Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày

Chương 103




A Nghiên và Tiêu Đạc đã giải thích rõ. Tuy rằng những người Bắc Địch đó bị dọa lui, nhưng luôn có người sẽ không tin, bọn họ sẽ cho rằng đó là yêuvật trong núi, sẽ mang theo nhân thủ tiến vào.

Lập tức hai người không dám ở lại lâu, thừa dịp bóng đêm rời khỏi sơn động. Lúc đỡ Tiêu Đạc bước ra ngoài, vô tình nàng nhìn thoáng qua phía bên trái sơn động, thấy có một thân cây già, thân cây đã khô, phía trên có con quạ đang đậu.

tình cảnh này vốn cực kỳ bình thường, nhưng A Nghiên chỉ nhìn thoáng qua, trong đầu lại hiện ra một hình ảnh tương tự. Trong khoảng khắc, lưng nàng rét lạnh, cả người vô lực, tuyệt vọng trừng mắt nhìn cái cây khô.

Tiêu Đạc phát hiện nàng khác thường, nhíu mày hỏi: "Làm sao?"

nói xong, tay hắn đã khoát lên lưng nâng đỡ nàng.

Nhưng tay hắn có lực cũng không cho A Nghiên chút lực đạo để đứng vững mà ngược khiến A Nghiên càng cảm thấy sau lưng lạnh cóng, từng trận hàn ý lạnh lẽo nhập vào cơ thể.

"Sơn động này, ta đã từng tới." Trong bóng đêm, giọng nàng hiu quạnh mà chết lặng, mang theo một loại suy sụp nhận mệnh.

"Hử?"

A Nghiên nhắm mắt lại, suy sụp tựa vào trên vai hắn, nở nụ cười, mới nói: "Ta nhớ được cái cây khô này, đời trước, ta cũng từng gặp qua một cái sơn động như vậy."

Lời này vừa ra, Tiêu Đạc có một lát trầm mặc.

Đời trước của nàng, chính là làm ni cô cả đời. nàng làm ni cô như vậy, có sơn động nào ấn tượng khắc sâu đến mức liếc mắt một cái liền nhớ kỹ, thế cho nên đời này vẫn không thể quên.

Xa xa trong núi rừng truyền đến tiếng cuồng phong cuốn qua khe núi, gió thổi tung tóc bọn họ, chung quanh hết thảy đều mê ly mà cuồng loạn, chỉ có tâm Tiêu Đạc, lúc này lại tĩnh mịch trầm tĩnh như cũ.

Đời trước, nàng ôm mình một đêm, là ở trong một sơn động.

Cứng ngắc ngẩng đầu, mặc cho gió thổi tóc đen đập vào chóp mũi, hắn ngửa mặt nhìn sơn động này.

Chính là tại một chỗ như vậy, nàng ôm hắn một đêm sao?

Ngày thứ hai, nàng lại bị hắn thiêu chết.

Tâm Tiêu Đạc co rút một chút lại một chút, co lại chỉ còn một cái hạch nho nhỏ, trong cái hạch nhỏ đó dường như ngưng tụ đau đớn hai mươi mấy năm hắn từng phải chịu đựng, đau đến bén nhọn thấu vào tận xương.

Nếu nói lúc trước hắn không hiểu nàng, không biết vì sao nàng e ngại mình, bài xích mình, lừa gạt h mình, như vậy hiện tại đã hiểu.

Bảy đời, nàng đau nàng sợ, nay từng phân từng tấc phản phệ lên người mình.

hắn biết hiện tại nàng tất nhiên là tuyệt vọng, không phải tuyệt vọng với hắn, cũng không phải tuyệt vọng với yêu, mà là tuyệt vọng với cái gọi là số mệnh.

Trong bóng đêm, hắn nhìn chằm chằm mặt mày thanh tú của A Nghiên có vẻ bình tĩnh, trong lòng minh bạch, lúc này nàng ngay cả không biểu lộ ra ngoài hoảng sợ như lúc đầu gặp nhau, nhưng ở sâu trong nội tâm, nàng cực độ tuyệt vọng và bất đắc dĩ.

Nàng nhận mệnh vì cho dù hai người cộng lại, cũng không có khả năng kháng lại số mệnh.

Tiêu Đạc gian nan xả môi, cứng ngắc nở nụ cười, nâng tay lên, tận lực khiến mình mềm giọng.

"Đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi." Giọng hắn khàn khàn mỏng manh trong tiếng gió núi giận dữ gào thét, nhưng kiên định, rõ ràng truyền vào tai nàng.

Nàng hoảng hốt ngẩng đầu, cũng cười cười: "Ừ, ta đã biết."

Tuy rằng đáp ứng, đến cùng đáy lòng vẫn thở dài.

Hai người đi ra khỏi núi. Dọc đường đi đương nhiên là hết sức gian nan, ngẫu nhiên trong núi rừng còn có tiếng hổ gầm sói hú, dường như ở ngày bên cạnh.

A Nghiên khó tránh khỏi lạnh xương, nắm chặt tay Tiêu Đạc, nhíu mày nói: "sẽ không có hổ nhảy ra ăn chúng ta chứ."

Tiêu Đạc cảm thụ được thân thể nàng hơi co rúm lại, giống như ở trong lòng mình đêm qua, run rẩy, lập tức ôm chặt nàng: "Có ta ở đây, sẽ khôngsao."

Lúc ôm như vậy, suy nghĩ trong lòng hắn hơi mông lung, không khỏi ngước mắt, nhìn nàng trong màn đêm. Nàng mặt mày thanh tú, thân hình tiêm nhược, cứ như vậy dựa vào lòng hắn, run rẩy động lòng người.

hắn đau lòng nàng, càng ôm chặt nàng, trong lòng cũng không thôi nghĩ đến mấy đời trước nàng vừa kể.

Nếu nàng là nữ nhân của mình, hắn sao có thể bỏ được hại nàng nửa phần, che chở còn không kịp.

A Nghiên hơi tựa vào trong lòng Tiêu Đạc, ánh mắt lại không tự chủ được nhìn vào trong núi rừng bên cạnh. Vừa nhìn đã thấy con ngươi màu xanh lạnh băng trong rừng u ám lúc sáng lúc tối lóe lên, tâm nhất thời căng thẳng.

Dù hổ lang nàng cũng không sợ, nhưng vừa rồi sơn động kia giống như đúc sơn động kiếp trước, khiến nàng lâm vào lốc xoáy số mệnh, cho nên có chút thần hồn nát thần tính.

Ai biết đàn sói trong núi cũng chỉ ở bên cạnh nhìn, không dám tiến lên, dường như có chỗ cố kỵ.

Mãi cho đến A Nghiên đi xuống núi, một đường không yên cuối cùng nàng nhẹ nhàng thở ra.

Sói này dường như cũng sợ sát khí của Tiêu Đạc, không dám tiến lên mạo phạm.

Tới khi đi xuống chân núi, chung quanh rất yên tĩnh, trong lòng dãy núi chỉ thấy có một thôn trang yên lặng tiêu điều. Lúc này trời đã sáng, phía trênthôn trang bị một tầng sương mờ bao phủ, như khói huyền ảo, không giống nhân gian.

A Nghiên thấy vậy, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm: "Xem ra chỗ này rất kín đáo, thật sự là chốn đào nguyên, nhân gian tiên cảnh, xem ra người Bắc Địch bên ngoài cũng chưa từng tới."

Ít nhất không liên lụy nhiều người, ít nhất bọn họ còn có một chỗ ẩn thân.

Ai ngờ Tiêu Đạc lại nhíu mày nhìn chăm chú vào phía đông thôn trang.

Ở phía đông thôn trang, có một tòa miếu thờ, phong cách cổ xưa kỳ dị, phía trên giống như một thanh kiếm hướng lên bầu trời, phía dưới cái bệ hình bát giác, xem ra là dùng gỗ lim và bùn đất dựng thành.

phía trước miếu thờ, đám đông dân chúng đang quỳ, một đám thành kính ngửa đầu nhìn miếu thờ, như đang chờ mong cái gì.

Lúc này A Nghiên cũng chú ý thấy, nàng nheo con ngươi nỗ lực nhìn xem, cuối cùng thấy rõ ràng.

"Có nam có nữ có già có trẻ, xem ra là người trong thôn này.”A Nghiên kết luận.

Tiêu Đạc không nói, chỉ yên lặng nhìn chằm chằm thần miếu kia.

không biết vì sao, khi nhìn thấy thần miếu này, trong lòng hắn lướt qua một loại cảm giác kỳ lạ, thật giống như trong cơ thể có gi đó vẫn bị áp chế, nay tỉnh lại, bắt đầu ẩn ẩn muốn động.

A Nghiên nhìn, lại lôi kéo tay hắn một phen, nói: "đi, chúng ta đi xem đi."

***************************

Lão tộc trưởng dẫn theo tộc dân, đã quỳ trước thần miếu cả một đêm, trên bộ mặt già nhiễm mỏi mệt, bất quá con ngươi thâm thúy vẫn tràn ngập thần thái.

"Vừa rồi, ta mới được thần dụ của tổ tông lão Nô."

Lời này vừa ra, mọi người đều nhìn về phía lão tộc trưởng.

Nghe nói tổ tông lão Nô đã cung phụng trong thần miếu, có đôi khi xảy ra thần dụ đến tộc trưởng đương nhiệm, nhưng vị tổ tông lão Nô này khôngthường hiển linh, đôi khi mấy trăm năm cũng chưa hiển linh.

một người bình thường sống lâu nhiều lắm hơn trăm tuổi, tộc trưởng đương nhiệm bình thường đã bảy tám mươi, trong bảy tám mươi năm này, chưa chắc có thể đợi được một thần dụ.

Có thể nói, nghe được thần dụ, đó là một việc vinh quang cỡ nào.

Lúc này lão tộc trưởng rơi lệ đầy mặt, nặng nề khấu đầu trên mặt đất, cơ hồ muốn dập đầu đến xuất huyết.

hắn run run giọng nói: "Vâng, tổ tông lão Nô, tiểu bối đã biết, tiểu bối ghi nhớ."

nói đến đây, hắn lại nặng nề dập đầu vài cái, mới nói này nói: "Tổ tông lão Nô chuyển thế nhân gian lịch kiếp, đã đi về cõi tiên, hôm nay hồn sắp về Thượng Cổ Sơn."

Chúng tộc nhân vừa nghe, không khỏi rung động vô cùng, đều quỳ xuống dập đầu, trong miệng hô to "Vãn bối nghênh đón tổ tông lão Nô trở về Thượng Cổ Sơn."

Lão tộc trưởng lại ngửa nét mặt già nua, nhìn thần miếu tang thương trước mắt.

Ngoài thần dụ vừa rồi kia, hắn còn nhận một tin tức trọng yếu, cũng không thể nói với người trong tộc.

Thần kiếm vẫn được cung phụng trong miếu kia, sở dĩ có dị động, đó là bởi vì thần kiếm qua hai giáp (1 giáp là 60 năm), đã tiến nhập Thượng Cổ Sơn.

Thần kiếm một khi tiến nhập Thượng Cổ Sơn, sẽ làm toàn bộ Thượng Cổ Sơn và Vọng tộc rung động không có cách nào đoán trước được.

Lão tộc trưởng dài thở dài một hơi, đột nhiên nghĩ tới một vị thần trong câu nói Vọng tộc lưu truyền tới nay.

Cuối cùng một ngày, Thượng Cổ Sơn ầm ầm rung động, thần miếu sẽ sập đổ, tổ tông lão Nô sẽ đi ra khỏi thần miếu, cũng kết thúc ba ngàn năm thủ hộ của người Vọng tộc bọn họ.

Nhưng đến cùng ngày đó khi nào thì đến, đến cùng vì sao thần miếu sẽ sập đổ, hắn lại không thể biết.

Thần miếu này, là năm đó lão tổ tông Vọng tộc tìm thấy, hắn vì sao xây thần miếu này, vì sao lệnh cho con cháu hậu đại duy trì hương khói ngàn năm không thể trong thần miếu, người đời sau không thể hiểu hết.

Tộc trưởng chỉ biết là bên trong thần miếu kỳ thật cung phụng một thanh thần kiếm, thần kiếm là từ một thanh kiếm thần màu đen và một vỏ kiếm màu trắng tạo thành, kiếm thần hơn phân nửa ở bên trong vỏ kiếm, còn một nửa đã rút ra.

Thân kiếm có phong ấn phù chú màu vàng.

Về phần kiếm này vì sao bị phong ấn tại đây, có quan hệ như thế nào cùng với tổ tông lão Nô, cũng không có người nào biết.

đang nghĩ tới đây, chợt nghe thấy phía sau truyền tới tiếng kinh hô, cũng có người cao giọng hỏi: "Các ngươi là người ở đâu, vì sao tiến vào Vọng tộc ta, vì sao bước vào cấm địa thần miếu ta!"

Tộc trưởng vừa quay đầu lại, đã thấy bên trong sương mờ sáng sớm, có một nam một nữ dắt tay đạp ánh sáng mà đến.

Đột nhiên nhìn lại, nam tử kia cao ngất tuấn tú, mặt mày hẹp dài lợi hại, cả người tôn quý lạnh lùng, cứ như vậy đạp ánh sáng, giống như thiên thần hạ phàm. Tộc trưởng không khỏi hoa mắt, choáng váng, cũng là không biết đây là cảnh trong mơ hay là sự thật.

Dù nam tử này là người ngoại tộc, nhưng không hiểu sao ông lại cảm thấy nhìn quen mắt, dường như nam tử này nên xuất hiện ở Thượng Cổ Sơn, cũng nên xuất hiện tại thần miếu.

hắn hơi hơi nhíu mày, lại nhìn về phía nữ tử bên cạnh, thấy nữ tử mềm mại nhu hòa sát bên người hắn, hiếu kỳ nhìn mọi người.

hắn cũng đã mắt mờ, lúc đầu còn không rõ, sau nhíu mày nhìn kỹ, không khỏi sắc mặt biến đổi lớn, cả người cứng đờ tại chỗ.

Dưới Thượng Cổ Sơn là thần miếu Vọng tộc, người bình thường không thể dễ dàng bước vào.

Bao đời người Vọng tộc, duy chỉ tộc trưởng đại nhân có quyền bước vào bên trong thần miếu.

Cho nên trong nhóm người này, chỉ có tộc trưởng biết, trong thần miếu, trên tường treo một bức tranh nữ tử cũ kỹ phủ bụi.

nữ tử trước mắt này, rõ ràng giống hệt bức họa trong miếu.

Tộc trưởng đại nhân gắt gao nhìn chằm chằm nàng, yết hầu nghẹn ngào, nửa ngày vẫn không nói nên lời.

Tác giả có chuyện muốn nói: Thượng Cổ Sơn, Vọng tộc, thần miếu, cùng với thần kiếm, bức họa thờ phụng bên trong —— đây là bối cảnh đặt ra trong [Người một nhà dưới núi], kỳ thật cũng là bối cảnh thiết trí [Lang phu]. Xuất hiện tộc trưởng ở đây, đại khái so với [người một nhà dưới núi] sớm hơn chín mươi năm. nói cách khác, Vọng tộc lúc này, Tiểu Hắc và Vô Mạt còn chưa xuất thế. Tộc trưởng này là phụ thân tộc trưởng [Người một nhà dưới núi].

PS: Tác giả nhắc đến 2 truyện khác là [Người một nhà dưới núi] (truyện này đã hoàn và đã edit) và [Lang phu] (hình như chưa có nhà nào làm). Mình chưa đọc 2 truyện trên, ai đọc rồi tóm tắt hộ với.