Sức Mạnh Hắc Ám - Darkest Powers

Chương 021




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 21


SÁNG HÔM SAU, khi bị gọi lên gặp các bác sĩ, tôi hết sức cố gắng để kiểm soát được sự việc. Tôi khẳng định là mình thực sự đã qua khỏi giai đoạn Nhìn-thấy-người-đã-khuất và chấp nhận tình trạng sức khỏe của bản thân, nhưng một giọng nói vang lên trong đêm đã đánh thức tôi dậy và bảo tôi đi đến tầng áp mái. Lúc ấy tôi mơ mơ hồ hồ, còn chưa tỉnh ngủ, mơ mình thấy ma chứ không phải thấy thật.


Tiến sĩ Gill và Tiến sĩ Davidoff hoàn toàn không đánh giá cao sự khác biệt.


Rồi dì Lauren đến. Tình huống giống hệt như hồi tôi bị bắt quả tang nhìn lén trong giờ kiểm tra năm tôi mười một tuổi, đồng phạm lôi kéo chính là bạn cùng lớp mới đến mà tôi háo hức muốn tạo ấn tượng. Bị đưa đến văn phòng thầy hiệu trưởng là đã đủ ầm ĩ rồi. Nhưng vẻ thất vọng trên mặt dì Lauren còn làm tôi tổn thương hơn bất cứ hình phạt nào.


Ngày hôm đó, tôi đã nhìn thấy vẻ mặt tương tự của dì, và nó vẫn khiến tôi đau lòng như cũ.


Sau cùng, tôi thuyết phục được tất cả bọn họ là mình chỉ còn chút ít trở ngại, nhưng tình huống này y hệt câu chuyện chú bé chăn cừu nói dối. Lần tới, khi tôi nói mình sắp tiến bộ, hẳn là họ sắp từ từ mất lòng tin vào tôi. Giờ thì chẳng còn con đường nào để được ra ngoài nhanh chóng cả.


"Chúng tôi cần em cung cấp mẫu thử nước tiểu vào tuần tới," Tiến sĩ Gill nói.


"Thật buồn cười," dì Lauren bất bình. "Làm sao chúng ta biết con bé sẽ không mộng du và ngủ mơ? Nó có kiểm soát được các giấc mơ đâu."


"Giấc mơ là cửa sổ dẫn lối đến tâm hồn đấy," Tiến sĩ Gill không vừa.


"Là đôi mắt mới đúng," dì tôi gắt gỏng.


"Bất cứ ai làm thơ trong lúc bị bệnh tâm thần cũng sẽ bảo với cô y hệt như vậy về các giấc mơ." Giọng Tiến sĩ Gill nghe vẫn bình thường, nhưng cái nhìn trong mắt tiến sĩ cho thấy cô ấy phát ốm với các bậc phụ huynh và người giám hộ ý kiến ý cò về chẩn đoán của mình và bênh vực con cái họ. "Dù Chloe chỉ nằm mơ là mình thấy ma đi chăng nữa, việc ấy cũng đưa ra giả thuyết rằng, về mặt tiềm thức, con bé chưa chấp nhận tình trạng sức khỏe của mình. Chúng tôi cần kiểm tra con bé bằng cách thử nước tiểu."


"Em... em không hiểu," tôi nói. "Tại sao em lại cần kiểm tra nước tiểu?"


"Để đảm bảo là liều thuốc của em thích hợp với vóc dáng, mức độ tích cực hoạt động, việc tiêu hóa thức ăn và các yếu tố khác. Đó là một độ cân nhạy."


"Cô không tin là..." dì Lauren xen vào.


Tiến sĩ Davidoff đằng hắng. Dì Lauren mím môi lại thành một đường kẻ mảnh và bắt đầu giật xơ vải trên chiếc váy len của dì. Hiếm khi dì lùi bước trong một cuộc tranh cãi nhưng những người này nắm giữ tương lai của tôi.


Tôi biết dì định nói gì. Mẫu thử nước tiểu không phải dùng để kiểm tra liều lượng, mà là để chắc chắn tôi có uống thuốc.


Vì đã lỡ buổi học lúc sáng nên tôi được phân công nhiệm vụ vào giờ ăn trưa. Tôi đang ngồi tại bàn suy nghĩ mông lung thì một giọng nói vang lên, "Tôi ở sau lưng cô."


Tôi giật mình khi nhìn thấy Derek.


"Tôi chịu thua," anh ta nói. "Cô lì lợm cứ như mèo con ấy."


"Vậy nếu anh cứ thập thập thò thò và thông báo sự hiện diện của anh bằng cách ấy thì sẽ làm tôi ít kinh ngạc hơn là gõ gõ lên vai tôi à?"


"Tôi đâu có thập thò..."


Anh ta lắc đầu, đưa tay chộp lấy hai ổ bánh mì trong giỏ bánh rồi xếp những ổ khác gọn lại nhằm che giấu. "Tôi muốn nói nếu cô và Simon cần trò chuyện thì không phải lén lút sau lưng tôi đâu. Trừ phi là cô muốn vậy."


"Chúng tôi chỉ..."


"Tôi biết cô đang làm gì. Simon đã kể cho tôi nghe. Cô muốn có câu trả lời. Ngay từ đầu tôi đã cố nói rõ hết với cô đấy thôi. Cô chỉ việc mở miệng hỏi là được."


"Nhưng anh nói là..."


"Tối nay. Tám giờ. Phòng của bọn tôi. Bảo bà Talbot là chúng ta sẽ học nhóm môn toán."


"Bên anh bị hạn chế nói chuyện thoải mái mà. Bà ấy sẽ để tôi một mình lên trên đấy với một nam sinh chắc?"


"Cứ nói là học nhóm môn toán đi. Bà ấy sẽ không thắc mắc đâu."


Tôi cho là vì anh ta học toán dở thật.


"Liệu làm thế có... ổn không? Người ta cho là anh và tôi không..."


"Bảo bà ấy còn có Simon ở đó nữa. Và xin phép bà Talbot, chứ không phải là cô Van Dop đâu đấy."