Sử Tiền Nam Thê Hàm Ngư Phiên Thân Ký

Chương 55




Bốn người đều cầm chén uống nước, trên mặt lộ ra ngạc nhiên mà hứng thú, đánh giá chén trúc trong tay và bình trúc bên cạnh. Ngoại trừ Qigeli sớm đã quen Tôn Chí Tân không giống người thường, ba người khác không kìm được ở Trước mặt Tôn Chí Tân lộ ra khẩn trương cùng thần sắc không được tự nhiên. Lúc này ba người mới nhìn ra vì sao hai tộc trưởng và trí giả đều coi trọng Tôn Chí Tân như vậy, người này quả nhiên là không giống người thường , vừa tiến vào trong căn lều này liền cảm giác được . Mà động tác, vẻ mặt kế tiếp của Tôn Chí Tân, lại đem loại cảm giác này lại một lần nữa phóng đại, nhìn Tôn Chí Tân mà có cảm giác núi cao còn có núi cao hơn.

Lần này tự mình dẫn đoàn thám hiểm, Tôn Chí Tân muốn thành lập uy tín, không muốn hiển lộ quá nhiều ôn hòa và vô hại, nói:“ thời gian Kế tiếp, mọi người đều chung đụng với nhau, dã ngoại khắp nơi tràn ngập nguy hiểm, tốt nhất mọi người giới thiệu bản thân cho người khác biết một chút.”

Tamu liền ông thanh nói:“Tiger tộc trưởng đã giới thiệu ta , ta gọi là Tamu, phụ trách bảo hộ an toàn. Ai xảy ra chuyện, ta lấy mệnh bồi !”

Vừa xuât lời đã thực khí phách ! thực dễ nhìn ra đó là một hán tử thẳng thắn mà biết chịu trách nhiệm. Cơ hồ lập tức , Tôn Chí Tân liền yêu thích con người chất phác hào phóng này.

Qigeli mang đến hai người có chút không được tự nhiên, Qigeli liền thay bọn họ giới thiệu nói:“Bọn họ một người tên là Caban, một người tên là Alfa. Caban am hiểu ẩn nấp trinh sát, Alfa có khả năng đặc thù , có thể phát hiện nguy hiểm.”

Tôn Chí Tân liền nhìn qua hai người, Caban cái đầu không lớn, vóc dáng thấp hiếm thấy trong bộ tộc, ước chừng 172cm. Cũng vì thế, hắn muốn đem mình giấu kín dễ hơn người khác nhiều. Tình trạng của hắn có chút giống Qigeli không cánh tay phải, hắn lại thiếu cánh tay trái , chỉ còn mỗi một khúc ngắn ở vai; đùi phải bị dã thú tha đi một khối lớn, có vẻ cũng để lại khuyết tật, lúc đi đường có hơi khập khiễng. Alfa thực gầy, y như gậy trúc, khí sắc cho thấy dấu hiệu thiếu dinh dưỡng. Trên mặt có ba vết trảo thú, vắt từ phải qua trái, mắt phải chỉ còn lại một cái hố không, môi cũng bị bẻ cong, bộ dáng bị phá tướng hoàn toàn, nhìn qua có chút dọa người. Mặt khác trên bụng phải của hắn cũng có một vết sẹo đáng sợ, da thịt lúc trước không được khâu ghép tử tế giờ nhăn nhúm vô cùng.

Tôn Chí Tân không hề xem thường người tàn tật, đặc biệt là tại bộ tộc này, một thân bị thương chính là một thân chiến tích, làm cho người ta khâm phục. Hắn nhìn khuôn mặt đáng sợ kia của Alfa cũng sợ hãi bất động, nhưng cả kinh rồi liền nhanh chóng hồi phục lại, trên mặt kìm lòng không được lộ ra tiếc hận, sau đó có thể hoàn toàn bỏ qua vóc dáng thấp bé của Caban cũng như gương mặt xấu xí đến đáng sợ của Arefa, ung dung mỉm cười với hai người:“xin chào, Caban. xin chào, Alfa. Có thể được hai vị dũng sĩ giúp đỡ, là vinh hạnh của ta.”

Qigeli khẽ cười , hắn biết Tôn Chí Tân sẽ nói như vậy . Người này rất tôn trọng người khác, càng am hiểu tìm kiếm sở trường trên người người khác, cùng hắn nói chuyện là một việc làm cho người ta thư sướng.

Quả nhiên, Caban và Alfa nhất tề động dung, Caban theo bản năng nâng nâng ngực, Alfa lại lấy độc nhãn sáng quắc nhìn Tôn Chí Tân. Đặc biệt là Alfa, hắn biết mặt mình dọa sợ không biết bao nhiêu người trong tộc, nhưng tất đạt a sát lạp tô chỉ là hoảng sợ khi mới gặp, rất nhanh liền tự nhiên trở lại. Một người tàn tật, diện mạo xấu xí, hay thân thể không trọn vẹn, lại đều là những bộ phận tự mình để ý nhất, có thể được người khác tôn trọng, đối đãi như người thường vẫn luôn là khát vọng của bọn họ. Tôn Chí Tân vừa biểu hiện ra điều đó, lập tức đạt được sự yêu quý và kính trọng của hai người.

“Có thể đi cùng ngươi cũng là vinh hạnh của ta ! tất đạt lạp sát a tô.” Hai người cùng kêu lên nói, đều hơi có chút kích động.

Nghe thấy xưng hô tất đạt lạp sát a tô này, Tamu lộ ra thần sắc khiếp sợ, lập tức lại bình tĩnh lại, tiếp tục đứng vững như trụ sắt, hai mắt mang theo kinh dị và hiếu kì nhìn chằm chằm Tôn Chí Tân.

Tôn Chí Tân sớm đã nghe cái xưng hô tất đạt lạp sát a tô nàyđến chết lặng , không có phản ứng gì, chỉ nói với bốn người:“Ta chuẩn bị thêm cho các ngươi một ít trang bị liền xuất phát.”

Bốn người bao gồm cả Qigeli đều mờ mịt khó hiểu, sau khi trong tộc có thêm bình trúc và ống thổi tên, bọn họ đã cảm thấy trang bị trên người trước nay chưa từng xa hoa như vậy , thật sự nghĩ không ra còn có thể trang bị thêm cái gì lên trên người. Nguyên lai luôn luôn trần truồng lăn lộn không vướng bận, có thêm hai thứ này đã cảm giác được sinh mệnh được bảo đảm hơn rất nhiều, nếu không phải Qigeli yêu cầu, bọn họ ngay cả sọt liễu cũng không nghĩ đến mà mang theo.

Nhìn biểu tình của bốn người, Tôn Chí Tân có chút buồn cười, lại có chút đau lòng người tiền sử lạc hậu ngu muội chỉ có thể dựa vào thân thể và thiên nhiên kiếm ăn. Bọn họ thật quá khổ, nên có người vì bọn họ làm một cái gì đó.

Tôn Chí Tân cúi đầu nhìn, thấy Alfa chân lớn nhất, liền cười nói:“Alfa, đem chân lại đây.”

Alfa không hiểu ý đồ của Tôn Chí Tân, nghe thế liền đưa chân qua. Qigeli liền liền mỉm cười, Alfa người này bởi vì mặt bị hủy dung tính tình có vẻ quái dị, hiện tại có thể nghe Tôn Chí Tân như vậy, thực hiển nhiên đã bị sức quyến rũ của Tôn Chí Tân thu phục. Người không dễ chỉ huy nhất đã thu phục được, những người khác càng dễ xử lý, Qigeli trong lòng đại định, lại càng thêm tin tưởng vào lần xuất hành này.

Tôn Chí Tân trải ra một miếng da thú, bảo Alfa dẫm lên, lấy con dao Thụy Sĩ ướm theo chân hắn cắt ra một mảng hình thuyền.

Bốn người nhìn thấy con dao Thụy Sĩ sắc bén cùng phức tạp, nhất thời mắt đều dựng thẳng . Mọi người trong mắt một mảnh lửa nóng, hận không thể lập tức đem thứ sắc bén kia đoạt lấy, nhưng đạo đức nguyên thủy ngăn bọn họ lại, chỉ có thể đỏ mắt nhìn chằm chằm.

“Kia…… Đó là cái gì ?” Qigeli nhịn không được hỏi.

“Phải……” Tôn Chí Tân không biết giải thích như thế nào, chỉ có thể nói:“Ta dùng là dao.”

Qigeli thở dài:“Quả nhiên là đồ của tất đạt lạp sát a tô tài năng c .”

Lại đẩy cái dùi ra, chọc một vòng lỗ bốn phía quanh tấm ‘thuyền’ da thú, cuối cùng dùng dây da chịu cọ xát tốt hơn sợi đay xuyên vào, sau đó kéo sát buộc lại với nhau. Cáp ! Một cái giày da thú giản dị đã hoàn thành.

khi cái dùi xuất hiện bốn người quả thực điên cuồng , nhịn không được muốn nghiên cứu con dao Thụy Sĩ nhìn thực phức tạp kia, ở trong lòng đoán nó rốt cuộc còn có thể biến ra bao nhiêu công cụ quái dị mà hữu dụng. Lại thấy dưới chân Alfa xuất hiện cái ‘ bao Chân’, bốn người càng thêm kích động ! không ai ngốc cả, xem một chút liền hiểu được là dùng để bảo vệ chân, chỉ là đơn giản như thế, vì sao trước kia không ai nghĩ đến, mà Tôn Chí Tân lại nghĩ đến ?

“nào, đi thử hai bước !” Tôn Chí Tân thực vô lương cười trộm.

Alfa hưng phấn một chân đi giày da thú, một chân vẫn để trần đi lại trên nên đất. Thử đi hai bước, liền vừa mừng vừa sợ nói:“Thoải mái ! thực nhuyễn còn thực ấm áp ! có thứ này có thể đi xa hơn mà không sợ đau chân, Tôn Chí Tân, ngươi quả nhiên rất lợi hại !”

Caban nhìn thấy thú vị, hỏi:“Nó gọi là gì ?”

Tôn Chí Tân nghiêng đầu nghĩ nghĩ, vốn định đặt một cái tên thật oách, cuối cùng vẫn từ bỏ, cười nói:“ nó kêu giày da thú. Các ngươi cũng kêu như vậy đi.”

Lập tức đem Alfa hưng phấn đi tới đi lui tha trở về, đem một chân còn lại làm thêm một cái giày da thú.

Kỳ thật giày da thú giản thể như thế có công cụ cắt và khoan thì hoàn toàn không khó, mấu chốt ở chỗ nghĩ ra được sáng ý. Bằng không sao lại nói nào tư tưởng một bước nhỏ, là tiến bộ một bước lớn ? rõ ràng rất đơn giản, nhưng khó là khó ở chỗ nghĩ ra được nó, rồi vận dụng nó vào cuộc sống thường ngày.

Bốn người ngoại trừ Tamu, ba người đều tàn tật, tự làm giày không tiện. Tôn Chí Tân liền không phiền giúp ba người làm giày da thú, cuối cùng mới làm cho chính mình một đôi.

Da giày vừa lên chân, ba người đều đi thử, ôm tâm tình thí nghiệm đồ mới qua lại khắp lều , Qigeli thậm chí còn ra khỏi lều đi một vòng. thử đi thử lại cảm thấy thứ này tốt lắm, quả thực quá được. Lại nghĩ Tôn Chí Tân tự mình làm cho bọn họ, Ánh mắt nhìn về phía Tôn Chí Tân liền vừa cao hứng vừa cảm kích, rất là thụ sủng nhược kinh.

Nhìn Tôn Chí Tân tựa hồ còn muốn tự mình động thủ làm thêm, Tamu vội vàng nói:“để ta tự làm ! ngươi đem cho ta mượn dùng thứ kia là được”

Được rồi, hắn kỳ thật là thèm con dao Thụy Sĩ…… tâm tình Này giống như Auge lấy nó tách thịt và Buku xem Auge tách thịt.

Làm cho mình một đôi giày da thú xong, Tamu lưu luyến không rời đem con dao Thụy Sĩ trả lại cho Tôn Chí Tân, trong lòng đại hận toàn bộ quá trình quá nhanh, lập tức đã xong, làm cho hắn không kịp thử thêm mấy lần. ánh mắt quyến luyến thâm tình nhìn về phía con dao kia, rất giống thống khổ tình nhân chạy theo đàn ông khác. Cho nên hắn ngay cả tâm tình thử giày cũng không có, dù sao ba người khác cũng đã thử rồi, đủ để chứng minh chỗ tốt của nó, Tamu liền ngơ ngác nhìn con dao Thụy Sĩ, kia ái mộ trong mắt khiến Tôn Chí Tân cảm thấy còn sợ hơn khi Naaru nhìn mình.

Tôn Chí Tân có chút chịu không nổi liệt hỏa khát vọng trong mắt hắn, một phen xốc lên tấm da thú, lộ ra dao dã chiến và Nga Mi kiếm, nói:“bỏ vũ khí của các ngươi đi, dùng cái này ! ta nói trước, là mượn !” Cường điệu chữ mượn, lại nói:“Mượn ! các ngươi , hiểu chứ ?”

chỉ thấy một đao một kiếm nằm đó, đao xám đen, kiếm thiểm ngân quang; Đao rất nặng mà lợi hại, lộ ra một loại nội liễm khí phách; Kiếm lại tiêm trưởng mà xinh đẹp, lộ ra một loại hơi thở nguy hiểm, hai cùng nhau lẳng lặng tản ra mỹ cảm hiện đại độc đáo thời đại này hoàn toàn không thể có. Đường cong toàn thân được máy móc gia công hoàn mỹ mà tinh tế, là dụ hoặc trí mạng, vừa là sự xinh đẹp nguy hiểm, đồng thời cũng là tượng trưng cho nét sắc bén cường đại.

Nam nhân đối vũ khí trời sinh có năng lực giám định thưởng thức, bốn người liếc thấy đao và kiếm một cái, ánh mắt lập tức chuyển không ra được nữa, giống Tôn Chí Tân lúc trước khi thấy chúng nó. đường cong, độ bóng, cảm xúc, còn có hơi thở nguy hiểm chúng nó phát ra, đủ làm cho người ta si mê.

đem một đao một kiếm cho mượn Tôn Chí Tân kỳ thật thực đau lòng, nhưng nghĩ đến dã ngoại nguy hiểm, đem này hai loại lợi khí giao cho thợ săn kinh nghiệm phong phú và chiến sĩ có sức chiến đấu cường đại sử dụng rõ ràng muốn so với bản thân tư tàng tốt hơn nhiều. Cho nên hắn nhặt đao và kiếm lên, đưa ra.

Làm người luôn có quen lạ xa gần, đao và kiếm đều chỉ có một, đao dã chiến ưu tú vô cùng đương nhiên là cho Qigeli dùng, Nga Mi kiếm hoa lệ thì cho Tamu.

Kỳ thật nói Nga Mi kiếm hoa lệ thật sự là ủy khuất nó, là món hàng mỹ nghệ chất lượng cao, nó quả thật dễ nhìn, tựa như những đầu thương giả nhìn được mà dùng không được vậy. Nhưng sự thật là chất liệu thép dùng để làm nó mười phần thượng thừa, là loại inox tốt nhất, Tôn Chí Tân thử mài lưỡi mất cả đống sức lực cũng không mài sắc hơn được bao nhiêu, có thể thấy được chất thép tốt đến cỡ nào, hoàn toàn xứng với cái giá sang quý của nó.

kiếm dài ba thước, dày một phần tư tấc, vô luận chặt, chém đều thật sự sắc bén, mất đi vẻ nhẹ nhàng linh động của kiếm thường, ngược lại lộ ra chất dày nặng của đao. Về phần cắt và gọt thì kém hơn, Tôn Chí Tân ở bờ sông mài chết đi sống lại cũng không làm nó sắc lên bao nhiêu, xác thực vì chất liệu quá tốt, độ cứng kinh người, độ bền cũng siêu cường, thật sự là khó mài khó mòn, không có công cụ hiện đại mà chỉ mài bằng tay — khó !

Mà đao dã chiến kia, bưu hãn khỏi bàn, nhớ ngày đó lúc mua được nó ở chợ đen, Bản thân Tôn Chí Tân cũng cảm thấy hưng phấn đến thần hồn điên đảo như trúng số độc đắc, một lòng một dạ thầm nghĩ làm sao khi dùng phương tiện giao thông tránh thoát được các chốt kiểm soát, đầu óc hoàn toàn không rảnh nghĩ đến cái khác. Hắn lúc trước tẩu hỏa nhập ma đến nỗi muốn đâm luôn nó vào giấu trong đít. Tuồn qua cửa kiểm tra — may mắn sau lại không cần.

Qigeli được đao, Tamu được kiếm, hai người đều điên rồi. Vừa rồi bị con dao Thụy Sĩ kích thích không nhẹ, lúc này lại thấy đại hỏa lực đao và kiếm, con dao Thụy Sĩ tổ hợp công cụ nhiều công năng ứng dụng ở nhiều trường hợp nhỏ bé tinh xảo liền bị bỏ qua, chỉ nhìn chằm chằm vũ khí hạng nặng chỉ nam nhân mới xứng dùng trong tay. Caban và Alfa cũng điên rồi, đố kỵ , hai người cái gì cũng không được.

Tamu mang theo kiếm, ách, kỳ thật càng giống bưng, mắt trừng như chuông đồng, lỗ mũi thở hổn hển, như là gặp cái gì đều muốn chặt, thí nghiệm uy lực của nó. Thế rồi hắn thật sự nhịn không được lao ra ngoài. Qigeli lại ngốc luôn, còn muốn giống dùng phương thức nguyên thủy sờ đao đá thử trình độ sắc bén của nó. hắn đem bả đao kẹp vào nách phải, ngón tay trái không chút do dự sờ lên, nhanh đến nỗi Tôn Chí Tân ngay cả kêu cũng chưa kịp, ngón tay hắn đã bị cắt ra một lỗ lớn.

“Hảo…… Hảo…… Sắc bén !” Qigeli sợ ngây người, lại mừng như điên, như là không biết là đau, mặc cho máu trên ngón tay dũng mãnh tràn ra rồi nhỏ xuống. Caban và Alfa thấy sự lợi hại của nó, càng thêm đố kỵ đỏ mắt, vẻ mặt ai oán nhìn Tôn Chí Tân, khuôn mặt bị hủy dung của Alfa có vẻ càng thêm đáng sợ giống như ác ma.

“ngươi là lợn à !” Tôn Chí Tân nhảy dựng lên đi tìm urgo, mắng:“thứ này cũng nghịch được ?”

Tác dụng thần kỳ của urgo đã bị cây đao dã chiến hoàn toàn che lấp. Là đàn ông, thấy được lợi khí bực này, chẳng có mấy người không mừng như điên, đặc biệt là người tiền sử một khắc trước còn dùng dao đá, ngay sau đó đã súng hơi đổi thành pháo bự, được đụng đến vũ khí lạnh hiện đại.

Qigeli cầm đao chết sống không chịu buông tay, không tin nói:“Cho ta dùng ? thật sự cho ta dùng ?”

Tôn Chí Tân đè urgo lên ngón tay hắn, nói:“Mượn ! hiểu chưa ? là mượn !”

“Mượn cũng được !” Qigeli một tay nắm đao, lại vươn đến ôm lấy Tôn Chí Tân, dùng sức ép Tôn Chí Tân vào ngực thượng, miệng kêu lên:“để ta dùng thứ này, chết cũng đáng !”

đại hiệp Cụt một có chỗ này không tốt, chỉ có thể dùng cái tay cầm đao đến ôm ngươi, không khác được. Tôn Chí Tân hết hồn nhìn cây đao đang lăng không múa loạn trong tay Qigeli…… Gia, đây chính là đao dã chiến sắc bén vô cùng, không phải dao đá giáo đá, bị chém đến là toi luôn mạng người đó…… Có biết hay không !

Lúc này Tamu ngốc đã trở lại, xách kiếm, thở hồng hộc:“Lợi…… Hại, thật…… Lợi hại ! Một phát là có thể chém ngã một gốc cây to như chân ta vậy!”

Tôn Chí Tân nhất thời bị 囧. Lấy khí lực của mình cho dù là dùng thanh kiếm cứng rắn này, một gốc cây to bằng chân người như vậy sợ là có thể chặt vào một nửa đã không tệ, người này thế nhưng một kiếm trực tiếp đốn đổ một cây…… Là cái dạng trâu bò gì mới có thể làm được chứ? Lấy một địch mười, lời này chính là dùng để nói đám thô nhân như vậy. Thanh kiếm này giao cho hắn sử dụng quả nhiên là vô cùng chính xác.