Sư Tôn Tổng Tưởng Tái Bổ Cứu Hạ

Chương 71: Lửa giận của Vương gia




Ma tu áo đen đại sát bốn phương ở Vương gia, vả lại động tác cực nhanh, thời điểm gia chủ Vương gia Vương Toại đuổi tới hiện trường, nhìn thấy thi thể đầy đất và ma tu áo đen kiêu ngạo đến cực điểm.

Đây là thù hận thế nào, Vương Toại nhìn Vương gia một đống hỗn độn, chỉ cảm thấy đời này chưa bao giờ phẫn nộ mà vô vọng như giờ phút này.

Nhi tử tốt đẹp, đột nhiên bị ép đến sống chết không biết, chật vật chạy trốn, thậm chí, cũng không biết khi nào đã bị người cướp đi thân thể, thẳng đến khi sắp chết mới có thể thoát ra kéo dài hơi tàn.

Mà những người đó, đến bước này cũng chưa buông tha, còn dám bức bách tới đây! Chẳng lẽ bọn họ muốn giết sạch người của Vương gia mới bằng lòng bỏ qua sao?!

“Tên ma tu này, vì sao ngươi phải đuổi tận giết tuyệt Vương gia ta?!” Vương Toại rống giận lên tiếng, phủ đầu chính là một kiếm bắn ra, hướng phía ma tu áo đen điên cuồng công kích.

Ma tu áo đen thân thể quái dị mà uốn éo, vừa khéo né qua thân kiếm, quần áo màu đen bị kiếm khí mở ra một vết thương, nhất thời bay ra huyết dịch dày đặc.

“Giỏi! Ngươi rất giỏi a!” Ma tu áo đen cười lạnh một tiếng, trong thanh âm khàn khàn âm trầm tràn ngập ác độc cùng tàn nhẫn: “Cho ngươi giao ra Vương Thanh Hoan ngươi không chịu, xem ra Vương gia các ngươi, là quyết định muốn đối nghịch cùng tôn chủ. Một khi đã như vậy, đều đi tìm chết đi!”

Ma tu áo đen dứt lời, lòng bàn tay bỗng nhiên thoát ra sương mù màu đen, thật nhanh lan tràn đến ngón tay, sau đó quấn quanh mũi kiếm, rất nhanh liền đem toàn bộ thân kiếm nhuộm thành màu đen quỷ dị.

Trong lòng Vương Toại đột nhiên cả kinh, chẳng biết tại sao chợt sinh ra mấy phần hoảng sợ. Hắn căn bản không biết kẻ gọi là tôn chủ này là thần thánh phương nào, nhưng lại không xác định có phải là thượng quan của mình hay không. Hắn không tin, những người đó sẽ đối đãi con trai của mình như vậy.

Thẳng đến khi Vương Toại đột nhiên chống lại ma tu áo đen, trường kiếm hai người đụng vào nhau, phát ra tiếng nổ, hắn mới đột nhiên lui một bước che kín ngực, kinh hãi kêu lên: “Yêu, yêu tu! Ngươi là yêu tu!”

Cái gọi là yêu tu, chính là huyễn thú biến ảo tu luyện thành hình người, triệt để từ huyễn thú biến thành yêu thú.

Phương thức công kích của huyễn thú chủ yếu là dựa vào thân thể cường đại mà hình thành công kích vật lý, mà yêu thú lợi dụng năng lượng linh lực biến dị công kích.

Hắn vừa mới cùng ma tu áo đen tiếp một chiêu, lúc này mới kinh hãi phát hiện, những sương mù màu đen căn bản không phải chân khí biến dị, mà là linh lực biến dị có khả năng ăn mòn!

Chân khí công kích có thể bộc phát phế đi kinh mạch, mà linh lực lại có thể theo kinh mạch đi vào, bám vào kinh mạch, hoặc theo chân khí chạy trong kinh mạch, đem kinh mạch triệt để phá hư!

Mà nhân loại, không có khả năng tu luyện ra linh lực biến dị của yêu tu, cho nên, ma tu áo đen này không phải là người, mà là một yêu thú?!

Nếu là yêu thú, như vậy căn bản không thể là thượng quan của mình. Thượng quan của mình là người, là ma tu cao nhất, điểm này, hắn vô cùng khẳng định.

Vương gia, chẳng lẽ là khiến yêu tu theo dõi?

Nhận biết này làm Vương Toại kinh hãi cực kỳ, bọn họ khi nào trêu chọc đến yêu tu? Thanh Hoan trước kia làm những chuyện kia, rốt cuộc là ở trên dặn dò, hay yêu tu kia làm?!

Nhưng Vương Toại rất nhanh không có thời gian suy nghĩ những cái đó, vì ma tu áo đen đối diện đã triệt để bị chọc giận, xuất chiêu rất nhanh, chẳng qua là một khắc, đã làm hắn liên tục rút lui.

Xui xẻo nhất chính là, hắn chỉ có thể vội vàng ngăn trở, ngay cả một chiêu phản kích cũng không xuất ra được, mà một lát sau, kinh mạch của hắn, có ít nhất một nửa cũng đã bị những linh khí biến dị đó ăn mòn!

Mà ma tu áo đen, cũng chính là Quân Mặc ngụy trang, giờ phút này kỳ thật cũng không thoải mái như Vương Toại tưởng.

Quân Mặc phải xác định Thập Nhất chạy không thấy bóng dáng, vả lại trong khi mất dạng, còn phải chừa lại thời gian để Thập Nhị đem chứng cứ “Vương Thanh Hoan bị đánh chết” hoàn mỹ bố trí rõ ràng, sau, lại an bài xong một loạt dấu vết, hoàn mỹ làm người muốn truy tìm tìm được một số ít “Chân tướng” Vương Thanh Hoan bị giết.

Ở giữa ít nhất cần một canh giờ, mà giờ khắc này, khoảng cách thời gian từ khi hai người một đường đuổi giết tới đây đến bây giờ Quân Mặc một mình cùng những người khác chém giết, mới qua canh ba.

Cùng cao thủ như Vương Toại quyết đấu, mặc dù Quân Mặc tu vi cao cường, công pháp quỷ dị, cũng không chịu nổi tiêu hao lớn như vậy. Hắn còn có thể chống đỡ hơn nửa canh giờ, nửa canh giờ còn lại, chỉ càng ngày càng nguy hiểm.

Hắn nhíu mày, đột nhiên bộc phát ra một chiêu bạo kích, lập tức đánh cho Vương Toại trọng thương, làm bị thương mấy người, sau đó trực tiếp xông vào sâu bên trong, hoàn toàn là vẻ không muốn ham chiến, chỉ muốn đánh chết Vương Thanh Hoan.

Vương Toại tức giận muốn chết, nhưng không có sức truy kích, bất đắc dĩ chỉ đành phải vừa giận mà để cho người ta tiếp tục bao vây tấn công, vừa phát ra lệnh triệu tập của gia chủ, hiển nhiên muốn dùng nhóm lão tổ tông của Vương gia.

Hiện giờ dưới tình huống không rõ này, mặc dù Vương Toại là gia chủ Vương gia, cũng không dám ra quyết định  —— giờ phút này, bọn họ chỉ có bắt được yêu tu áo đen, mới có thể xác định, yêu tu này rốt cuộc vì sao để mắt tới Vương gia!

Không bao lâu, quả nhiên có người cấp bậc trưởng lão đi ra ngăn trở, mà áp lực của Quân Mặc cũng đột nhiên tăng cao.

Mấy người đánh nhau kịch liệt hai khắc, Quân Mặc đã sắc mặt trắng bệch, thể lực chống đỡ hết nổi, chẳng qua là hắn mang mặt nạ cũng không lộ mảy may vẻ nhát gan, ngược lại càng thêm băng lãnh điên cuồng, căn bản không giống tu sĩ bình thường, ngược lại như tử sĩ, hoàn toàn một bộ dáng điên cuồng không hoàn thành nhiệm vụ liền tự sát, nhân tiện giết chết tất cả mọi người.

“Yêu tu này nếu lập tức khoanh tay chịu trói, nói ra ai sai ngươi tới Vương gia gây chuyện, bổn tọa liền làm chủ, tha mạng chó cho ngươi!” Đại trưởng lão Vương gia gầm lên một tiếng, hướng phía chỗ tối ra dấu, sau khi mấy bóng đen lóe lên, Quân Mặc đã bị những cao thủ Vương gia vây quanh.

Quân Mặc cười lạnh một tiếng, âm lãnh mà nói: “Vật chứa tôn chủ dùng vỡ nát, đương nhiên muốn hủy diệt! Biết quá nhiều, không sợ không sống tới ngày mai sao?!”

Lời này vừa nói ra, toàn bộ Vương gia đều rùng mình, mà từ vật chứa kia, quả thực nháy mắt làm Vương Toại tức sùi bọt mép. Giờ khắc này, Vương Toại thậm chí không đã rảnh bận tâm người này nói những lời này, sẽ mang đến cho Vương gia rối loạn thật lớn, Vương Toại chỉ biết, mình nhất định muốn bắt người này, tìm được kẻ gọi là tôn chủ kia, sau đó, báo thù!

“Bắt lấy hắn! Giữ lại hơi tàn của hắn, những thứ khác không cần cố kỵ, lên!” Vương Toại hét lớn một tiếng trước khi đi lên.

Những người khác cũng biết nhất định phải bắt sống người này, nếu không, Vương gia bọn họ không chỉ uổng công bị người hoài nghi, cuối cùng ngay cả mình rốt cuộc bị người nào tính kế cũng không rõ!

Người của Vương gia tức giận, áp lực của Quân Mặc lập tức liền nặng nề, trong lòng hắn không khỏi trầm xuống, một khắc khi mọi người ở đây vừa mới đưa tay xuất đại chiêu, đã thấy một hướng khác của Vương gia truyền đến một mảnh sáng ngời, tiếp đó là tiếng nổ thật lớn, sau đó ánh lửa ngất trời nháy mắt bùng lên, lập tức khiến cho tất cả mọi người sợ ngây người.

“Là, là…” Môi Vương Toại run cầm cập, run rẩy mà gào thét: “Là từ đường! Là từ đường!”

“Từ đường!”

“Từ, từ đường!”



Các vị cao thủ Vương gia ngơ ngác mà gầm nhẹ, đến khi thấy được từ trong ánh lửa nhảy lên một bóng dáng, lúc này mới kịp phản ứng điên cuồng hét lên, hướng về phía bên kia bay đi.

“Bắt lấy tên khốn kia! Nhất định phải giết hắn!”

“Dám đốt từ đường của chúng ta! Giết hắn!”

Người Vương gia đỏ mắt, một đám ngay cả Quân Mặc cũng không quản, chỉ như ong vỡ tổ vọt tới bên kia.

Quân Mặc theo bản năng hướng bên kia nhìn thoáng qua, chỉ liếc mắt một cái, thiếu chút nữa dưới chân trợt té xuống —— hắn! Hắn tại sao cũng tới! Bị thương thì làm thế nào?!

Trong nháy mắt Quân Mặc cũng đỏ mắt, cũng vọt tới theo, tốc độ, lại còn muốn nhanh hơn cả Vương gia…