Sự Trả Thù Của Người Vợ

Chương 3




Ba giờ chiều, Trương Địch gọi điện cho tôi.

Một là hỏi tôi nghỉ ngơi chưa, hai là hẹn tôi buổi tối ra ngoài ăn cơm, nói là tôi đi công tác và tăng ca cực khổ rồi, muốn đền bù lại.

"Còn có ai nữa?" Tôi giả vờ tiện thể hỏi.

"Hôm qua mới uống rượu cùng với đám bạn, hôm nay không gọi bọn họ nữa." Trương Địch suy nghĩ một chút, "Chu Nguyệt nói lâu rồi chưa gặp em, hay là để anh hỏi cô ấy?"

Chu Nguyệt chính là bạch nguyệt quang.

"Được, vừa hay em có mua đồ lưu niệm muốn đưa cho cô ấy." Tôi cười nói, "anh không được nói trước, nếu không thì không còn bất ngờ nữa!"

Trương Địch đồng ý ngay, hỏi tôi sao không mua quà cho anh ấy?

Trong lòng tôi khinh bỉ, ý cười bên môi không giảm: "Đương nhiên có rồi, buổi tối đưa cho anh! Là món anh thích."

Trương Địch ở bên kia điện thoại hôn vài cái.

Lúc trước tôi rất thích những hành động thân mật nho nhỏ này, bây giờ chỉ cảm thấy buồn nôn.

Trương Địch kêu tôi nghỉ ngơi thêm chút nữa, tối gặp.

Sao tôi dám nghỉ ngơi? Lửa giận trong lòng sôi sùng sục khiến mỗi tế bào trong cơ thể đều nóng lên.

Tôi đứng dậy, gọi điện thoại cho bạn thân làm việc ở sở công an trước, vài ba câu đem đầu đuôi sự việc kể lại hết, tôi cần máy nghe lén, hỏi cô ấy ngoại trừ taobao còn có thể mua ở đâu, cần ngay lập tức.

Cô ấy nói là chợ điện tử, cũng cho tôi tên của một cửa hàng.

Tôi cảm ơn một tiếng.

"Này" bạn thân gọi tôi lại: "Thắng Nam, chị phải nhắc nhở em, chuyện nghe lén là phạm pháp, dùng cách này để lấy chứng cứ, tòa án sẽ không đồng ý."

"Em biết rồi đó, một khi bị bắt, theo pháp luật trị an, sẽ bị giam giữ dưới năm ngày hoặc là phạt dưới năm trăm tệ, nếu nặng thì là hình sự rồi." Tôi nói, "Yên tâm, sẽ không phát tán, càng không ngu tới mức lấy làm chứng cứ, em sẽ cẩn thận để không bị phát hiện, em chỉ muốn xem Trương Địch rốt cuộc là người hay là quỷ!"

Bạn thân lại nhắc nhở tôi lần nữa: phạt tiền là chuyện nhỏ, để lại tiền án mới là chuyện lớn

Tôi ừm một tiếng, nhanh chóng tắm rửa, thay đồ, trang điểm…

- ------

Nơi ăn lẩu là tiệm mà chúng tôi thường ăn. 

Tôi tặng một cây son hãng A cho bạch nguyệt quang, cùng với một cây son dưỡng thủ công, máy nghe lén được đặt dưới đáy phía trong của cây son dưỡng thủ công.

Bạch nguyệt quang ôm lấy cánh tay của tôi, lắc lư, khen tôi một loạt nào là làm việc giỏi, không những biết chơi cổ phiếu, mà còn khéo tay, ngay cả son dưỡng cũng biết làm.

Còn về cây son của hãng A, cô ta rõ ràng thích hơn, đôi mắt lấp lánh, nói vừa hết màu son này, khen tôi hết lời.

Trương Địch ở bên cạnh nhìn, giả vờ ghen nói, tôi đối với bạch nguyệt quang còn tốt hơn với anh.

"Đó là điều đương nhiên, em đẹp hơn anh mà!" Bạch nguyệt quang nũng nịu liếc anh một cái, "Nếu như chị Thắng Nam là con trai, chắc chắn sẽ chủ động theo đuổi chị ấy!" 

Trương Địch cười gọi món, ở trên menu chỉ chỉ trỏ trỏ.

Tôi liếc nhìn vài cái.

Nói sao đây? 

Rất nhiều chi tiết, khi một người tin tưởng một người khác, sẽ không phát hiện, nhưng khi niềm tin sụp đổ, mỗi chi tiết đều đáng ngờ.

Khi Trương Địch gọi món, trước tiên là gọi món bạch nguyệt quang thích, sau đó là anh thích, cuối cùng mới là món tôi thích.

Tôi thầm mắng bản thân lúc trước ngốc, sự tồn tại như này của bạch nguyệt quang, căn bản là không nên dễ dàng mất cảnh giác.

Ăn lẩu được một nửa, Trương Địch và bạch nguyệt quang lần lượt hỏi tôi, lần này đi công tác có thu hoạch gì? Sắp đến năm mới, có cổ phiếu nào tốt có thể giới thiệu?

Đây là chủ đề thường ngày, mỗi lần cùng ăn cơm với đám người bọn họ, chuyện nói nhiều nhất chính là cổ phiếu, thường là tôi kêu bọn họ mua gì, bọn họ sẽ mua cái đó, cơ bản đều có thể lời.

Lần này, tôi không ngay lập tức trả lời.

Tôi nói cần phải nghiên cứu kỹ một chút, mua loại thường và hòa vốn không có ý nghĩa, phải tìm loại phiếu lớn, kiếm một số tiền lời to.

Hai người đó cười vui vẻ.

Tôi cũng đang cười. 

Tôi không phải thiện nam tín nữ, đừng mong sau khi cắm sừng tôi, còn giúp bọn họ kiếm tiền!