Sư Tình Họa Ý

Chương 3




Sở Nguyệt vẫn nhận định cậu cùng nam thần của cậu gặp gỡ là do duyên phận.

Trừ phi là trời mưa, bằng không tiết thể dục của D đại đều là ở bên ngoài vận động, nhưng là giáo viên thể dục của ban của Sở Nguyệt sau khi dạy xong ban của bọn cậu, tiếp theo hính là dạy khóa cầu lông, mà khóa này vẫn là học ở trong nhà. Vì lẽ đó dứt khoát quy định toàn bộ tiết thể dục của học kì này đều học ở trong nhà. Nhưng vì cái gì tiết thể dục của ban của nam thần cũng ở bên trong nhà đây, hơn nữa lại cùng thời gian với cậu! Chủ yếu nhất chính là, vốn cho rằng sau khi các bạn cùng phòng biết mình yêu thích nam sinh sẽ khinh bỉ mình, nhưng là sau khi bọn họ thấy nam thần, ngoại trừ ban đầu kinh ngạc ra cũng giống như không có gì bài xích, trái lại dáng vẻ rất hưng phấn, ách, chẳng bằng nói là dáng vẻ càng thêm hưng phấn. Còn nguyên nhân sao, phỏng chừng bọn họ chỉ dám lén lút nói sau lưng cậu: “Ai nha em liền nói cậu ta là chỉ ngạo kiều xù lông ngốc manh thụ mà các anh còn không tin, hiện tại tin chưa! Đừng cho cậu ta biết, nếu không cậu ta khẳng định xù lông.”

Sở Nguyệt ngoại trừ ngóng trông thứ tư mỗi tuần, còn có thứ hai. Rất kỳ quái chính là, hai tuần lễ sau Sở Nguyệt đều không nhìn thấy người đó khi trực ban nữa. Nói không thất vọng là giả, vẻ thất lạc ở trên mặt khiến cho các bạn cùng phòng cũng đau lòng. Rốt cuộc ở thứ tư tuần thứ tư tình huống có biến hóa.

Đó chính là, ban của nam thần lại ra bên ngoài sân thể dục đi học a a a a!

Tình huống như này là thế nào, giáo viên thể dục làm sao không chịu trách nhiệm như thế a, nói đi là đi cũng không báo trước một tiếng a, bên ngoài nào có thoải mái như bên trong, huống hồ vạn nhất trong khi đi học đột nhiên trời mưa làm sao bây giờ! Coi như không có vấn đề về thời tiết nhưng là bên ngoài như vậy rộng rãi vạn nhất có người lười biếng làm sao bây giờ, thầy thấy được sao! Thầy không nói tiếng nào liền đem nam thần của em chạy khiến cho tâm linh nhỏ bé của em chịu rất nhiều thương tích! Sở Nguyệt đã đem giáo viên thể dục của người ta mắng cái sảng khoái, nhưng là còn cảm thấy oan ức, một mặt oán khí đặt mông cố định không nói một lời.

Nếu như các bạn cùng phòng đều ở đây khẳng định cố gắng cho Sở Nguyệt vuốt lông, nhưng là tiết khóa này cố tình ba người đều bị phụ đạo viên gọi đi, để Sở Nguyệt một người lẻ loi, quả thực khóc không ra nước mắt. Lúc này một người nữ sinh lại đây thỉnh giáo bóng chuyền, nhìn thấy dáng vẻ Sở Nguyệt liền quan tâm hỏi vài câu, ai biết Sở Nguyệt cũng không biết có phải là trong lòng quá khó tiếp thu rồi vội vã tìm cá nhân nói hết, ba rồi ba rồi liền nói thẳng ra. Đợi được nói xong mới phản ứng được: “Nằm tào*, chuyện này không thể nơi nơi nói a!”

(*: Giống một câu cảm thán)

Nhân gia nữ sinh có vẻ đặc biệt bình tĩnh, vỗ đùi nói: “Ban bọn họ có một nữ sinh là bạn học cao trung của tớ, tớ giúp cậu hỏi thăm một chút tên y.”

Trong nháy mắt cô nữ sinh này liền bị Sở Nguyệt tôn sùng là nữ thần ánh rạng đông.

Vốn là cho rằng phải đợi hai ngày, ai biết nữ sinh kia lập tức liền móc ra điện thoại gọi: “Này, là tớ đây... Hỏi cậu một chuyện a, ủy viên thể dục của các cậu tên gọi là gì?”.

Nửa tiết đầu còn có vẻ mặt buồn thiu, Sở Nguyệt ở nửa tiết sau quả thực có thể nói là tươi cười như hoa, tỉ mỉ kiên nhẫn chỉ đạo nữ thần rạng đông luyện bóng chuyền, kết quả nữ thần không đến nửa giờ liền có thể ném bóng được hơn năm mươi điểm, nữ thần liền hào hứng chạy đi thi.

Bọn Sở Nguyệt mỗi lần lên tiết thể dục đều tan học sớm năm phút đồng hồ, nhưng theo quan sát của cậu, mỗi lần bọn họ tan học, nam thần bọn họ còn chưa bắt đầu tập hợp, hẳn là phải chờ tới thời gian mới tan học. Vì lẽ đó đợi lão sư hạ lệnh có thể rời đi, Sở Nguyệt liền hùng hục hướng bên ngoài sân thể dục chạy tới.

Phải biết bên trong sân thể dục cùng bên ngoài sân thể dục nhưng là giống như thiên nam địa bắc hai cái thái cực.

Chờ Sở Nguyệt mang theo tâm tình thấp thỏm chạy đến lối ra bên ngoài sân thể dục: mở miệng hít thở, tầm mắt vừa vặn xuyên qua hoa viên nhìn thấy người kia đi tới. Sở Nguyệt quả thực muốn hồi hộp, lui ra lối ra, mở điện thoại chỉnh đến hình thức xa mấy mét đều có thể chụp được, lúc này người kia vừa vặn từ lối ra đi ra. Sở Nguyệt mau mau vừa chạy vừa chụp, tuy rằng chỉ là bóng lưng nhưng Sở Nguyệt cảm thấy nhân sinh như vậy là quá tươi đẹp rồi!

Sở Nguyệt không ngừng mà theo chụp ảnh, đột nhiên, người trong màn ảnh xoay người. Sở Nguyệt tay run một cái suýt chút nữa đem điện thoại di động ném đi, lại nhìn trong màn ảnh người kia còn duy trì tư thế xoay người hơn nữa mắt nhìn theo hướng này…. Nằm tào, sẽ không phải là bị phát hiện đi!

Nếu như có thể khóc,lệ của cậu đã rơi đầy mặt từ lâu. Sở Nguyệt chậm lại bước chân, trên mặt cực kỳ bình tĩnh nhìn chằm chằm màn hình, đối với điện thoại di động gảy ngốc mao, vừa dùng dư quang lén lút đánh giá người kia vừa ở trong lòng rít gào: “Nam thần anh mau nhìn em, em chỉ là dùng điện thoại di động làm tấm gương sửa tóc em thật sự không phải chụp trộm anh!”

Đại khái là ông trời bị sự si tình của Sở Nguyệt làm cảm động, cái kia người thật giống như không vẻ mặt gì, xoay người tiếp tục hướng phía trước đi. Hơn nữa phương hướng này là muốn trực tiếp về ký túc xá chứ? Cơ hội tốt!

Sở Nguyệt đem điện thoại di động thu hồi trong túi, giống như kẻ trộm đi theo cái mông của người kia, mãi đến tận khi nhân gia tiến vào ký túc xá. Nguyên lai nam thần ở tại số bốn tầng mười a, mình ở số mười lăm đây, thực sự là duyên phận. Chờ người kia tiến vào ký túc xá mấy phút, Sở Nguyệt lại hùng hục chạy vào số bốn tầng mười nơi ở của a di quản lý: “A di chào ngài, em là trợ lý của bộ sinh hoạt hội học sinh. Chúng em muốn thống kê một chút các kí túc xá mà sẽ phát báo đoàn vào lần sau, cô có thể đem danh sách kí túc xá cho em mượn một chút được không?” Nhìn người con trai có bộ dáng bé ngoan bé ngoan trước mắt, a di quản lý không nói hai lời đưa danh sách, “Hài tử cực khổ rồi!”

Sở Nguyệt liếc mắt liền thấy tên nam thần, hào hứng lấy điện thoại di động ra chụp lại, lại mỉm cười trả lại a di, sau đó bình tĩnh ra số bốn tầng mười, cuối cùng cười to chạy về ký túc xá của mình.

“Ha ha ha ha ha em biết tên của nam thần của em rồi, lớp chuyên môn là khác hệ, số nhà kí túc xá thậm chí ngay cả lớp đều biết rồi. Hơn nữa y là học lớp 13 em là 03 A ha ha ha ha đây chính là duyên phận a!”

Mở cửa liền vội vã báo cáo tin vui, Sở Nguyệt quên các bạn cùng phòng đều bị phụ đạo viên gọi đi có người nói muốn ba tiếng mới trở về...