Sư Tôn Của Ta Lại Giận Dỗi Rồi!!!

Chương 59: 59: Chương 58





Phía trên cao kia, chẳng có bóng vị tông chủ nào.

Vì họ đã bị kéo đi từ hôm qua đến bây giờ vẫn chưa về!
Vào thời khắc trọng tài chuẩn bị thông báo danh người thắng cuộc, thì đột nhiên Du Ân giơ tay cao lên, rồi hô to:
- Khoan đã!
Cả khán đài lập tức nhao nhao lên.

1 người trong số đó hỏi to:
- Bộ ngươi bất mãn với kết quả thi đấu à?
Ả ta lập tức tỏ ra khinh bỉ, chán ghét:
- Bất mãn? Cần gì ta đây phải bất mãn vì cái trận so tài rẻ rách này a? Nếu muốn thì bổn tiểu thư muốn bao nhiêu cái bảng vàng mà chẳng được?
Trọng tài nghe thế, lập tức dừng lại luôn, khúm lúm đến bên cạnh Du Ân thỏ thẻ hỏi:
- Thưa, ngài có gì muốn căn dặn?
Du Ân chỉ thẳng tay vào mặt Lưu Phong, rồi nói:

- Lũ cẩu các ngươi đều bị dắt mũi mà không biết nga!
Lưu Phong nhíu mày.
Vốn khán đài đã khá ồn ào rồi, nay lại thêm câu nói của Du Ân nữa, nên ồn hơn gấp mấy lần.
Đám đệ tử phái Phùng Chu lập tức nhảy hết xuống khán đài.

Anh Kiệt lao nhanh lên trước, kéo Lưu Phong về phía sau lưng mình, sau đó nói:
- Xin hỏi Du Ân tiểu thư cớ gì mà gây khó dễ cho đệ tử môn phái ta?
Ả ta khoanh tay lại, hất hàm lên nói:
- Đúng là lũ cẩu dơ dáy cùng 1 ruột a, khiến người khác cảm thấy ghê tởm thay!
- Ngươi…!
Anh Kiệt sư huynh vốn đã tức Du Ân từ trận bán kết rồi, nay lại thêm vụ việc này nữa, nên không nhẫn nhịn thêm được nữa, trực tiếp triệu luôn thanh Ý Hiên đến, tính lao thẳng về phía Du Ân, thì bị đám còn lại can ngăn.
- Buông ta ra, nhất định hôm nay ta phải sống mái với ả ta 1 trận! - Đại sư huynh gào lên, cố tiến lên phía Du Ân.
- Đại sư huynh chớ làm càn a! - Ninh Hinh chắn đằng trước mặt Anh Kiệt.
- Phải a, xin đại sư huynh bình tĩnh nga! - Hi Trung ôm chặt chân Anh Kiệt lại, cố gắng cản hắn ta di chuyển.
Tử Đằng không cùng đứng ra cản, nhưng đồng tử cậu ta luôn chăm chăm về phía Minh Thành điện xa xa.
Niệm Chân tiến lên trước, chắp tay hỏi rõ lại vấn đề:
- Xin hỏi… ý của Du Ân tiểu thư là sao?
Du Ân gần như đã mất kiên nhẫn, cao giọng cằn nhằn:
- Lũ cẩu các ngươi đúng là chậm tiêu quá a! Bộ các ngươi không thấy điều gì bất thường trong trận đấu của con ả kia tại vòng bán kết à?
Bọn họ nhớ chứ, trận tỉ thí đó Lưu Phong đã đột phá thành công lên Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng làm sao lại liên quan tới việc bị dắt mũi kia…?
Không chờ Niệm Chân sư huynh hỏi thêm, Du Ân nói tiếp luôn:
- Ả Lưu Phong trận đấy đột phá lên Nguyên Anh, mà lại trùng hợp lúc tên cẩu Vô Hiên của Vu Quỳnh phái kia ra đòn, liệu hẳn là trùng hợp?
Khương Liên ngơ ngác hỏi:
- Đấy chẳng phải do trùng hợp kia sao? Lưu Phong sư tỷ có bao giờ dùng đan dược giúp tăng tu vi đâu?
Du Ân cười lớn, cười đến nỗi ả ta phải rút khăn tay ra lau nước mắt, sau đó nói:
- Đương nhiên, con ả cẩu đản đó không dùng đan dược, mà lại dùng cách khác nga~

- Cách khác? - Dương An nhìn về phía Du Ân.
Trong giới tu tiên, ngoài tu chay hay sử dụng đan dược để tăng tiến tu vi, thì trong sách vẫn còn ghi chép 1 cách khác, tuy nhiên đây lại là điều cấm kỵ, tuyệt đối không được sử dụng cách đó.
Chẳng lẽ lại là…?
Ma tộc!!!
Không, chắc chắn bọn họ biết chứ.

Làm gì có chuyện đại nữ đệ tử Lưu Phong cô lại đi làm mấy trò hèn hạ đó?
Lưu Phong càng lúc càng khó hiểu.

Cô có cấu kết với ma tộc đâu, sao bây giờ lại bị úp luôn cái danh đó lên đầu rồi???
Du Ân quay sang phía trọng tài, tiếp lời:
- Chẳng giấu gì nga, ta thấy ả tiện nữ đó còn ăn vụng mà không biết đường chùi mép kìa, ma khí vẫn còn vương vấn trên người kia!
Lưu Phong hoang mang đưa tay áo lên mũi ngửi.

Chẳng có mùi gì cả.
Du Ân đưa tay che mũi, giễu cợt:
- Ta cảm nhận được mùi ma khí còn vương vấn chút ít trên người con cẩu dơ bẩn đằng kia, nhưng không chắc lắm a! Đành nhờ đệ tử chân truyền của cha ta đến kiểm chứng rồi!
Lão trọng tài đó nhận lệnh, rồi lật đật chạy đi.


Lúc sau, tên đó quay lại, mang thêm 1 đệ tử chân truyền khác của Minh Thành phái.
Đệ tử đó quỳ xuống, chắp tay hành lễ với Du Ân, kính cẩn hỏi:
- Tiểu thư cho gọi kẻ hèn mọn này đến không biết có chuyện gì chăng?
- Cũng khá to tát đấy nga! - Ả quay sang phía Lưu Phong - Mau đi kiểm tra dấu vết ma khí trên người ả ta đi!
Đệ tử kia nhận lệnh, vội đứng lên, rồi cầm 1 lá bùa, tiến về phía cô, miệng lẩm nhẩm chú thuật gì đó.

Lát sau, lá bùa đó cháy xém.
Tên đệ tử đó nhanh chóng chạy về, quỳ xuống trước mặt Du Ân bẩm báo:
- Bẩm, trên người mà kẻ tiểu thư muốn kiểm tra quả thực có dấu vết ma khí a!
Cả đám người chấn kinh!
Vậy mà người thắng cuộc của Giao Kiệt đại hội kỳ này lại cấu kết với ma tộc!
Lưu Phong nhanh chóng bình tĩnh phản bác:
- Không biết là người của tiểu thư đây có nhầm lẫn gì không, mà Chi mỗ đây vẫn chưa hề làm chuyện trái với lương tâm như vậy nga!.