Sự Trả Thù Của Cô Gái Vô Cảm (The Revenge Of Emotionless Girl)

Chương 1: Rời khỏi lucky




Tại nhà họ Triệu, đang xảy ra cuộc cãi vã hết sức gay go. Nhưng chỉ có 1 người phụ nữ và hai người con gái. Hai người bên trái là một người phụ nữ trang điểm đậm, miệng luôn chửi rủa, bên cạnh là cô gái với mái tóc vàng hoe có sức hấp dẫn nhưng lại mang vẻ mặt đắc ý. Đó là hai mẹ con nhà họ Triệu.

- Một đứa con nuôi như mày lấy quyền gì mà quản lí Lucky. Trong khi con gái ruột của ông ta mà ông ta k màng để ý..Trước không nói, nhưng giờ đến khi chết rồi vẫn để Lucky cho mày, còn con tao lại k có gì. - Người phụ nữ ấy lên tiếng quát mắng, ném một sấp giấy lớn lên người nó - Người con gái vẫn im lặng trong bộ váy trắng voan k tay, mái tóc màu khói hơn vai. Trông cô mảnh khảnh, vẫn im lặng trước những lời chửi rủa đó.

- Mày xem tao là ai hả? Từ khi ba mày chết mày k nói một lời..chỉ trưng ra bộ mặt đó...Mày khinh tao à...- Quỳnh Mai vợ của ba nó sau khi ông nhận nuôi nó. Bà tức điên lên sau khi ba nó qua đời toàn bộ tài sản đều để lại cho nó, còn bà và con gái bà chỉ ở trong ngôi biệt thự nào. Với lại nó tài giỏi quản lí được Lucky một tập đoàn lớn mạnh thứ thế giới. Bà lấy lòng ganh ghét.

Còn nó, bị một cái tát vào mặt, nghiêng hẳn sang một bên..Ngày nào cũng vậy, nó cũng phải ăn tát, nghe chửi rủa nhưng nó k phản khán hoặc đáp trả một lời. Mặc dù nó có quyền nhưng nó lại k muốn làm gì cả..Nó nghe theo ba nó..

- Con câm kia...Bây giờ mày mau thu dọn đồ đạc rồi đi đi...Triệu gia có tao là đủ rồi.- Cô gái ấy lên tiếng. Vì nó k nói gì cũng k có biểu hiện gì nên trong nhà thường gọi nó là con câm. Dù cô là chị nó, nhưng luôn ghét nó vì nó xinh đẹp, tài giỏi giỏi hơn cô.

Nó chỉ đứng đó..Tâm lí dằng dặt dữ dội. Nó muốn đi lắm chứ, nhưng còn ba nó...Nó rất yêu ba mình, nhưng giờ ba mình k còn nữa..Nó cũng chẳng c1 lí do gì ở đây làm gì...Nó quyết định rồi sau đó rời đi.

Quỳnh Mai và con gái mình nhìn theo mà nở nụ cười ác ý.

Sau bếp, bác quản gia núp sau một gốc mà quan sát. Bà rất xót cho nó, ngày nào cũng phải chịu nhiều tủi nhục như vậy...bà cũng lén lên phòng nó.

"Cốc...cốc..." Bác quả gia vào phòng nó. Thấy nó đang thu dọn hành lí, bà cũng biết nó muốn gì..

- Cô chủ..cô muốn đi thật sao? Nhưng còn...- Bác Thụy- người quản gia cùng sống với nó và ba nó rất lâu...từ lúc nó mới nhận về thì đã có bà rồi.

- Trước giờ con ở đây vì ba con..nhưng giờ thì k còn lí do gì nữa rồi...lời hứa với ba con vẫn sẽ giữ.Nhưng con thật sự k thể ở đây được nữa... - Nó thực đã chịu hết nổi..Ngày ngày nó đều trong phòng, đến giờ cơm nó mới xuống nhưng bữa cơm k mấy ngon miệng khi những câu nói mang tính mỉa mai, nói về nó. Có khi còn lấy bà Thụy ra mà trút giận..Nhớ lúc trước, nó và ba nó cùng bác Thụy sống vui vẻ bên nhau, nhưng từ khi ba nó đưa hai mẹ con bà Mai về mọi thứ liền thay đổi. Nó k muốn ba nó phiền lòng nên k nói mà nhịn..Nhưng đến khi ba nó mất thì mọi chuyện đã thành thế này..

- Cô chủ....mạng phép cho tôi theo cùng. - Bà Thụy bạo dạn nói với nó.

- Bác...- Nó bất ngờ. Bà Thụy nắm lấy tay nó, vì bà trông nom nó từ nhỏ nên tình cảm của nó và bà cũng rất sâu sắc..

- Cuộc đời của tôi là theo chủ. Nay ông chủ đã mất, tôi sẽ theo cô chủ...Hai người dưới kia, họ k phải chủ của tôi. - Bà Thụy trung thành nói. Bà theo nó vì thương nó và cũng muốn giữ lời với ông chủ mìh là chăm sóc nó..Bà cũng k ưa gì hai mẹ con kia.

................

Sau một hùi thì nó cũng quyết định để bà Thụy theo mình. Và cả hai đều thu dọn đồ đạt sau đó xuống nhà, nơi mà có hai mẹ con Quỳnh Maingoi62 chờ sẵn.

- Oh...bà Thụy. Bà cũng muốn theo con câm đó à..- Quỳnh Mai thấy bà Thụy cũng câm hành lí nên nói..

- Đây mới là chủ của tôi..- Bà Thụy giờ nói thẳng, bà k còn sợ hay cố nhịn nhục như trước kia nữa.

- Bà...nói ai là chủ...tôi mới là chủ căn nhà này...

- Thôi mà mẹ...để cho họ đi đi...chỉ là một con chó trung thành với chủ thôi mà..- cô gái ngồi bên cạnh ác độc nói.

- Phải phải...- ha ha

Bó vẫn vậy, k nói k biểu hiện, chỉ nhìn thẳng, nó hiểu được cảm giác bị người ta khinh thế nào. Để lại tờ giấy trước mặt họ rồi rời đi. Bà Thụy cũng theo sau.

- Êk con kia...con mất dạy...

- Bỏ đi...có thứ ta cần rồi...- Bà Mai cầm tờ giấy mà cười đắc ý. Cô gái bên cạnh nhìn thấy cũng cười theo..Xem ra, nó k còn gì hết rồi...bỏ Lucky và bỏ cả căn biệt thự này.

............................

Nó và bà Thụy ra đến cổng liền quay lại nhìn ngôi nhà ấy. Ngôi nhà mà hơn 10 năm nay nó sống..Bây giờ nó rời đi..liệu có nagy2 nó được quay lại...Nó tiếc nuối rời đi..Nó vẫn có quyền nhưng nó k thể khi bà Mai vẫn là ngươi giám hộ hợp pháp của nó. Nhưng hôm nay, chính nó rời khỏi thì nó cũng đã thoát khỏi cảnh ngày ngày bị bà ta áp bức..

Bà Thụy nhìn nó bước đi mà đau lòng...Nhưng tay bà nắm thật chặt..Bà k thể làm..khi thời cơ chưa tới..bà nhất định phải giữ...ba nó đã ủy thác cho bà, bà phải thay ông chủ mình mà bảo vệ nó...Bà và nó nhất định sẽ trở lại..

------------------------------------------------------------------------

- Triệu Tử An (Jade): nó 17t, chỉ nói chuyện với bà Thụy và khi cần thiết. Tính tình: lầm lì, có chút kiêu ngạo....thiên thần, là công chúa đúng nghĩa nhưng che giấu. Hội đủ tài năng (vì lúc nhỏ đã được huấn luyện chặt chẽ) nhưng k biểu hiện ra ngoài, đã tốt nghiệp nhưng vẫn phải đi học. K biết gì về thân thế cũng như những bí mật chưa khai phá.

- Bác Thụy: bác quản gia luôn yêu thương và chăm sóc nó. Bà là người nắm giữ chìa khóa quyền lợi cho nó. Nhận sự ủy thác từ ba nó.

- Quỳnh Mai: mẹ kế của nó, nhưng nó chưa bao giờ gọi bà một tiếng mẹ. Là người độc ác và thủ đoạn là người đảm nhận chức Chủ tịch Lucky sau khi nó rời đi. Và bà cũng đang chôn giấu một bí mật động trời.

- Triệu Tử Anh: chị nó, nhưng được nhận về sau nó. Tính giống mẹ mình âm mưu thủ đoạn để hại nó. Là người có nhiều chiêu trò để phá nó. Tính tiểu thư, khinh người, chịu chơi và xài tiền như nước...lớn tuổi hơn nhưng học cùng lớp với nó. Có vẻ đẹp già dặn và son phấn..