Sự Quyến Rũ Của Bóng Đêm

Chương 7: 7: Những Lời Van Xin Chẳng Ai Thấu





Khi lên đến tầng một, cô bé nhìn vào đầu hành lang cho đến khi tìm thấy mẹ mình.

Trái tim bất an của cô dần bình tĩnh lại, cô bước vào phòng.

Nhưng Eve không biết, đây là một phòng đôi.

Một căn phòng được ngăn bằng kính.
Mẹ cô thì lại chẳng ở một mình.

Bên cạnh cô là ông chủ trang viên và quản gia của anh ta đứng sau, cách anh ta vài bước.
"Biến thành chúng nào!" Người đàn ông giữ đầu mẹ cô.
"Làm ơn dừng lại đi!" Mẹ cô khóc lóc cầu xin: "Ông nhầm tôi với người khác rồi! Ông đã biết tôi lâu rồi mà!"
"Có vẻ như chưa đủ lâu để biết cô là ai." Người đàn ông nói, kéo người phụ nữ về phía bồn tắm đầy nước.

Anh ta đẩy cô xuống nước: "Biến hình đi!"
"Tôi chỉ là con người bình thường thôi, thưa ông.

Xin hãy tin tôi." Rebecca van xin người đàn ông, trái tim cô ngày càng thấp thỏm vì cô không biết làm thế nào mà anh ta lại biết chuyện này.

Khi cô vào phòng, cả anh ta và quản gia đều đã ở đó chờ sẵn.
"Thưa ông," Quản gia nói: "Tôi đã tận mắt chứng kiến.

Làn da của cô bé lấp lánh như một viên kim cương!"
"Con gái của cô đâu, Becca?" Người đàn ông nói ngọt ngào nói với cô, anh ta cúi xuống và vỗ nhẹ vào đầu người phụ nữ.

Nỗi sợ hãi về cuộc sống của con gái xuất hiện trong đôi mắt của người phụ nữ.


"Đi tìm nó ngay!" Anh ta ra lệnh cho quản gia của mình.
Quản gia cúi đầu bước ra khỏi phòng.
"Không!" Rebecca cố gắng lết ra khỏi bồn tắm: "Con bé vô tội! Đừng làm hại con bé!"
Eve đặt đôi bàn tay nhỏ bé của mình lên mặt kính: "Mẹ ơi!" Cô gọi, nhưng không ai nghe thấy cô.
Người đàn ông tát Rebecca: "Câm mồm và ngồi yên đó!"
"Không!" Người phụ nữ dùng hết sức đá và tát anh ta.

Người đàn ông cố gắng áp chế cô, nhưng người phụ nữ đá mạnh vào bồn tắm khiến bồn tắm bị vỡ, nước tràn ra sàn.

"Xin hãy tha cho chúng tôi! Con bé chỉ là một đứa trẻ thôi!"
Eve nhìn người đàn ông nắm lấy cánh tay của mẹ, hành hạ mẹ.
"Ai mà ngờ cô đang giấu một kho báu như vậy cho riêng mình chứ?" Người đàn ông không thể chờ đợi đến khi được chạm vào cô gái nhỏ.

Anh ta nheo mắt nhìn người phụ nữ, cắm móng tay vào cánh tay cô.
"Chúng tôi không biết gì về chúng cả, thưa ông! Tôi không biết quản gia đã nhìn thấy gì, nhưng đó không phải là sự thật.." Rebecca thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào người đàn ông.
Ngón tay của người đàn ông lún sâu vào bụng của Rebecca, anh ta nói: "Nếu cô không biết, cô cũng chả còn giá trị sử dụng nữa.

Thật đáng tiếc khi chúng ta phải chia tay nhau như thế này." Anh ta rút tay ra, người phụ nữ lảo đảo lùi về phía sau.
Eve đang đứng trong phòng khác, mắt mở to, nhận thấy phần váy ở vùng bụng của mẹ cô dần chuyển sang màu đỏ.
Rebecca nhìn xuống bụng mình, vẻ mặt đau đớn hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp đầy tiếc nuối.

Môi cô ấy hé mở, run rẩy: "X-xin đừng.."
"Mẹ ơi!" Eve hét lên, mẹ cô khuỵu xuống.
Người đàn ông nói: "Tôi sẽ chăm sóc con bé thật tốt, hoặc có thể sẽ gửi nó đến chỗ cô sớm thôi, sau khi cô đi." Tay anh ta đặt lên cổ cô, siết chặt.
Thấy mẹ đau đớn, Eve cố gắng tìm cách đến bên mẹ.
Dù rất đau, Rebecca vẫn nhặt mảnh gốm vỡ của bồn tắm, dùng nó để đâm vào mắt anh ta.
"Argh!" Người đàn ông rên lên đau đớn và tức giận.


Máu rỉ ra.
Không dừng lại ở đó, Rebecca còn dùng một mảnh vỡ khác đâm lên bụng anh ta khiến anh ta bị thương.
"Mẹ ơi!" Eve chạy vào phòng mẹ cô.
"Eve!" Rebecca mở to mắt.

Đôi mắt ánh lên sự nhẹ nhõm lẫn lo lắng.
Cơ thể cô đang cố đánh gục cô, nhưng sự an toàn của con gái cô vẫn là trên hết! Nắm lấy tay Eve, cô nhanh chóng kéo cô bé ra trong khi người đàn ông cố gắng gỡ những mảnh sắc nhọn trên mặt và bụng của mình.
Rebecca thở hổn hển, khuôn mặt lộ rõ vẻ đau đớn khi lén chạy trong hành lang.

Quản gia sẽ sớm đến đây, và họ phải rời khỏi nơi này trước khi ông ta đến! Nhưng cô quên rằng, vết thương của mình đang rỉ từng giọt máu trên sàn nhà.
Cùng lúc đó, quản gia nhận ra căn phòng trống rỗng, không có cô gái, ông lập tức quay trở lại chỗ của ông chủ, lỡ mất con đường giáp mặt với hai mẹ con.
Hầu hết những người hầu trong khu dành cho người hầu đều giúp họ dễ dàng đi qua hành lang trước khi đến nhà bếp, nơi dẫn đến cửa sau của trang viên.

Nhưng mọi chuyện không đơn giản như cô nghĩ, cô gặp phải một người phụ nữ trong bếp.
"Ai đó?" Người phụ nữ hỏi.
"Tôi, Rebecca đây." Người phụ nữ vừa trả lời, vừa kéo Eve lại gần nấp sau cô.
"Giờ không phải là lúc nên ở đây đâu.

Cô không biết người hầu không được phép tới đây sau nửa đêm trừ khi có lệnh sao?"
Rebecca không có thời gian để trò chuyện, nhưng cô cũng không muốn nói cho người này biết để gọi thêm những người khác.

Người phụ nữ nhận thấy cô đang đau đớn nên hỏi:
"Cô ổn chứ?"
"Tôi chỉ là bị đau bụng quá thôi." Rebecca trả lời, nỗi hoảng sợ tiếp tục tăng lên cùng với nỗi đau đớn tột cùng: "Tôi có thể xin một cốc nước ấm không?"
Người phụ nữ nhìn cô chằm chằm rồi gật đầu.


Đợi khi người phụ nữ quay lưng lại với mình, Rebecca vội đi về phía hành lang dẫn đến cánh cửa.

Cô nhanh chóng mở khóa và cùng chạy với Eve.

Họ không thể đi qua cổng, nhưng phía sau có một khoảng trống có thể trốn thoát.
"Bắt chúng! Chúng đang ở đó!" Một người đàn ông hét lên từ phía sau.

Rebecca quay lại một lúc và nhận ra quản gia, chủ nhà và một số người của anh ta đang chạy về phía họ.
Một trong những người đàn ông đó đuổi kịp và giữ lấy Rebecca.

Nước mắt người phụ nữ bắt đầu lưng tròng trước sự bất lực của bản thân, cô buông tay con gái mình.
"Chạy đi Eve!" Cô hét, cô gái nhỏ choáng váng.
Môi của Eve run lên, cô không muốn rời xa mẹ mình: "M-mẹ ơi.." Khi cô cố gắng đến gần mẹ hơn, mẹ nói:
"Mẹ luôn yêu con..

Còn giờ thì chạy ngay đi!"
Người đàn ông bắt được Rebecca, trước khi một người đàn ông khác có thể bắt được Eve, cô bé bỏ chạy.

Cô chạy qua khe hở nhỏ trong hàng rào, khiến người đàn ông khó lòng đuổi theo vì anh ta không vừa với khe hở.
Eve nhìn thấy mẹ mình rơm rớm nước mắt.

Mẹ cô cười, nụ cười chất chứa bao nỗi niềm.

Chủ nhân của trang viên này bước đến sau mẹ cô, với một động tác dứt khoát, anh ta đưa tay qua lưng cô, xuyên qua đến phía trước cô.
Một tiếng nức nở bật khỏi môi Eve, nụ cười trên khuôn mặt mẹ cô dần tan đi, đôi mắt trở nên vô hồn.
"Bắt lấy con nhóc! Tôi muốn nó ngay bây giờ!" Người đàn ông tức tối ra lệnh.
"Mẹ!" Eve gọi mẹ, nhưng mẹ cô nằm dưới nền đất không hề đáp.
Cô bắt đầu chạy, chạy nhanh hết mức có thể, tiếng nức nở vẫn ở nơi môi.

Không kìm nén được sự đau buồn và kinh hoàng đang diễn ra trước mắt, nước mắt hóa thành những viên ngọc trai, rơi trên mặt đất của khu rừng mà cô đã bước vào.
"Nó đâu rồi?"

"Con chuột nhắt đó phải ở ngay đây chứ!"
"Chia ra đi tìm nó nhanh lên! Nó không ở xa lắm đâu!" Những người đàn ông đang cố gắng tìm Eve hét lên.
Eve trốn dưới tảng đá lớn một phút rồi chạy tiếp.

Trong lúc chạy dọc theo dòng suối, cô bị trượt chân ngã xuống nước.

Dòng nước chảy xiết, cuốn cô về phía trước, còn cô thì cố gắng ngoi đầu lên.
Không lâu sau, Eve bất tỉnh, cô trôi dạt đến khúc sông khá tĩnh lặng.
Trong khi những người đàn ông tiếp tục tìm kiếm cô gái nhỏ, một cỗ xe với hai con ngựa kéo xuất hiện.

Cỗ xe dừng lại, người đánh xe bắt gặp thứ gì đó sáng lấp lánh dưới ánh trăng, anh nhận ra đó là một bé gái.
"Có chuyện gì sao, Eugene?" Người phụ nữ ngồi trong xe hỏi.
"Thưa bà Aubrey, tôi thấy một thi thể gần dòng suối." Người đánh xe trẻ tuổi cau mày trả lời.
"Hm?" Cửa xe ngựa mở ra, một người phụ nữ có vẻ ngoài trạc bốn mươi bước xuống.

Khuôn mặt nghiêm nghị, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự ấm áp.

Bà tự hỏi, là một người giàu có nào quyết định ném người xuống nước, hay là có người nghèo khổ nào đã tự tử chăng.
Người đánh xe ngựa đi đến chỗ người đó nằm, tiến lại gần và nói: "Là một cô bé.

Cô bé không ở thị trấn này." Đó là vì thị trấn này bị những tên nhà giàu chiếm ngự, nó không phải là nơi dành cho những người thuộc tầng lớp thấp kém.
Bà Aubrey đi về phía cô gái đang ướt sũng.

Bà kiểm tra mạch của cô bé.

Tầm mắt của người phụ nữ chuyển đến đôi chân trần của cô gái.

Một thứ gì đó lấp lánh trên làn da cô, người phụ nữ cau mày, nhìn cô chằm chằm.
"Chúng ta phải làm gì đây, thưa bà?"
"Giúp tôi đưa con bé vào xe ngựa.".