*

“Sư phụ, để con dạy người.”