Sử Thượng Tối Cường Tông Chủ

Chương 229: Biến sinh thiết cận




Mặc dù biết vì hai tên đệ tử đã chết này mà tiêu hao linh thạch thượng phẩm là việc là vô ích, thế nhưng Diệp Thần vẫn làm như vậy, hắn không có để ý đến hai viên linh thạch này, cái mà hắn quan tâm chính là trái tim của chính mình.

Có lẽ có người sẽ cho rằng dáng vẻ của Diệp Thần bây giờ vô cùng kệch cỡm, thế nhưng Diệp Thần vẫn sẽ làm như vậy.

Bảy tên đệ tử còn lại còn sống sót kia, sau khi phục dùng Thoát Thai Hoán Cốt đan cơ bản cũng đã bắt đầu chậm rãi khôi phục lại, bất kể là khí sắc hay là trạng thái tinh thần đều tốt hơn trước rất nhiều.

Đặc biệt là sau khi Diệp Thần lấy ra chín viên linh thạch thượng phẩm mài thành phấn, tốc độ khôi phục của bọn họ càng thêm kinh người, vị trí cụt tay cùng chân gãy cũng đã bắt đầu lấy tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy được đang từ từ nhúc nhích, xương cốt cũng bắt đầu tăng trưởng, đồng thời mơ hồ còn xuất hiện cả huyết nhục.

Diệp Thần biết, đây là tác dụng của Thoát Thai Hoán Cốt đan tạo ra.

Nếu như chỉ dùng Thoát Thai Hoán Cốt đan, những tên đệ tử này khẳng định cũng có thể khôi phục lại, thế nhưng quá trình này lại tương đối lâu. Tuy nhiên sau khi Diệp Thần cho bọn họ dùng linh thạch thượng phẩm, thì tình cảnh liền hoàn toàn khác đi, cái tốc độ có thể nói là như đang đi bộ thì chuyển qua đi tàu siêu tốc vậy!

"Tông chủ, không nghĩ tới chúng ta vẫn có thể sống sót mà nhìn thấy ngươi lần nữa a!" Thời điểm vừa nhìn thấy Diệp Thần, bọn họ liền bỗng dưng kích động điên cuồng cùng khó có thể tin được, cảm giác như mình đang nằm mơ vậy. Có điều hiện tại bọn hắn cũng dần dần bình tĩnh lại, thế nhưng trong lòng vẫn còn có một chút cảm giác mộng ảo, chỉ lo đây là một giấc mộng.

"Cô Phi Viêm tên súc sinh kia, hại chết rất nhiều huynh đệ của chúng ta, bọn họ mỗi người đều là bị dằn vặt cho đến chết, tông chủ ngươi nhất định phải báo thù cho bọn họ!"

Những đệ tử này bất kể là ai, thời điểm nhắc tới Cô Phi Viêm đều là nghiến răng nghiến lợi, trên mặt tràn ngập sự cừu hận, thậm chí là hận không thể băm vằm Cô Phi Viêm thành trăm mảnh, đem hắn tươi sống cắn chết. Đây là biểu hiện của sự cừu hận đến cực hạn. Chỉ có những người đã trải qua sự thống khổ tột cùng mới sẽ có cái loại cảm giác này.

Diệp Thần nhìn bọn họ, cảm giác trong lòng cũng là khó chịu vô cùng, hắn liền mở miệng nói: "Cô Phi Viêm. Đã bị ta giết chết rồi, các ngươi an tâm dưỡng thương đi!"

Một tên đệ tử nghe vậy lập tức kinh hô: "Cái gì? Cô Phi Viêm bị tông chủ ngài giết? Ta nghe bọn họ nói Cô Phi Viêm chính là cao thủ Hóa Thần hậu kỳ, tông chủ ngài. . ."

Lời kế tiếp hắn cũng không có nói nữa, bởi vì trực tiếp nghi vấn tông chủ như vậy, là hành vi rất liều lĩnh quá đáng.

Có điều Diệp Thần đương nhiên không sẽ quan tâm đến những thứ này, hắn biết ý nghĩ trong lòng những đệ tử này, còn dừng lại ở thời điểm tông môn gầy yếu.

"Đừng nói là Hóa Thần hậu kỳ. Vừa rồi cũng có một tu sĩ Nguyên Thần tiền kỳ, tương tự vừa gặp ta cũng là quay đầu lại chạy trối chết, ủ rũ như chó nhà có tang!"

Diệp Thần lại nói tiếp: "Thiên Linh tông bây giờ. Đã không còn là Thiên Linh tông năm đó nữa rồi, các ngươi mau mau nỗ lực tu dưỡng thân thể cho tốt, ta sẽ dẫn các ngươi trở lại Thiên Linh tông! Cho tới cừu hận của các ngươi với Tử Vận tông, trong tương lai chúng ta sẽ đòi lại tất cả. Tự tay đòi lại!"

Không phải là Diệp Thần tùy tiện trấn an mọi người mới nói ra những câu nói này, mà là hắn phải cho những tên đệ tử này một sự tự tin, như vậy mới có thể làm cho bọn họ có hi vọng sống sót được, từ đó cũng sẽ dễ dàng khôi phục lại.

Quả nhiên, những đệ tử Thiên Linh tông này sau khi nghe được lời nói của Diệp Thần con mắt đều là trợn lên tròn vo, quang mang đại thịnh. Bởi vì bọn họ nghe được bốn chữ Nguyên Thần tiền kỳ, đối với đệ tử Thiên Linh tông tới mà nói, Nguyên Thần cảnh giới chính là tồn tại trong truyền thuyết, là thần thoại. Bởi vì trong lịch sử toàn bộ Thiên Linh tông cũng chỉ có một tu sĩ Nguyên Thần cảnh, chính là tổ sư gia khai phái Thiên Linh tông.

Kết quả bây giờ lại nghe được tu sĩ Nguyên Thần cảnh giới đối mặt với tông chủ đều như chó mất chủ mà chạy trốn, nhất thời cảm giác nhiệt huyết trong lòng bọn họ bỗng sôi vọt lên.

Bọn họ biết tông chủ sẽ không lừa gạt mình. Bởi vì hắn hoàn toàn không cần làm như thế.

Vì lẽ đó bọn họ nhất thời càng thêm nỗ lực luyện hóa dược lực bên trong Thoát Thai Hoán Cốt đan, sau đó điên cuồng hấp thu linh khí bên trong bột phấn linh thạch.

Diệp Thần sở dĩ đem linh thạch chấn thành bụi phấn, chính là vì để cho những đệ tử này càng thêm dễ dàng hấp thu hơn.

Đồng thời Diệp Thần cũng dùng ma lực của mình vì từng người bọn họ chữa thương, để bọn họ khôi phục càng thêm nhanh chóng.

Ma lực là một loại sức mạnh thuần túy, cũng không phải là ma khí, vì lẽ đó ma lực dùng thiện thì là thiện, dùng ác thì là ác, cho nên dùng tới cứu người cũng là chuyện bình thường.

Sau một canh giờ. Tất cả tay chân của mọi người đều đã mọc lại, đồng thời mặt trên còn bao trùm thêm một tầng huyết nhục, chính là đang chậm ra khôi phục, này biểu thị cho cánh tay bị chém của bọn họ đã triệt để mọc lại.

Sau ba canh giờ, hai tay cùng hai chân của toàn bộ bảy tên đệ tử đều đã mọc dài lại như cũ, đồng thời dược hiệu của Thoát Thai Hoán Cốt đan cũng đã bắt đầu tiêu tán.

Cho tới hai tên đệ tử đã chết kia, Diệp Thần sau khi xem xét cũng chỉ có thể mặc niệm, bởi vì bọn họ đã triệt để chết rồi.

Đem thi thể hai người bọn họ thu vào trong giới chỉ, Diệp Thần chuẩn bị sau khi trở về Thiên Linh tông sẽ đem bọn họ an táng chu đáo.

Sau đó Diệp Thần nhìn bảy tên đệ tử còn lại hồi phục không chút tổn hao nào, hắn lại nói: "Thân thể các ngươi tuy rằng đã trọng tân kiện toàn, thế nhưng vẫn là nguyên khí đại thương, không có triệt để khôi phục. Linh khí nơi này vẫn không có tiêu tan, ta hiện tại truyền dạy cho các ngươi một bộ công pháp, các ngươi vừa vặn có thể nhờ vào đó tu luyện."

Một viên linh thạch thượng phẩm, đối với đệ tử Thiên Linh tông phổ thông tới mà nói quý giá cực kỳ, tự nhiên sẽ không lãng phí. Những bột phấn linh thạch hóa thành linh khí này, vì cứu trị thân thể cho đệ tử, toàn bộ đều đã tiêu hao khoảng một nửa, bây giờ còn sót lại chỉ một nửa.

"Nghe rõ, ta truyền dạy cho ngươi môn công pháp này, chính là địa cấp hạ phẩm Tử Khí Đông Lai kinh, các ngươi nhất định phải chú ý tu luyện!" Diệp Thần quay về phía mọi người giảng giải Tử Khí Đông Lai kinh, thời điểm giảng giải hắn còn thấm nhập vào trong đó một tia thần thức, vì lẽ đó những đệ tử này rất nhanh liền hiểu được tất cả.

Mà những tên đệ tử này thời điểm nghe được đây là một bộ công pháp địa cấp hạ phẩm, càng bị hạnh phúc to lớn tới bất chợt này xung kích cho hôn mê, phải biết rằng bọn họ trước đây tu luyện tất cả đều là Hoàng cấp công pháp a! !

Chờ đến khi bọn họ bắt đầu chính thức lúc tu luyện, càng thêm rõ ràng cảm giác được sự uy mãnh bá đạo của Tử Khí Đông Lai kinh này, không ít người mới vừa bắt đầu tu luyện, liền từ luyện thể cảnh giới đột phá thẳng đến luyện khí cảnh.

Phải biết rằng bọn họ đã dùng một viên thoát thai hoán cốt đan, hơn nữa còn có linh khí của nửa khối linh thạch thượng phẩm, bây giờ lại thông qua Tử Khí Đông Lai kinh hấp thu lại đám linh thạch này.

Nhiều dược lực cùng linh khí như vậy, đừng nói là đột phá từ luyện thể cảnh đến luyện khí cảnh giới, coi như là từ luyện khí đột phá đến luyện thần cảnh giới, cũng là khả năng vô cùng.

Lại qua một canh giờ, bảy tên đệ tử này toàn bộ đều đã đem linh khí hấp thu hầu như không còn, đồng thời mỗi một cái đều đã đạt đến cảnh giới luyện khí trung kỳ.

Tuy rằng luyện khí trung kỳ đối với Diệp Thần mà nói không đáng giá được nhắc tới, thế nhưng đối với đệ tử tới mà nói, lại giống như đang nằm mơ vậy. Đồng thời sau khi tu luyện Tử Khí Đông Lai kinh, Diệp Thần tin tưởng bọn hắn rất nhanh sẽ có thể đột phá đến cảnh giới luyện thần.

"Được rồi, các ngươi cũng đã khôi phục lại đầy đủ, vậy hiện tại chúng ta liền rời khỏi nơi này đi." Diệp Thần quay về phía mọi người nói. Tuy rằng hắn không sợ Tử Vận tông lại phái người tới đây nữa, thế nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, miễn cho sàn đêm nhiều người.

Dựa theo tính cách nhát gan của Triệu Minh, chí ít cũng phải kéo theo một Nguyên Thần cảnh giới nữa mới dám lại đây. Có điều Tử Vận tông bây giờ tổng cộng cũng chỉ có ba tên Nguyên Thần cảnh, nếu như phái ra hai cái, trong tông liền không dám đảm bảo an toàn.

Vì lẽ đó Diệp Thần có chín phần nắm chắc, Triệu Minh bọn họ không thể lại đây nữa, cho nên mới dám ở đây chờ đệ tử chữa thương khôi phục. Quan trọng nhất chính là, trạng thái trước đây của những đệ tử này nguy cấp cực kỳ, không thể trì hoãn thêm được nữa nữa.

"Tông chủ, chúng ta đi nơi nào?" Những đệ tử kia hỏi.

"Thái Mâu cương vực, ta đã trùng kiến một Thiên Linh tông ở nơi đó, các ngươi đồng ý đi theo ta không?" Diệp Thần hỏi.

Những đệ tử kia đối diện một chút, liền nói: "Tông chủ, chúng ta đều là người tứ cố vô thân, tự nhiên là tuỳ tùng của tông chủ rồi. Mặc kệ là Thái Mâu cương vực hay là nơi nào, chỉ cần là vị trí Thiên Linh tông tại, vậy nơi đó chính là nhà của chúng ta!"

"Bất quá Thiên Linh tông chúng ta còn có một ít đệ tử trốn ở Tử Vân cương vực, vẫn luôn phải suốt ngày trốn trốn tránh tránh, sinh hoạt hết sức thống khổ, kính xin tông chủ đem bọn họ đều mang đi đi."

Đệ tử Thiên Linh tông, ở Tử Vân cương vực đều là nửa bước khó đi, điểm này Diệp Thần từ lâu đã nghĩ đến, hắn sở dĩ trở về Tử Vân cương vực, một phần cũng chính là có thể đem chúng đệ tử Thiên Linh tông đón về.

"Các ngươi biết đệ tử Thiên Linh tông, đều đang ở nơi nào sao?" Diệp Thần hỏi.

"Chúng ta không thể liên lạc với mỗi người, thế nhưng chúng ta lại biết vị trí của một nhóm người."

"Mang ta tới đó!"

. . .

. . .

Sau một ngày, bảy tên đệ tử đã mang theo Diệp Thần đi tới Minh Châu thành Tử Vân cương vực, đây là một thành trì khoảng cách với Nguyệt Thai thành không tính là quá xa.

Cái thành trì này tông môn mạnh nhất xung quanh, là một trung phẩm tông môn có tên là Đông Nguyệt tông. Căn cứ vào lời giải thích của bảy tên đệ tử kia, Thiên Linh tông có không ít đệ tử hội tụ ở đây, mà bọn họ cũng chính là ở đây bị người của Tử Vận tông bắt được.

"Tông chủ, Thiên Linh tông chúng ta ở nơi này tụ tập có hơn năm trăm đệ tử, đều là giấu mình ở bên trong một trấn nhỏ phụ cận Minh Châu thành, cái thôn trấn kia gọi là Hoàng Cơ trấn, cách nơi này không xa." Một người đệ tử trong đó hưng phấn nói.

Tên đệ tử này gọi là Vương Đại Chuy, đồng thời hắn còn có một đệ đệ tên gọi là Vương Tiểu Chuy, cũng là đệ tử Thiên Linh tông, bây giờ cũng đang ở trong cái Hoàng Cơ trấn này, cho nên hắn mới sẽ hưng phấn như vậy.

Từ sau khi hắn bị người của Tử Vận tông chộp tới, liền chưa hề nghĩ tới có một ngày mình lại còn có thể trở về, vẫn có thể nhìn thấy đệ đệ của chính mình.

Đáng tiếc, sự thực lại chính là vô thường như vậy. Hắn không nghĩ tới chính mình còn có thể sống sót trở về, càng không nghĩ tới chính mình sau khi trở lại sẽ phải chứng kiến cái cảnh tượng như thế này.

Thời điểm nhóm tám người bọn họ đi tới Hoàng Cơ trấn, bọn họ phát hiện ra nơi này đã biến thành một cái tử trấn. Bọn họ tìm khắp toàn bộ trong thôn trấn, đều không có phát hiện một người sống sót nào, có cũng chỉ là thi thể đầy đất mà thôi!

Đồ trấn! !

Toàn bộ thôn trấn, lại bị tàn sát hết sạch, mặc kệ là ai làm, quả thực đều là hạng người thương tẫn thiên lương!

"Vương lão bá. . ." Vương Đại Chuy bỗng nhiên vọt vào bên trong đống thi thể, hướng về phía một lão giả ôm đầu khóc rống lên.

Hắn mặc dù nhiều ngày trước bị Cô Phi Viêm chộp tới, thế nhưng cũng là người ở đây sinh hoạt rất lâu, mà cái Vương đại bá này, chính là người trước đí vẫn chăm sóc hắn vô cùng tận tình.

Một bên khác, cũng có một đệ tử Thiên Linh tông ôm một đứa bé khóc lớn, mặt đầy vẻ thống khổ. Diệp Thần nhớ tới cái đệ tử này, cùng Vương Đại Chuy đều là họ Vương, gọi là Vương Chấn.

Nhìn thấy tình cảnh hoang tàn trước mặt này, Diệp Thần liền không khỏi nghĩ đến Thiên Linh tông ngày đó, vì vậy tuy rằng Diệp Thần không quen biết những người đã chết này, thế nhưng trong lòng lại có một cỗ lửa giân không tên.

"Lưu sư huynh! !" Lại một đệ tử Thiên Linh tông ôm một bộ thi thể rống to, lệ trào ra như suối.

Cái Lưu sư huynh này, cũng là đệ tử Thiên Linh tông.

Diệp Thần mặc dù là tông chủ Thiên Linh tông, thế nhưng cũng không thể biết được mỗi một cái đệ tử, trái lại là phần lớn đệ tử, hắn cũng không có nhận ra. Thế nhưng sau khi biết cái Lưu sư huynh này là một đệ tử Thiên Linh tông, con mắt Diệp Thần lập tức liền đỏ, hắn đã nổi giận rồi.