Sư Sĩ Truyền Thuyết

Chương 288: Liên y lan




Hải Liên hơi kỳ quái hỏi: "Các người tại sao chạy tới chỗ này?" Theo hắn, với trang bị của mấy người Quả lão đại bọn họ, chạy tới vành đai toái tinh tử vong, đó đơn giản là không khác gì tìm chết. Trước khi nhìn thấy đám người này, hắn cho rằng mình đã nghèo rồi, không ngờ đám người này lại còn nghèo hơn mình.

Gương mặt lão luyện của Quả lão đại đỏ lên, ngược lại Hoàng đại đầu nghĩ sao nói vậy, lầm bầm nói: "Không phải là nghèo điên rồi, ai lại chạy tới chỗ chết tiệt này chứ?"

- Các ngươi nhận ủy thác? Hải Liên mở to mắt, đầy vẻ không thể tin được. Mấy người này lại dám nhận ủy thác của chỗ này? Hắn không phải người cái gì cũng không hiểu như mấy người Diệp Trùng, làm sư sĩ tự do nhiều năm, hắn đối với đường đi nước bước trong này cũng hiểu rất rõ. Phàm là ủy thác liên quan tới vành đai toái tinh tử vong, cái nào cũng có hệ số nguy hiểm cực cao, rất ít có người dám nhận. Thân thủ đám người này, hắn vừa rồi cũng đã thấy rồi, so với hắn cũng không bằng, vậy mà lại có gan đi vành đai toái tinh tử vong. Ngay cả sư sĩ đoàn cỡ lớn, bên trong đầy tinh anh cũng không dám dễ dàng nhận loại ủy thác này.

Xem ra người nghèo phát điên quả nhiên là đáng sợ a.

Quả lão đại vẻ mặt đành chịu, gật gật đầu: "Ừm, chúng tôi tới tìm Liên Y Lan. Ài, nói ra không sợ các ngươi cười, chúng tôi cũng nghèo điên rồi, còn không nhận ủy thác chỉ sợ không bao lâu cái đoàn này cũng phải giải tán rồi."

Hải Liên gật đầu hiểu rõ: "Thì ra là vậy, chẳng trách!" Đối với cạnh tranh của thị trường sư sĩ ngày càng kịch liệt, hắn cũng có nghe nói tới, chỉ là không ngờ lại tới mức độ này.

- Liên Y Lan? Đây là cái gì? Tang Phàm vẻ mặt tò mò hỏi.

- Đó là một loại cây kiểng, chẳng có giá trị lớn. Ai cũng không ngờ người nói lại là Diệp Trùng.

Ánh mắt mọi người lập tức tập trung trên người Diệp Trùng, trong mắt mọi người đều là sự kinh ngạc khó che giấu. Diệp Trùng nhìn thế nào cũng không giống một người yêu thích thưởng thức cây cảnh, ngay cả đám người lão luyện như Quả lão đại, trước khi chưa nhận nhiệm vụ, ai cũng chưa từng nghe qua Liên Y Lan.

Bọn họ không hề biết Diệp Trùng thật ra còn là một điều bồi sư, thực vật trong sách hướng dẫn thực vật bằng hình mà Quản phong tử cho, hắn đều nhớ kỹ trong lòng. Liên Y Lan trên đó cũng có ghi lại, nhưng chỉ có sơ sơ vài nét, nó là một loại tài liệu dùng để chế tạo thuốc mê cao cấp. Với ánh mắt của Diệp Trùng, Liên Y Lan này hoàn toàn vô dụng, không chỉ khó tìm, hơn nữa hiệu quả lại không hề xuất sắc. Trên sách còn có vài loại thực vật càng thường thấy hơn, nhưng dược hiệu cũng xuất sắc giống như vậy.

- Ai nói không có giá trị? Một cây Liên Y Lan đáng giá năm mươi vạn điểm đó. Tiểu Francis đỏ bừng mặt phản bác.

- Năm mươi vạn điểm? Một người la lên kinh ngạc. Năm mươi vạn điểm là khái niệm gì? Ba vạn điểm của thanh trủy thủ Lưu kim của Tang Phàm đã làm Hải Liên trố mắt, há hốc mồm, bây giờ nghe nói một cây Liên Y Lan lại có giá năm mươi vạn điểm, Hải Liên lúc này suýt nữa là hôn mê.

Mắt mọi người trong khoảnh khắc đỏ lên, ngay cả Diệp Trùng, cũng có chút đầu óc mê muội, hắn nghĩ nát đầu cũng nghĩ không thông, một cây thực vật vứt đi thế này, lại có giá năm mươi vạn điểm, cái này đáng giá bao nhiêu cái quang giáp a?

Nghèo! Thực sự quá nghèo! Vô luận là đám người Diệp Trùng, hay là bọn Quả lão đại, ai nếu đều nghèo tới mức hận không thể bán chính mình đi.

- Đây chính là Liên Y Lan. Quả lão đại chiếu hình ảnh của Liên Y Lan ra.

Thân cây mềm mại, dài thượt, cái lá rộng dày ôn nhuận như bích ngọc, cán hoa thon nhỏ màu sắc giao thoa sặc sỡ, hình dáng hoa của nó khá đặc biệt, giống như một hình tròn cực kỳ hoàn mỹ, mà từng vòng, từng vòng hoa văn giống như nổi lên từng gợn sóng.

Cây hoa vứt đi này tuy rất dễ nhìn, nhưng làm sao cũng nhìn không ra nó đáng giá năm mươi vạn điểm a.

- Liên Y Lan sinh trưởng ở gần đây? Diệp Trùng hỏi, trên sách hướng dẫn, nơi mọc của Liên Y Lan không hề nói rõ.

- Ừm, theo tình báo bên ủy thác cung cấp cho chúng tôi, một cây Liên Y Lan phát hiện lần trước chính là mọc ở khu vực này, cho nên chúng tôi cũng tới đây thử may mắn. Quả lão đại nói.

- Tang Phổ, gọi một nửa số người đi tìm cây Liên Y Lan này. Diệp Trùng chỉ Liên Y Lan trên màn hình nói. Đùa à, năm mươi vạn điểm a. Đây chính là bao nhiêu tiền a, chính đang phát sầu vì tiền, Diệp Trùng hận không thể lập tức biến ra tiền, ủy thác này đối với người bình thường mà nói đích xác vô cùng nguy hiểm, nhưng đối với mấy người Diệp Trùng mà nói, lại là một việc đơn giản vô cùng.

- Ừm. Tang Phổ gật đầu lia lịa. Là người chỉ huy tác chiến của năm ngàn người, hắn đối với việc trang bị vũ khí có sự theo đuổi cực kỳ cuồng nhiệt, nhưng mấy thứ này, cái nào cũng cần tiền để mua. Sự theo đuổi đối với loại trang bị này của hắn rất nhanh liền chuyển thành sự theo đuổi đối với tiền bạc.

Trừ Quả lão đại, mấy người còn lại của sư sĩ đoàn còn lại đều theo Tang Phổ đi tìm Liên Y Lan.

Hơn hai ngàn người còn lại nghỉ ngơi một chút, mấy ngày này bay không ngừng, không dễ dàng gì có thể có cơ hội thoải mái, trừ mấy cái quang giáp cảnh giới đó, người khác đều ra khỏi quang giáp. Mọi người tập trung cùng nhau trò chuyện, nhưng rất mau, thôn dân Tang gia ngứa tay khó chịu được liền bắt đầu hoạt động vui chơi thường thấy nhất của Tang gia thôn: khiêu đấu. Cái gọi là khiêu đấu chính là mọi người vây thành một vòng tròn, hai người ở trong vòng tiến hành cận chiến tay không, ai cũng có thể lên.

Mấy ngày này, mọi người ai nấy đều buồn bực tới mức phát hoảng, không dễ gì có cơ hội thoải mái, bầu không khí khiêu đấu cực kỳ sôi nổi, tiếng kêu hay, tiếng hoan hô vang lên khắp nơi.

Sự thay đổi vẻ mặt của Quả lão đại làm Diệp Trùng hơi hứng thú, từ sự ngưng trọng lúc đầu, biến thành sự kinh ngạc, rồi tới sự hoàn toàn không thể tin được lúc sau.

Quả lão đại cảm giác mình như đang nằm mơ, nhưng giấc mơ này lại vô luận thế nào cũng không thể gọi làm mộng đẹp.

Mới bắt đầu, thân thủ của hai người đang khiêu đấu đã đủ làm hắn kinh ngạc rồi, không ngờ nơi này lại có cao thủ cận chiến đáng sợ thế này! Trong lòng Quả lão đại đối với mấy người này đã nhìn mà líu lưỡi, trình độ cận chiến của bản thân hắn không hề quá lợi hại, nhưng hắn đối với ánh mắt của mình khá có tự tin. Loại cao thủ cận chiến trình độ này, hắn tin rằng, cho dù là mấy sư sĩ đoàn cỡ lớn đó, tối đa cũng chỉ có một, hai người, đám người trước mắt này tuy chỉ có năm ngàn người, nhưng lại có hai cao thủ lợi hại như vậy, thực lực quả nhiên không bình thường a.

Nhưng tiếp theo, vẻ mặt của hắn càng lúc càng trắng, cơ nhục trên mặt giống như cứng lại.

Người thứ ba, người thứ tư, người thứ năm... Thực lực mỗi người lên đều chênh lệch không lớn, chiến đấu cũng kịch liệt dị thường.

Làm sao có thể? Trong đầu Quả lão đại đã có chút đoản mạch. Chẳng lẽ toàn bộ mấy người này đều là cao thủ cận chiến như vậy? Ánh mắt ngây ngốc quét qua hai ngàn người này, trong đầu Quả lão đại không tự chủ được mà bật ra ý nghĩ này. Điều này làm sao có thể? Quả lão đại tự mình lẩm bẩm, trong lòng lại ẩn ước cảm thấy suy đoán của mình dường như cực kỳ có khả năng là thật.

Hắn mạnh mẽ lắc lắc đầu, dường như muốn quẳng đi suy nghĩ đáng sợ này.

Liếc nhìn một cái, Quả lão đại đắn đo một lát, mới cẩn thận hỏi: "Tiên sinh, căn cứ của chúng ta... à... không biết ở chỗ nào?"

- Căn cứ? Chúng ta không có căn cứ. Diệp Trùng nghĩ cũng không nghĩ, nói thẳng.

- Không có căn cứ? Quả lão đại mở to miệng, biểu tình ngây ngốc. Năm ngàn người, không có căn cứ? Đây là đoàn thể gì? Cho dù là hải tặc, thì cũng có căn cứ a.

- Ừm, các người có căn cứ không? Ở chỗ nào? Diệp Trùng quay mặt, hỏi.

Quả lão đại cười khổ nói: "Đoàn cỡ nhỏ như chúng tôi thế này nào có căn cứ gì. Không biết tiên sinh muốn dừng chân ở chỗ nào?"

- Chúng tôi dự định đi Hôi cốc. Diệp Trùng lạnh nhạt nói.

- Hôi cốc? Vẻ mặt Quả lão đại trong chớp mắt liền trắng bệch, không khỏi gấp giọng nói: "Hôi cốc không đi được, nơi đó quá nguy hiểm!"

- Ừm. Rất nguy hiểm? Diệp Trùng cảm thấy hứng thú hỏi.

- Đúng vậy, cực kỳ nguy hiểm! Quả lão đại trịnh trọng nói: "Tôi từng có bạn đi tới Hôi cốc, thân thủ của hắn so với tôi không biết là cao hơn bao nhiêu lần. Nhưng đi tới đó chẳng qua chỉ ba tháng, sau đó có tin tức truyền tới, hắn đã chết rồi. Trong số bạn bè của tôi, người chết ở Hôi cốc đã có ba người rồi." Quả lão đại nói tới chuyện này, vẻ mặt đau thương.

- Nguy hiểm vậy sao? Diệp Trùng hơi kinh ngạc. Nói thật, sư sĩ nơi này, Diệp Trùng từng thấy qua không ít ở Cơ Nguyên thành, thực lực đều khá mạnh mẽ. Rất nhiều sư sĩ, so với trình độ sư sĩ của ba thế lực lớn mình từng thấy qua ở năm thiên hà lớn lúc trước chỉ cao chứ không thấp hơn. Nếu như với trình độ thế này mà tỉ lệ tử vong ở Hôi cốc còn cao như thế, vậy Hôi cốc đích xác là nguy hiểm.

- Ừm, đúng vậy, sự hung hiểm ở Hôi cốc, người chưa từng đi qua vĩnh viễn không sao cảm nhận được. Chẳng lẽ tiên sinh đắc tội thế gia nào? Quả lão đại không khỏi kỳ quái hỏi. Người đi Hôi cốc, phần lớn đều là mấy người không thích thế gia hoặc đắc tội với thế gia.

- Chỉ là ba đại thế gia thôi. Diệp Trùng tùy ý nói.

Quả lão đại lại hít một hơi khí lạnh, ba đại thế gia, vị lão đại này cũng thật là to gan, ngay cả ba đại thế gia cũng dám chọc, từ trong lời nói, hình như đây không hề là một, hai nhà trong đó. Nhưng hắn lúc này vẫn chưa nghĩ tới, kẻ đầu têu của sự kiện tám giới giả và ba đại thế gia đối đầu nhau lưu truyền sôi nổi khoảng thời gian trước đây đang ở trước mặt. Chủ yếu là vì hắn bị số lượng tám giới giả làm cho nghĩ lầm. Dù sao, đối với giới giả mà nói, tám người đã là một con số vô cùng đáng sợ, gần như ai cũng rất khó lại nâng số người này lên.

Năm ngàn giới giả? Kẻ nói ra lời này nhất định là một tên khùng.

- Có lẽ chúng ta có thể tìm một hành tinh lạc hậu chút. Quả lão đại có chút lưỡng lự nói.

- Hử?

Nhìn thấy ánh mắt Diệp Trùng nhìn minh, da đầu Quả lão đại phát tê, hắn lập tức giải thích nói: "Thế lực ba đại thế gia tuy lớn, nhưng vẫn không khống chế được cả thiên hà Hà Việt. Ở một số hành tinh lạc hậu, chúng ta có thể tới đó phát triển trước, chỉ là chúng ta chú ý yên lặng chút, chắc sẽ không làm họ chú ý." Nói rồi, sự khẩn trương của Quả lão đại cũng từ từ giảm xuống, dù sao cũng là người từng làm lão đại, ánh mắt vẫn cao minh hơn người thường không ít.

Lời của Quả lão đại làm Diệp Trùng lâm vào trầm tư.

Quả lão đại tiếp tục nói: "Với thực lực của chúng ta, đi Hôi cốc có lẽ có thể đứng không vững. Nhưng..." Hắn liếc nhìn Diệp Trùng, lập tức trật tự nói: "Chúng ta không có tiền. Tuy tôi cũng không biết bên trong Hôi cốc rốt cuộc là quang cảnh thế nào, nhưng tôi biết, không có tiền, vô luận đi đâu cũng vô cùng khó khăn."

- Ừm, không sai. Diệp Trùng gật gật đầu, câu nói này của Quả lão đại chắc chắn là chính xác vô cùng. Hơn nữa, đám người này của mình, thiết bị trên quang giáp không hề đầy đủ, lực chiến đấu trước mắt tuy đối với dã thú thì cường hãn vô bì, nhưng chiến đấu với đám quang giáp khác, rốt cuộc có thể có bao nhiêu phần thắng, trong lòng bản thân Diệp Trùng cũng không biết, con người thông minh hơn dã thú nhiều.

Hiện giờ đích xác không phải là thời cơ tốt đi Hôi cốc.

Thấy Diệp Trùng tán đồng lời của mình, Quả lão đại không đắc ý chút nào, ngược lại tâm thần hốt hoảng một trận. Vốn dĩ đám người mình chính là không muốn đầu quân thế lực nào, không ngờ rốt cuộc cũng khó tránh phải bước vào con đường này. Trong lòng cười khổ, biết sao được, mình không có chút lựa chọn nào, hắn hiểu rõ, nếu như đám người mình không thỏa hiệp, kết quả chờ đón bọn họ sẽ là cái gì. Hắn vẫn chưa tới mức vì điều này mà nguyện ý từ bỏ tính mạng của mình, thêm vào đó, cuộc sống khổ cực và áp lực sinh tồn của sư sĩ đoàn trong thời gian này đã dày vò hắn đủ thảm rồi.

Có lẽ, điều này đối với mấy người mình mà nói cũng không phải là việc xấu. Quả lão đại tự an ủi mình như vậy.

- Tiên sinh... tiên sinh... chúng tôi tìm thấy rồi! Trong giọng nói trầm ổn của Tang Phổ lộ ra vẻ mừng rỡ.

Phàn Thanh ngồi trên ghế mềm, nhìn Thanh Hà tảo trà màu xanh ngọc biếc trước mặt, hơi nước lởn vởn bay lên mang theo chút thơm dịu. Nàng đang đợi người, cách thời gian hẹn vẫn còn nửa giờ, nhưng nàng đã tới trước. Đây là thói quen của nàng, nàng thích làm mình thêm chủ động.

Sư sĩ đoàn Parpart, lúc đầu, nàng đặc ý điều tra một phen sư sĩ đoàn tiếp nhận ủy thác này. Đây là một sư sĩ đoàn cỡ nhỏ chỉ có hơn tám mươi người, vô luận thực lực hay là danh tiếng, đều khá bình thường. Phàn Thanh thậm chí còn điều tra qua ghi chép ủy thác bọn họ từng hoàn thành, toàn bộ đều là một vài việc nhỏ như lông gà vỏ tỏi, mà đánh giá chỉ có nửa sao cũng đủ để nói rõ đây chỉ là một sư sĩ đoàn chẳng ra gì.

Cho nên lúc đó nàng đã tuyệt vọng rồi, sư sĩ đoàn thế này, muốn hoàn thành nhiệm vụ độ khó cao thế này, phỏng chừng cũng là nghèo phát điên rồi, là kẻ liều mạng. Việc này vẫn luôn bị nàng quẳng ra sau đầu, nhưng bữa trước nàng đột nhiên nhận được tin của sư sĩ đoàn này, đối phương lại nói đã hoàn thành ủy thác.

Nói thật, lời đối phương nàng bán tín bán nghi, nhưng nàng là một người tỉ mỉ, tuy không tin có người dám có ý nghĩ không đàng hoàng gì trên đầu Phàn gia, nhưng nàng vẫn chuẩn bị đầy đủ. Xung quanh chỗ này, nàng đã sắp xếp lượng lớn nhân thủ, đề phòng bất trắc.

Nhìn lại thời gian, vẫn còn năm phút, đối phương vẫn chưa tới. Phàn Thanh bất giác hơi nhíu mày, nàng là một người rất giữ giờ, cho nên cực kỳ thống hận đối với loại hành vi tới trễ này.

Vẫn còn một phút, lại vẫn không thấy bóng dáng. Đáy lòng nàng đã có chút không vui, qua thêm một phút nữa, nếu như đối phương vẫn không xuất hiện, thì nàng quyết định sẽ bỏ đi.

Nửa phút, thần sắc nàng lạnh lẽo, thong thả, thoải mái nhấp Thanh Hà tảo trà. Thủ hạ xung quanh không khỏi khẩn trương trong lòng, biểu tình này đã nói rõ nàng rất giận dữ. Người quen biết đều biết, Phàn tỷ rất giận, hậu quả rất nghiêm trọng.

Phản hồi và góp ý: http://tangthuvie/forum/showthread.php?t=53212

Nơi mọi người góp gió tạo bão đây: http://tangthuvie/forum/showthread.php?t=55451