Sức Mạnh Hắc Ám - Darkest Powers

Chương 048




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

THỨC TỈNH


Chương 1


KHI CỬA PHÒNG bật mở, điều đầu tiên thoáng qua trí óc mụ mị của tôi là Liz đã nghĩ lại và quay về. Tuy nhiên, ma đâu thể làm vậy. Thỉnh thoảng, họ sẽ nhờ tôi, để rồi tôi có thể triệu hồi và cật vấn những người có năng lực siêu nhiên đã bị giết bởi một nhà khoa học điên khùng. Còn bình thường, làm gì có cánh cửa nào ngăn được hồn ma?


Tôi ngồi dậy, dụi cặp mắt chỉ chực díp lại, cố xua đi hiệu ứng ngầy ngật của thuốc an thần. Cửa chỉ mở hé rồi dừng. Tụt xuống giường, tôi rón rén băng ngang qua tấm thảm dày trải trên nền căn phòng được bài trí giống như một phòng khách sạn, nguyện cầu cho người đằng sau cửa đã bị gọi đi nơi khác và tôi có thể trốn thoát trước khi trở thành đối tượng thí nghiệm của những kẻ đã mang tôi tới đây...


"Chào Chloe." Tiến sĩ Davidoff vừa đẩy toang cửa vừa nở nụ cười phúc hậu nhất có thể có được. Ông ta không già lắm, tầm năm mươi. Nhưng nếu được phân vai trong một bộ phim, tôi sẽ để vị tiến sĩ này vào vai một nhà khoa học lẩm cẩm, tay yếu chân run. Đấy là hành động mà tôi dám chắc ông ta sẽ thực hiện cho đến khi hoàn hảo mới thôi.


Người phụ nữ đi sau có mái tóc óng vàng hợp mốt, diện bộ cánh đậm chất New York. Bà ta sẽ vào vai mẹ đứa con gái khó ưa nhất lớp. Trớ trêu thay, đó cũng là sự thật. Bà ta là mẹ của Victoria - hay còn gọi là Tori - Enright. Cũng ở tại Nhà mở Lyle, nhưng Tori không nằm trong kế hoạch đào tẩu của chúng tôi. Có lý do chính đáng đấy, vì cô ta là một trong những lý do khiến tôi nảy ra ý định bỏ trốn.


Mẹ Tori xách theo một túi Macy, như thể vừa tiện đường đi mua sắm về và tạt qua đây làm vài thí nghiệm kinh khủng trước giờ ăn trưa.


"Chắc em đang thắc mắc lắm, Chloe," thấy tôi ngồi ghé xuống mép giường, Tiến sĩ Davidoff bảo. "Vì thế chúng tôi mới đến đây để giải đáp thoả đáng mọi câu hỏi của em. Nhưng trước tiên, chúng tôi cần em giúp."


"Simon và Derek," bà Enright tiếp lời. "Chúng đâu rồi?"


Tôi ngước lên, hết nhìn bà ta lại nhìn sang tiến sĩ Davidoff. Ông ta cười cười và gật đầu khích lệ, như thể tôi sẵn sàng giao nộp bạn mình một cách dễ dàng vậy.


Tôi chưa bao giờ là một đứa nhóc cáu bẳn. Chưa một lần bỏ nhà đi bụi. Cũng chưa hề giậm chân gào thét rằng đời thật bất công và ước gì mình chưa được sinh ra. Mỗi khi cha nói chúng tôi lại sắp phải chuyển nhà và tôi cần chuyển trường, tôi đã cố nuốt xuống câu nỉ non "nhưng con mới làm quen bạn mới thôi mà", chỉ gật đầu và nói với ông rằng tôi hiểu.


Biết thân biết phận. Biết ơn và chấp nhận những gì mình đang có. Hãy người lớn và cứng rắn lên.


Giờ đây, khi nhìn lại cuộc sống đặt đâu ngồi đó trước kia, tôi mới biết cũng vì thế nên mình bị cuốn vào cuộc chơi. Khi người lớn xoa đầu khen tôi chín chắn, chắc đó cũng là lúc họ mừng thầm trong bụng vì thấy tôi chưa đủ chín chắn để hỏi lại, để chống đối.


Trông thấy tiến sĩ Davidoff và mụ Enright, tôi nhớ đến những việc họ đã làm với mình - lừa gạt, bị nhốt lại - và tôi chỉ muốn giậm chân, gào thét lên cho thoả. Nhưng không đời nào tôi để họ thoả mãn.


Tôi tròn mắt khi bắt gặp ánh nhìn của mụ Enright. "Thế nghĩa là cô chưa tìm thấy họ à?"


Tôi đoán nếu tiến sĩ Davidoff không kịp thời ra dấu can ngăn, chắc mình đã ăn một cái tát nên thân.


"Chưa, Chloe, chúng tôi chưa tìm thấy," tiến sĩ bảo. "Hiện mọi người đang lo cho sự an nguy của Simon."


"Chẳng lẽ tiến sĩ cho rằng Derek sẽ làm hại Simon?"


"Tất nhiên là chỉ vô tình thôi. Tôi biết Derek rất quý Simon."


Quý ư? Nghe lạ tai thật. Derek tuy không phải là anh ruột của Simon, nhưng họ còn khăng khít hơn bất kỳ cặp anh em ruột thịt nào tôi từng biết. Phải, Derek là người sói, nhưng chính nhờ phần sói ấy nên anh không bao giờ làm Simon tổn thương. Derek sẽ bảo vệ Simon bằng mọi giá - tôi đã tận mắt chứng kiến điều đó.


Thấy tôi nghi ngờ ra mặt, tiến sĩ Davidoff khẽ lắc đầu như thể thất vọng. "Thôi được. Chloe này, dù cho rằng Simon không bị nguy hiểm đến tính mạng, nhưng em chắc có nghĩ đến sức khoẻ của cậu ấy chứ."


"S... sức khoẻ của c... cậu ấy..." Đa phần những lúc căng thẳng, tôi thường lắp bắp. Nhưng vì không muốn họ đắc ý nên tôi hỏi lại, thật chậm. "Simon làm sao ạ?"


"Tình trạng sức khoẻ của Simon."


Hình như là không chỉ mình tôi xem quá nhiều phim. Chắc họ sắp bảo Simon mắc bệnh hiếm gặp, nguy hiểm đến tính mạng và nếu không có thuốc đặc trị trong vòng mười hai giờ tới, Simon sẽ tự bốc cháy.


"Bệnh gì thế ạ?"


"Simon bị tiểu đường," Tiến sĩ Davidoff giảng giải. "Simon cần thường xuyên kiểm tra và điều tiết lượng đường trong máu."


"Và phải có dụng cụ thử máu mới làm được phải không ạ?" Giờ tôi mới nhớ Simon luôn vào nhà vệ sinh trước bữa ăn. Tôi tưởng cậu ấy chỉ muốn rửa tay cho sạch. Có lần tôi tình cờ thấy cậu ấy vừa đi ra vừa nhét vội một chiếc hộp đen nhỏ vào túi.


"Đúng vậy," Tiến sĩ Davidoff nói. "Nếu biết chăm sóc đúng cách, tiểu đường không phải là một căn bệnh nguy hiểm. Mọi người đều thấy chưa cần cho em biết vì trước nay Simon vẫn luôn khoẻ mạnh, bình thường."


"Ngoại trừ một việc," mẹ Tori xen vào.


Mụ rút trong túi Macy ra một chiếc ba lô. Trông giống của Simon, nhưng tôi không dễ gì bị lừa - họ có thể mua một cái giống hệt. Mụ ta còn lôi ra thêm chiếc áo nỉ có mũ của Simon, nhưng Simon bỏ lại hầu hết quần áo và vật dụng cá nhân tại Nhà mở Lyle. Họ có thể lấy nó từ tủ đồ của cậu ấy.


Rồi đến một xấp giấy và túi bút chì màu. Phòng Simon luôn bừa bộn giấy vẽ và bản phác truyện tranh, quá ư dễ dàng để...


Mụ Enright lật xấp giấy vẽ dở đưa tôi xem. Simon không đời nào quên tác phẩm của mình như thế.


Cuối cùng, mụ đặt lên bàn một chiếc đèn pin. Lúc ở Nhà mở Lyle, tôi đã tận mắt thấy Simon bỏ nó vào túi.


"Simon bị trượt chân khi trèo qua hàng rào. Ba lô đeo trên vai nó rơi xuống đất. Bị đuổi sát, nó đành bỏ túi lại. Tuy nhiên trong này có một thứ Simon cần hơn hết thảy, hơn cả quần áo và giấy bút."


Mụ mở một túi ni lông màu xanh hải quân, bên trong có hai lọ thuốc chỉ bằng cây bút bi: chất lỏng trong một lọ đục vẩn, còn lọ kia trong suốt. "Insulin. Thứ cơ thể Simon không thể tự điều tiết. Nó tự tiêm ba lần mỗi ngày."


"Nếu ngừng tiêm, Simon sẽ thế nào?"


Tiến sĩ Davidoff đỡ lời. "Chúng tôi không định hù em, bảo Simon sẽ chết dù chỉ thiếu một mũi tiêm. Sáng nay Simon không tiêm. Chắc thằng bé chỉ hơi khó chịu. Nhưng nếu để đến hôm sau, Simon sẽ bắt đầu nôn. Sau ba ngày không tiêm, Simon sẽ hôn mê." Tiến sĩ lấy cái túi từ tay mẹ Tori và đặt trước mặt tôi. "Chúng tôi cần đưa cái này cho Simon. Để làm điều đó, chúng tôi cần em giúp tìm anh em họ."


Tôi đồng ý.