Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Chương 162




Editor: Tiểu Ly Ly.

Dĩ nhiên Thanh Đại đi tìm Trọng Hoa, chỉ là Trọng Hoa cũng không ở đây, nghe hai vị đệ tử của hắn nói, đã rời khỏi nhà.

Thanh Đại ấm ức đồng thời cũng nghi ngờ không chắc, lẽ ra Thiên Âm mới chịu phạt, sư phụ rời khỏi nhà, thật làm cho người ta cảm thấy kỳ lạ.

Đối mặt với nghi ngờ của Thanh Đại, Đông Phương lập tức đau buồn, liên tục nhắc lại sư phụ mình thật không có ở đây, mãi cho đến khi Thanh Đại rời khỏi điện Cửu Trọng, trong lòng vẫn tràn ngập hoài nghi. 

Nhưng mặc cho hắn suy nghĩ nát óc cũng sẽ không nghĩ đến, Trọng Hoa thật sự là đi một chuyến tới Thanh Khâu thay đồ đệ bảo bối của mình tìm lại mặt mũi.

Ở trong Huyễn Hải, Hoàng Sa* mênh mông, chợt có đá to nằm ngang bên đường, cổ thụ đứng nghiêm.

Hoàng Sa*: cát vàng

Bỗng dưng, trong khoảng không gian lẳng lặng này, gió lớn chợt nổi lên, gào thét tàn sát bừa bãi. Hoàng Sa cuồn cuộn nổi lên, chỉ thấy Hoàng Sa tràn đầy trời đất.

Một bóng dáng màu xanh nhạt, chán đến chết đón gió cát đi về phía trước, quanh thân tạo ra kết giới trong suốt chống cự cát bụi bên ngoài. Mặc cho bên ngoài bão cát tràn ngập, sợi tóc của nàng đều chưa từng nhúc nhích một chút nào.

Chính là Thiên Âm bị phạt đi suy nghĩ.

Đi tới Huyễn Hải đã là ngày thứ ba, mới đầu hưng phấn tò mò tìm kiếm lục lọi, đến lúc này nàng nhìn cả vùng đất trùng điệp, đáy lòng sinh ra cô đơn, chỉ ba ngày, nàng lại giống như là đã trải qua thời gian mấy trăm năm dài như vậy. 

Lần này, Trọng Hoa ngay cả Thiên Tuyết cũng không để lại cho nàng.

Nàng cứ như vậy, chẳng có mục đích hành tẩu, không ngừng hồi tưởng những chuyện từng trải qua, khi từng khung cảnh hiện lên ở trước mắt, vẻ mặt của nàng dần dần từ phức tạp đến yên tĩnh.

Trọng Hoa, Mặc Tử Tụ, Huyền Tề, Lưu Quang, Hồng Trang. . . . . . Còn có rất nhiều rất nhiều người nàng quen thuộc, đều bị lật trở ra từ trong ký ức của nàng.

Nghĩ đến cuối cùng, chỉ còn lại bóng dáng của sư phụ Trọng Hoa.

Mới gặp gỡ thì trong trẻo lạnh lùng giống như luồng gió mát lướt qua ngón tay giữa, làm cho người ta bắt không được, lại sinh lòng nhớ thương.

Từ lần đầu tiên lúc gặp nhau, nàng liền đuổi theo luồng gió mát này, chưa bao giờ dừng bước. Cho đến khi, Xích Hỏa và Lục Nhiên chết.

Để cho nàng chưa từng có dũng khí từ trước đến nay phá một đường vết rách, đã trút giận, lòng cũng không cam.

Có lúc nàng tự dưng nhớ tới lời nói ban đầu của Xích Hỏa, nếu như không chiếm được, thì bảo vệ cho tốt, dù sao cũng tốt hơn khi cơ hội bảo vệ cũng không có. 

Thời điểm nàng đồng ý lập gia đình  với Thanh Huyền, cũng là nghĩ đến những lời này.

Nàng nghĩ tới, sư phụ có Vô Tư, thì sẽ không lại bị tiểu đồ đệ của chính mình dây dưa không ngớt.

Trọng Hoa là thần trong lòng nàng, nàng sợ có một ngày, thần này như Lục Nhiên, tan thành mây khói ở dưới đài Tru Thần.

Trong lúc vô tình, nàng không nhìn dưới chân, bị một khối tảng đá nhô ra vấp một cái, lảo đảo mấy bước sau đứng vững, tầm mắt cũng không chú ý xẹt qua hòn đá kia, mơ hồ thấy được một hàng chữ. 

Có lẽ là bị gió cát chôn quá lâu, bị mũi kiếm kéo lê vẽ ra chữ viết đã lắp đầy đất cát, có chút mơ hồ không rõ.

Nhưng nàng như cũ thấy rõ nửa đoạn chữ kia, viết rất rõ ràng “Thiên Âm”.

Thiên Âm đưa tay chùi một cái, tảng lớn Hoàng Sa biến mất không thấy gì nữa, dưới tảng đá nhô ra là một khối mặt đá chiều rộng sáu bảy thước, trơn nhẵn như gương. 

Phía trên viết rất nhiều chữ “Thiên Âm” lộn xộn, chữ viết thanh lệ đầy ý nghĩa, một bút một vạch đều tựa như tan vào cảm xúc chủ nhân, thỉnh thoảng nhẹ nhàng chậm chạp thỉnh thoảng gấp nặng. Đến cuối cùng, tất cả cảm xúc cũng dung thành một chữ chói mắt “giết”!

Thiên Âm nhìn chằm chằm nét chữ này hồi lâu, nhớ lại Hồng Trang.

Đây là chữ viết của Hồng Trang, nàng mang theo hận đối với mình, ngay từ lúc nàng bị Lưu Cẩn phạt đến Huyễn Hải, cũng đã đối với mình động sát tâm.

Thiệt thòi lúc trước nàng chỉ cho là, Hồng Trang chỉ đơn thuần là không thích nàng.

Nàng ngưng mắt, đột nhiên cười, một tay phất qua, chữ viết trên mặt đá hoàn toàn không có. Nàng cười lẩm bẩm nói: " Hồng Trang, ngươi nợ ta mấy cái mạng, sau trăm năm, chờ ta đi lấy."

***

Mọi người ở đây đều cho rằng chuyện của Thiên Âm đã có kết cục, một đêm yên tĩnh, chuyện đột nhiên có biến chuyển.

Ngày này trong đêm, ánh trăng lạnh lùng, tầng mây thâm hậu. Huyền Tề từ trong hôn mê tỉnh lại, trước tiên liền muốn đến điện Cửu Trọng tìm Thiên Âm, bị Lưu Quang ra tay ngăn lại.

"Nàng đã bị Trọng Hoa nhốt vào Huyễn Hải, trăm năm không cho phép ra . Ngươi đi cũng không còn thấy nàng."

Mặt Huyền Tề thoáng trở nên trắng bệch, vốn là mặt tái nhợt huyết sắc mất hết: "Một trăm năm, nàng làm sao chịu được?" Làm như hạ xuống quyết tâm cực lớn, hắn nhìn Lưu Quang, vẻ mặt mang theo chút cầu xin: " Lưu Quang, người giúp ta mở cửa Huyễn Hải ra, ta muốn mang nàng đi!"

Lưu Quang hỏi: "Đi nơi nào?"

"Chân trời góc biển, đi đến một nơi không người nào biết chúng ta."

Lưu Quang lại hỏi: "Nàng nguyện ý đi theo ngươi hay không?"

Huyền Tề cắn răng: "Mặc kệ nàng nguyện ý hay không, lần này ta phải mang nàng đi! Tiên giới này, nàng không thích hợp."

Lưu Quang trầm mặc chốc lát: "Được."

Đêm quạnh quẽ, mang theo cảm giác hơi hơi mát lạnh. Bao phủ thân người, giống như ly nước nóng bỏng đột nhiên bị trộn lẫn vào nước lạnh, khí nóng tản đi, lưu lại một thân lạnh lẽo.

Huyền Tề nắm quả đấm chống đỡ ở trên môi ho nhẹ mấy tiếng, miệng phun máu, hắn làm pháp thuật dọn dẹp vết máu, hộ tống Lưu Quang rơi xuống đỉnh Thái A.

Trong ngày thường, nơi này đều do Điện Chấp Pháp phái người trông chừng, nhưng hôm nay, phóng tầm mắt nhìn tới, cả ngọn núi tĩnh mật vô cùng, không thấy bóng dáng dưới ánh đèn lờ mờ, chỉ có chim muông cất lên tiếng kêu. 

Lưu Quang một đường mà đến tựa như thất thần, thỉnh thoảng sẽ ghé mắt nhìn chằm chằm Huyền Tề nhìn mấy lần, thẳng tới khi hắn thấy phải rợn cả tóc gáy, cảnh giác hỏi "Cái người này, nhìn ta làm gì?"

Lưu Quang lại ngoắc ngoắc môi, trước sau như một tùy ý lười biếng, nụ cười mê hoặc lòng người: "Huyền Tề, ở trong lòng ngươi, ta là người như thế nào?"

Huyền Tề sững sờ, liền nhăn nhó, hiện ra nụ cười thẹn thùng: " Ôi, thật là để cho người khó có thể mở miệng. . . . . ."

". . . . . ." Lưu Quang không tiếng động quét mắt tới một cái, uy hiếp trần trụi này lập tức khiến cho cả người Huyền Tề run lên, trở nên nghiêm trang, bao hàm thâm tình nói: "Ngươi ở trong lòng ta, là sư phụ, là đại ca, cũng là bằng hữu."

"Ha." Lưu Quang cười.

Dưới góc người không phát hiện, nụ cười ngừng một cái chớp mắt, có khổ sở hiện lên khóe miệng.

Huyền Tề không phải ngốc tử, đã sớm cảm thấy được bây giờ hắn như có tâm sự, nhưng cẩn thận nhìn chòng chọc hắn một hồi lâu, nhưng thủy chung không phát hiện trong lòng hắn có chuyện gì, chỉ đành phải thôi, nghiêm túc nghĩ tới chuyện làm thế nào mà thần không biết quỷ không hay dẫn theo Thiên Âm thoát ra ngoài.

Đột nhiên Lưu Quang dừng chân mở miệng: "Huyền Tề, bất luận ngươi muốn cái gì, ta đều có thể thành toàn cho ngươi, duy chỉ có một việc, khiến ngươi thất vọng."

"Cái gì?" Huyền Tề theo bản năng hỏi câu, tinh thần phục hồi lại sau xiết chặt chân mày: "Ngươi đồng ý thay ta thả Thiên Âm, vào lúc này sẽ không đổi ý chứ?"

Lúc này đôi tay Lưu Quang tựa như dính vào ánh trăng, ở trước người ngưng ra một Ấn Quyết, trong nháy mắt chỉ thấy không gian trước mặt như có một đôi tay vô hình, xé không gian ra, lộ ra Hoàng Sa đầy trời không giống với quang cảnh bốn phía.

Thiên Âm ở nơi cuối cùng, lẳng lặng tĩnh tọa, giữa lông mày hoàn toàn yên tĩnh. Đỉnh đầu ánh trăng chiếu xuống nàng một thân mông lung, xinh đẹp kinh người.

Huyền Tề ở trong ánh mắt phức tạp của Lưu Quang, đi từng bước một vào Hoàng Sa, tiến đến bóng dáng yếu ớt giống như được đặt trong một bức tranh phong cảnh mỏng manh, run giọng kêu: "Thiên Âm, là ta."