Sức Mạnh Hắc Ám - Darkest Powers

Chương 060




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 13


MỚI CHẠY ĐƯỢC vài bước đến gần dì, tôi đã bị mẹ Tori dùng bùa trói kìm chân. Lời mụ loáng thoáng vẳng đến tai nhưng tôi nghe không rõ. Tai tôi ù đặc bởi những tiếng thét nội tâm khi tôi phải đứng chống mắt nhìn dì mình nằm bất động. Sau rồi tôi mới nghe rõ tiếng mụ Enright.


"Giờ có lẽ tao nên hỏi, đứa con gái quý báu của tao đâu?"


"Ngay đây," một giọng nói vang lên sau lưng tôi.


Mụ Enright ngẩng đầu nhìn, đôi chân mày nhíu lại, môi hé mở. Trong nháy mắt, mụ bật ngửa vì trúng bùa của Tori. Bùa trói trên người tôi được giải. Thấy tôi loạng choạng lại gần dì Lauren, Tori kịp túm tay tôi lại.


"Chúng ta phải đi ngay."


"Không. Tôi..."


Mụ Enright dần hồi phục, đôi bàn tay huơ lên không trung phóng bùa chú. Tori kéo tôi tránh kịp. Đòn phép ấy va vào tường, làm nổ tung chiếc thùng gỗ mốc đen.


"Cậu cản được mẹ cậu mà," tôi nói. "Hãy đối phó với bà ta, để tôi đi lấy súng..."


"Tôi không làm được."


Thấy Tori nhất định kéo tay bảo chạy, tôi giật tay về. Cô ta lầm bầm, "Tốt thôi," rồi chạy biến và mất dạng sau khúc quanh. Mẹ cô ta lại hất tay lần nữa. Chợt có tiếng người vẳng tới làm mụ mấp tập trung, "Họ đây rồi!"


Thừa dịp, tôi nhìn dì Lauren lần cuối rồi co cẳng chạy nốt.


Hai đứa chúng tôi không thể ra cổng giao nhận hàng được nữa. Giờ tôi mới hiểu vì sao dì Lauren giục tôi và Tori đi trước - dì có thể yểm hộ, vì nếu có ai từ phía sân bước vào, chúng tôi sẽ bị lộ mà không kịp kêu lên tiếng nào.


Liếc mắt qua góc tòa nhà kế tiếp, Tori và tôi thấy hướng ấy quá trống. Tiếng người nói lao xao gần lắm rồi. Hai đứa sẽ không thoát được mất.


"Giờ thì sao đây?" Tori luống cuống.


Tôi im lặng. Tori khẽ giục.


"Nói đi chứ! Giờ cậu định làm thế nào?"


Tôi muốn níu lấy cô ta mà lắc rồi gào lên là mình chẳng định làm gì cả. Thậm chí tâm trí tôi vẫn chưa hết bàng hoàng sau chuyện vừa xảy ra. Dì tôi có thể đã tắt thở. Đã chết. Tôi chỉ nghĩ được có thế.


"Chloe!" Tori nôn nóng. "Nhanh nào! Chúng ta làm gì bây giờ?"


Tôi rất muốn bảo cô ta hãy để mình yên và tự đi mà nghĩ kế. Nhưng khi nhìn vào mắt Tori và thấy nỗi sợ hãi vụt chuyển sang thành hoảng loạn, tôi chỉ biết lặng câm.


Tori vừa mới biết Liz đã chết, ban nãy lại còn tận mắt chứng kiến mẹ mình, có thể, đã giết chết dì tôi. Cả tôi và cô ta đều không nghĩ được gì lúc này. Nhưng vì tình thế bắt buộc, một trong hai phải động não.


"Dì cậu bảo người của Edison sẽ không đến gần cổng trước," cô ta nói. "Nếu ta ra đó..."


"Lỡ có ngoại lệ thì sao? Lỡ họ có đường khác chặn bọn mình? Nhưng..." Tôi dáo dác nhìn quanh. Ánh mắt tôi dừng ở tòa nhà khổng lồ choán lấy phần lớn cái sân. "Nhà máy."


"Gì cơ?"


"Nhớ theo sát tôi nhé."


Tôi biết ở đây có hai cửa - một là cửa thoát hiểm mà tối thử Bảy rồi chúng tôi thoát theo lối đó và hai là cổng chính Derek đã đột nhập vào. Giờ cổng chính là giải pháp gần nhất. Vừa ra cổng, tôi vừa khẽ nhờ Liz đi trước dò đường. Nếu có ai ở gần thì huýt sáo ra hiệu.


Cửa chính thụt hẳn vào trong. Tôi chạy lên, nép sát tường, còn Liz lướt xuyên qua cửa và quay lại chỉ trong tích tắc.


"Đằng trước có một bảo vệ đứng canh," cô ấy nói. "Tớ nghi binh, còn cậu mở hé cửa và chờ nghe tớ huýt sáo. Cậu biết chỗ để trốn rồi chứ?"


Tôi gật đầu. Tối thử Bảy trước, cũng ở nơi này, Derek từng bảo cả nhóm mở hết mọi cánh cửa tìm lối thoát, và tôi nhớ đến một căn phòng chứa đồ khá lý tưởng.


Khi Liz ra hiệu mọi việc đều ổn, tôi khẽ khàng mở cửa. Tori lập tức bám riết, dù tôi đã dặn cô ta trông chừng phía sau kẻo có người tới.


Bên trong, Liz đứng cạnh cánh cửa đống im ỉm cách chỗ tôi chừng sáu, bảy mét. Ngay cạnh cô ta, một tên bảo vệ ngây người đứng nhìn nắm cửa tự xoay tới xoay lui.


Chúng tôi lẻn qua. Từ nãy đến giờ, tôi nghe thấy tiếng máy móc chạy rầm rập pha lẫn tiếng công nhân cười nói, la hét vẳng tới. Nhưng nơi này lại hoàn toàn im ắng.


Trong lúc hai đứa dễ dàng tiến sang hành lang bên cạnh, tên bảo vệ vẫn nghệt mặt ngó chiếc nắm cửa tự xoay một cách khó hiểu.


Sau đó Liz nhanh chóng lướt đến bên. "Cậu định đi đâu tiếp?"


Tôi chỉ sang hành lang kế. Liz lướt nhẹ như không, quẹo qua khúc cua và huýt sáo báo hiệu không có trở ngại gì phía trước. Chúng tôi may mắn đến được phòng chứa đồ an toàn. Cửa phòng vừa khép, giọng nói của tên bảo vệ đã oang oang vang khắp hành lang.


"Này Pete, lại mà xem! Nắm cửa tự xoay này. Tôi nói rồi, sau ngày lão Dan nhảy vào giàn cưa, nơi này đã bị ma ám."


Hắn không sai. Đêm thứ Bảy tôi có thấy hồn ma một người nhảy vào máy cưa đang hoạt động. Lát sau, ông ta lại hiện ra rồi lại tiếp tục nhảy xuống. Phải chăng đó là hành động sám hối? Tay dì Lauren đã nhúng chàm, thậm chí còn giết người không chừng. Vậy sao khi chết, liệu dì ấy có bị đày xuống Địa ngục? Có phải dì...


Tôi khóc nhọc nuốt xuống.


"Ta làm gì nữa?" Tori thì thào.


Tôi nhìn quanh. Căn phòng rộng bằng một phòng học và ngổn ngang những thùng cùng hộp.


"Ra sau tìm một chỗ đi," tôi bảo. "Ở đây nhiều bụi thế này, chứng tỏ họ ít ra vào. Mình sẽ trốn..."


Liz chạy xuyên qua cửa.


"Họ tới đấy!"


"Sao lại..."


"Tiến sĩ Davidoff và bà Sue. Bà ta nhìn thấy cậu ngoài cửa."


Nhờ Tori, canh chừng giỏi đến thế là cùng...


"Họ vào trong chưa?" Tôi hỏi.


"Chưa."


"Ai vào trong cơ?" Liz vụt đi tự lúc nào, trong khi Tori vẫn chưa hiểu mô tê gì. "Có chuyện gì vậy? Liz vừa nói gì thế?"


Trả lời cô ta xong, tôi mở hé cửa.


"Cậu làm gì vậy?" Tori giật tay áo tôi. "Điên rồi chắc? Đóng cửa lại đi!"


Càng bảo Tori im, cô ta càng lải nhải to hơn. Bảo lùi lại, cô ta đẩy tôi lên trước và lâm vào hiểm cảnh. Tôi bảo trông chừng mấy người đuổi theo, cô ta lại chạy kè kè kế bên. Tô mở cửa nghe ngóng, cô ta muốn kéo tôi trở vào.


À. Khởi đầu của một tình bạn cao đẹp.


Tình bạn ư? Tôi và cô ta trụ được ở mức cộng tác bình thường cũng là may lắm rồi.


Tôi bảo Tori mình đang nghe ngóng. Thấy cô ta định gân cổ cãi, tôi lừ mắt cảnh cáo, và lần đầu tiên trong đời, hành động này có hiệu quả. Tori im bặt, lui vào phòng, hờn dỗi và quắc mắt nhìn tôi. Nhưng ơn trời, cô ta không nói một tiếng.


"Tôi giúp gì được ạ?" tiếng tên bảo vệ sang sảng từ cuối hành lang vọng lại.


"À, chúng tôi đang tìm hai cô bé tuổi vị thành niên," tiến sĩ Davidoff nói. "Nhất định hai cô bé có vào trong này. Chúng bỏ trốn từ một nhà mở gần đây. Cả hai đều mười lăm. Một cao khoảng 1m6, tóc ngắn sậm màu. Cô bé còn lại khoảng 1m55, tóc vàng nâu."


"Có vệt đỏ," Sue để thêm. "Ý tôi là nhuộm vệt đỏ."


Gã bảo vệ cười. "Giống con tôi quá. Có điều vệt tóc con bé màu xanh dương. Tuần trước là màu tía."


"Tụi nhỏ thời nay là vậy," tiến sĩ Davidoff cười giả lả. "Hai cô bé này trốn đi suốt. Chắc anh thừa biết bọn con gái choai choai. Nào gặp bạn trai, nào mua son bóng mới. Mấy việc chả hại gì, chỉ có điều chúng tôi lo cho sự an nguy của chúng."


"Ông nói phải. Nếu thấy hai cô bé, tôi sẽ gọi cho ông. Ông có thẻ không ạ?"


"Chúng tôi tin chắc chúng vào đây từ nãy."


"Làm gì có. Cửa lối vào duy nhất này chỉ có thể mở từ phía ngoài. Còn nãy giờ tôi chưa từng rời chốt gác."


"Tôi hiểu. Nhưng giá anh cho chúng tôi vào ngó qua..."


Tiếng ghế kêu cọt kẹt cho thấy một người to lớn vừa rời ghế đứng dậy. "Đây là một nhà máy. Ông có biết tôi sẽ phạm bao nhiêu điều luật lao động nếu tôi để các người vào không?"


"Chúng tôi sẽ mang nón và kính bảo hộ."


"Đây không phải nơi công cộng. Không ai được vào đây trừ phi có hẹn trước hoặc có người hộ tống."


"Chúng tôi có thể nói chuyện với người quản lý được không?"


"Ông ấy đi rồi. Đi họp. Cả ngày. Tôi nói rồi, không ai qua mặt được tôi đâu. Hai cô nhóc các ông vừa nói không có trong này. Nhưng nếu các ông vẫn muốn kiểm tra thì cũng được thôi. Cứ gọi cho cảnh sát và tôi sẽ cho các người vào ngay."


"Chúng tôi thật không muốn làm phiền nhà chức trách."


"Đành vậy. Nếu không, đừng hòng qua được ngưỡng cửa này."


Sau khi bảo vệ đuổi họ đi, chúng tôi trốn vào trong đợi trời tối. Mỗi đứa tìm một góc riêng, xem như cái cớ để khỏi phải bắt chuyện. Mới đầu tôi thấy ổn, Tori và tôi có chuyện gì mà nói chứ. Nhưng sau một lúc, ngay cả cãi vặt cũng còn hơn phải phấp phỏng chờ đợi trong im lặng, không có gì để làm trừ việc nghĩ ngợi. Và khóc. Tôi khóc thật nhiều, thật khẽ. Tôi cứ rút phong thư ra ngắm, nhiều đến nỗi những vệt nước mắt khô lại thành lớp bên trên. Muốn bóc thư ra xem nhưng tôi chỉ sợ mọi lời giải thích bên trong đều không đủ sức thuyết phục. Mà tôi rất cần được củng cố lòng tin.


Cuối cùng, không nhịn được thêm nữa, tôi xé phong thư. Bên trong có tiền nhưng tôi không buồn đếm, chỉ đút vào túi quần. Đoạn tôi run rẩy mở lá thư.


Dì Lauren bắt đầu thư bằng việc giải thích về cách vận hành của thuật gọi hồn. Thân nhân của những người là đồng cốt không phải ai cũng có khả năng nhìn hồn ma. Đa phần là không. Dì Lauren không. Mẹ tôi và ông bà tôi cũng thế. Nhưng cậu Ben, em trai song sinh của mẹ tôi thì có. Tôi không hề biết mẹ có một người em song sinh. Dì Lauren viết.


Cậu Ben mất trước khi con chào đời khá lâu. Mẹ con hẳn muốn cho con xem ảnh cậu nhưng lúc đó con còn quá bé. Sau khi chị ấy mất... không có lý do gì để lục ảnh cậu ra xem. Cậu Ben thấy ma lúc nhỉnh hơn tuổi con bây giờ một chút. Cậu và mẹ con đều học đại học xa nhà, nhưng rồi cuộc sống dần nặng nề đến mức vượt quá sức chịu đựng của cậu. Cậu Ben về nhà, khiến mẹ con cũng muốn bỏ học về theo, để trông chừng cậu. Cậu con nhất quyết bảo chị ấy nên ở lại trường. Dì hứa sẽ chăm sóc cậu, nhưng thật lòng dì không biết anh trai mình phải đương đầu với điều gì. Năm mười chín tuổi, Ben ngã từ nóc nhà xuống và qua đời. Cậu con tự sát hay bị ma đuổi vẫn còn là một bí ẩn lớn.


Dù nguyên nhân có là gì, kết cục chỉ có một: chính năng lực siêu nhiên đã giết chết cậu Ben. Dẫu luôn tự nhủ ma không hại được mình, nhưng trong thâm tâm tôi biết mình chỉ tự dối lòng. Và chứng minh là đây: giết một người đâu nhất thiết phải tự tay xô người đó từ mái nhà ngã xuống.


Trước khi xảy ra bi kịch đó, mẹ con không ngừng cố gắng tìm người giúp Ben. Gia đình chúng ta có liên hệ với giới đồng cốt, và cuối cùng có người đã cho chị ấy địa chỉ Hội Edison. Nhưng sau khi Ben chết một tháng, tin ấy mới đến tay chị. Lúc mới vào trường y, dì liên hệ với họ. Nếu là nhà khoa học, họ cũng cần bác sĩ; và nếu có thể giúp được nhiều người khác như Ben, dì rất sẵn sàng. Mẹ con chưa biết gì về họ. Chuyện chỉ ập đến khi chị ấy quyết định có con.


Sau bi kịch của em trai, mẹ tôi vẫn còn muốn sinh con ư?


Như để trả lời câu hỏi, dì Lauren viết.


Con phải hiểu về việc biến đổi gien nói chung. Chloe ạ, rủi ro luôn xảy ra và ta phải chấp nhận. Nếu sinh em bé có siêu năng lực, chúng ta phải giải quyết vấn đề ấy. Dù vậy, mẹ con không chấp nhận phần rủi ro nọ, nhất là sau những gì xảy ra với Ben. Chị ấy muốn nhận con nuôi, nhưng với cha con, điều đó là không thể. Vì quá khứ của anh rể... có vài vướng mắc. Nhà chức trách không công nhận anh rể thích hợp với vai trò làm cha. Mẹ con vô cùng tuyệt vọng. Chị ấy rất mong được làm mẹ. Chị ấy tính nhiều cách khác nhưng ngặt nỗi chi phí quá cao. Lúc đó cha mẹ con đang sống trong một căn nhà ọp ẹp tại khu phố buôn bán. Từng đồng họ làm ra đều đầu tư vào công việc kinh doanh của cha con. Một ngày nọ, dì kể chị ấy nghe về đột phá mới của Edison. Họ đã cô lập được mẫu gien của chủng thầy đồng. Chỉ cần kiểm tra tiềm năng mang siêu năng lực trong mã gien đó và cả gien của cặp cha mẹ, ta sẽ biết đứa trẻ sinh ra có phải là người gọi hồn hay không. Jenny vui lắm. Dì đã xét nghiệm gien cho cả cha và mẹ con... kết quả cho thấy rất có thể đứa trẻ sẽ là thầy đồng. Dì cố thuyết phục mẹ con tìm cách khác, chẳng hạn thụ tinh nhân tạo bằng gien của một người cha sinh học khác. Nhưng vì kiệt sức và mệt mỏi, mẹ con đã nản chí. Đã vậy, chị ấy luôn nghi dì muốn phá hoại hạnh phúc hôn nhân của cha mẹ con vì có lần dì góp ý thẳng rằng "anh rể không hợp với chị đâu". Cũng vì thế, hai chị em không nhìn mặt nhau gần cả năm trời. Sau đó, dì gọi mẹ con báo tin vui: một bước đột phá khác. Dù không thể cho mẹ con một đứa trẻ bình thường nhưng Hội Edison có thể loại mọi hiểm họa từng lấy mạng Ben. Chị ấy sẽ có một đứa con biết nói chuyện với người đã khuất, khi và chỉ khi nó thích làm thế.


Nhưng theo như tôi biết, thực tế không được vậy. Khi tôi mới thấy ma, dì Lauren luôn tự nhủ không có gì đáng ngại. Tôi không phải "đồ phế phẩm" - mà chỉ cần thời gian để điều chỉnh năng lực siêu nhiên mình đang sở hữu. Hội Edison thuyết phục dì đưa tôi đến Nhà mở Lyle, và dì đã đồng ý. Dì vẫn mong đến một ngày tôi được chẩn đoán là "bình thường". Đến lúc đó, dì sẽ cho tôi biết toàn bộ sự thật.


Dì tiếp tục sống với niềm tin đó cho đến khi tin tôi biết triệu hồn nhập xác ở Nhà mở Lyle. Dù thế, dì vẫn bụng bảo dạ, mọi chuyện sẽ ổn - hướng giải quyết đến từ hai phía. Hội Edison hứa cho dù có chuyện gì xảy ra chăng nữa, họ vẫn sẽ bảo toàn mạng sống cho tôi. Họ còn nói chủng đồng cốt vốn vô hại, nên không có lý do gì để "xử lý" tôi cả.


Tuy thế, cũng như tôi, dì vẫn lo canh cánh. Dì tìm cách tự giải đáp mọi thắc mắc, và chẳng khác gì tôi, dì phát hiện Edison toàn nói dối. Hình như họ còn giấu giếm nhiều chuyện, nhưng dì không nói kỹ thêm.


Sự thật đó đảo lộn cả thế giới của dì, Chloe ạ. Dì thật chẳng ra gì: chỉ khi con bị nguy đến tính mạng, dì mới nhận ra mình đã phạm sai lầm. Trước nay dì vẫn tin những gì mình làm là đúng - là cao cả tối thượng. Nhưng khi bắt tay thực hiện, dì mới biết mình đã quên lời tuyên thệ của một lương y: nguyên tắc đầu tiên của thầy thuốc là không được làm hại bất kỳ ai. Phản bội lời thề, dì chắc chắn sẽ gặp quả báo. Nhưng dì sẽ không để con phải chịu chung số phận với mình. Đó là lý do vì sao dì phải giúp con trốn thoát.


Thư còn ba đoạn nữa. Đoạn đầu nói nếu tôi đang đọc thư này, nghĩa là dì đã không thoát được cùng tôi. Nếu tôi bỏ dì lại, dì cũng sẽ hiểu cho tôi. Nếu có bị giết thì đó là cái giá dì phải trả. Và nếu dì bị Hội Edison bắt, tôi nhất quyết không được quay về cứu dì. Tôi phải tiếp tục đi tiếp để tìm Simon và chú Kit, cha cậu ấy. Dì không biết chú Kit gặp chuyện gì. Sau khi lục hết hồ sơ của Edison, dì tin chắc họ không dính líu đến vụ chú ấy mất tích. Nhưng dì cũng chỉ biết có thế.


Đồng thời dì dặn tôi phải luôn đeo dây chuyền. Tôi nhớ dì đã hốt hoảng mang nó đến Nhà mở Lyle cho mình nhanh thế nào khi tôi bỏ quên sợi dây lại. Trong thư dì không nhắc đến nó nhiều, chỉ nói mục đích của nó là để xua đuổi tà ma. Nhưng không phải thế. Hoặc có thể nó hiệu nghiệm thật: nếu làm mất nó, tôi sẽ gặp nhiều ma hơn, và sức mạnh của tôi sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.


Đoạn thư ngắn sau đó nói về cha tôi. Cha không hay biết gì, càng không biết tôi là người gọi hồn. Vì vậy, nếu chỉ mình tôi may mắn thoát được, tôi không được để ông bị liên lụy.


Đoạn cuối cùng chỉ vỏn vẹn ba câu.


Mẹ con muốn có con hơn tất cả mọi thứ trên đời, Chloe ạ. Con tuyệt vời đúng như mẹ con hằng mong ước. Con là cả thế giới đối với Jenny.


Dòng nước mắt nóng hổi làm mắt tôi bỏng rát, nỗi đau cứ lớn mãi, không thể nguôi ngoai. Tôi run rẩy hít vào thật sâu và gấp thư cất vào túi áo.


Sau hơn một tiếng trốn trong phòng cùng Tori, tôi nghe Liz ùa đến báo tin mới nhất. "Dì ấy còn sống. Dì cậu đấy. Dì ấy bình an vô sự."


Ngắm niềm vui bừng sáng gương mặt Liz, hẳn bạn sẽ tưởng cô ấy mới nghe tin dì mình còn sống. Cô ấy không quan tâm dì Lauren thuộc nhóm người từng sát hại mình. Liz chỉ mong tôi vui. Nhìn Liz, tôi tự biết, dù có cố gắng đến đâu, mình cũng không thể vị tha được như cô ấy.


Chưa kịp thở phào