Sủng Mị

Chương 1687: Thế trận song phương




Thiên Sơn Vân Môn.

Tòa quan ải này do Diệp Hoàn Sinh chịu trách nhiệm trấn thủ, địch nhân của hắn là quân đoàn Trừng Phạt điện của Thần Tông.

Trừng Phạt điện là lực lượng nằm trong tay Đỗ tông chủ, lần này hắn phái ra 1500 người tiến hành chinh phạt Tân Nguyệt Địa.

Tất cả thành viên Thần Tông thấp nhất cũng đạt tới cấp chúa tể, lực lượng quân đoàn chinh phạt vô cùng đơn giản, toàn bộ 1500 người đều là thành viên Trừng Phạt điện.

Suất lĩnh đội ngũ chinh phạt chính là người quen của Sở Mộ tại Ấn cốc, Tần Nghiễm.

Người này vẫn luôn nhớ tới bia khóc Thất Tội Hồ, cho dù Sở Mộ đi tới đâu, cần phải lấy cớ gì, hắn cũng không bao giờ từ bỏ ý định. Dĩ nhiên, Tần Nghiễm cũng biết ngoài mình ra, còn có rất nhiều người muốn đoạt lấy giọt bia khóc trong tay Sở Mộ.

Lần này Tần Nghiễm công chiếm Thiên Sơn quan ải còn dẫn theo quân đoàn đến từ Hoa cương và một vài thế lực nhỏ.

Hoa cương là vùng lãnh thổ nổi danh, diện tích rộng lớn bát ngát, tài nguyên phong phú xếp hạng thứ hai trong tất cả địa cương thuộc Tranh Minh đại địa.

Vương giả Hoa cương trực tiếp phía ra một chi quân đoàn phối hợp tiến công Tân Nguyệt Địa, ngoài ra còn có đông đảo môn phái, gia tộc muốn phân một chén canh lợi ích trong đợt chiến tranh này. Cho nên toàn bộ thế lực Hoa cương xuất động quân đoàn lực lượng rất mạnh, tổng cộng có một ngàn cao thủ cấp chúa tể, quân đoàn cấp đế hoàng vượt qua năm vạn.

Thần Tông và Hoa cương liên hợp tạo thành quân đoàn khổng lồ, bao gồm 2500 cao thủ cấp chúa tể và hơn năm vạn đế hoàng.

Thiên Sơn quan ải không phải là địa phương liên quân chinh phạt chủ công, bởi vì con đường từ Vân Môn đến Tân Nguyệt Địa cực kỳ khó đi, khí hậu lại ác liệt không thích hợp với chiến tranh và di chuyển quy mô lớn.

Hơn nữa, Tân Nguyệt Địa phái ra quân đoàn thủ hộ quan ải cũng không yếu. Tổng cộng có 1000 cao thủ cấp chúa tể, trong đó Tân Nguyệt quân 500 người, còn lại là Hồn sủng sư tự do mới gia nhập.

Xâm nhập và thủ hộ khác nhau ở chỗ danh chính ngôn thuận, phần lớn Hồn sủng sư tự do đều nguyện ý đứng bên phía Tân Nguyệt Địa bảo vệ lãnh thổ.

Thủ hộ lãnh địa là chức trách, cũng là sứ mạng. Hồn sủng sư tự do hiểu được một khi Tân Nguyệt Địa rơi vào tay người khác, vậy thì những lợi ích và cố gắng trước kia cũng biến thành công cốc.

Lực lượng quân đoàn giữa Thiên Sơn quan ải và liên quân Thần Tông, Hoa cương chênh lệch quá rõ ràng. Tân Nguyệt quân đội là bên phòng thủ, nhưng Thiên Sơn quan ải không thể tạo ra bao nhiêu tác dụng. Bởi vì thực lực địch nhân đều là đế hoàng và chúa tể trở lên, cổng thành và đại trận phòng hộ chỉ có thể kéo dài một chút thời gian mà thôi.

Điểm đáng mừng chính là Vân Môn lão nhân Nhạc Lôi tự mình dẫn một đám đệ tử trấn thủ nơi này.

Lão nhân Nhạc Lôi đã thủ hộ Vân Môn mấy trăm năm, bình thường cách một đoạn thời gian sẽ rời đi tiêu dao thiên địa. Trong quá trình đó sẽ lựa chọn một số thanh niên trẻ tuổi tư chất cao mang về Thiên Sơn bồi dưỡng.

Qua nhiều năm như vậy, số lượng đệ tử của hắn không thua gì đại gia tộc, đảng phái một phương.

Diệp Hoàn Sinh tự nhiên là một trong những đệ tử của hắn, Nhạc Lôi lựa ra mười tám gã đệ tử ưu tú nhất cho làm đại tướng suất lĩnh Tân Nguyệt quân đối kháng liên quân Thần Tông và Hoa cương.

Thiên Sơn quan ải chỉ là chiến trường phụ, trận chiến chân chính sẽ diễn ra ở Đông Cuồng Lâm quan ải.

Con đường Đông Cuồng Lâm dễ đi hơn Thiên Sơn nhiều lắm, hơn nữa chung quanh có rất nhiều khu vực phù hợp đóng quân. Hiện tại các thế lực lớn đang tập trung quân lực ở vùng biên giới Vân cảnh tiếp giáp với Đông Cuồng Lâm, tùy thời đều có thể xua quân công chiếm quan ải xông vào Tân Nguyệt Địa.

Quân đoàn trú đóng ở Đông Cuồng Lâm bao gồm các thế lực Nguyên Tố tông Hỏa phái, Phong phái, Yêu Thú cung Xà Long phái, Huyền Môn tiên tông Giới Luật đường, Mục Thị thế triều Mục Toản liên hợp lại. Số lượng Hồn sủng sư cấp chúa tể vượt qua một vạn, quân đoàn cấp đế hoàng lại càng kinh khủng, kéo dài từ Đông Cuồng Lâm xuyên qua mấy dãy sơn mạch đông nghìn nghịt căn bản đếm không hết.

Không thể nghi ngờ, Đông Cuồng Lâm chính là chiến trường trọng yếu trong lần chinh phạt này. Nơi đó sẽ biến thành cỗ máy xay thịt ác liệt nhất trong lịch sử Tân Nguyệt Địa.

Bên phía Tân Nguyệt Địa phái ra lực lượng mạnh nhất của mình trấn thủ nơi này. Bao gồm Thánh vệ quân, Tân Nguyệt quân, liên minh Hồn sủng sư tự do tổng cộng có chừng ba ngàn cao thủ cấp chúa tể.

Ba ngàn so với một vạn của liên quân chinh phạt đúng là chênh lệch quá xa. Quan trọng nhất là trong liên quân chinh phạt còn có rất nhiều cường giả Bất Hủ, mỗi một vị Thống soái đều là nhân vật cấp chưởng môn. Ví dụ như Hỏa phái Hỏa phu nhân, Phong phái Đồng Quan Ngọc, Xà Long phái Tằng Long, Mục Thị thế triều Mục Toản, Huyền Môn tiên tông Cổ Tín Thủy và Lữ Phong Nam.

Đám cường giả này nắm giữ quyền to tại Tranh Minh đại địa, danh tiếng hiển hách, thực lực siêu quần. Đây là nguyên nhân tại sao rất nhiều thành viên cao tầng Tân Nguyệt Địa cảm thấy vô lực, chỉ có chân chính bước vào Tranh Minh đại địa, đi qua vô số tòa thành, biên giới, cương cảnh mới có thể hiểu được quyền lực của một vị phái chủ, chưởng môn to lớn tới mức nào.

Tân Nguyệt Địa cũng có cường giả Bất Hủ, nhưng hầu như không có nhân vật cấp chưởng môn, phái chủ.

Lực lượng cấp Bất Hủ có thể mang đến làn sóng hủy diệt đối với cấp chúa tể. Nếu không có đủ cường giả Bất Hủ ngăn cản đối phương, thế trận Tân Nguyệt Địa sẽ sụp đổ rất nhanh.

Vạn Tượng thành, trong đại điện tổng bộ.

"Sở Mộ, ngươi xác định hải vực không cần gia tăng nhân thủ?"

Mục Thanh Y ngạc nhiên hỏi.

"Đúng thế, hải quân Ô Bàn, Trữ Thị thế triều và một số phe phái có ý đồ bất lợi đối với chúng ta. Bọn họ phái ra quân đoàn rất mạnh, nhất là hải quân Ô Bàn khẳng định sẽ tiến công biên giới bắc vực, nuốt trọn một vùng duyên hải để làm bàn đạp tiến sâu vào Tân Nguyệt Địa chúng ta."

Bàng nguyên lão trầm giọng nói.

Chiến trường chia ra bốn địa phương chủ yếu, Thiên Sơn chiến trường, Đông Cuồng Lâm chiến trường, cuối cùng là Phong Vũ thành và Bạch Yểm Ma thành.

Phong Vũ thành và Bạch Yểm Ma thành có thể gặp phải quân đoàn liên hợp các phe phái đến từ Ô Bàn đại địa công kích. Nhất là Phong Vũ thành nằm ngay con đường quân đội cần phải đi qua, một khi Ô Bàn đại quân chiếm cứ Phong Vũ thành, đại quân đối phương sẽ có thể đánh thẳng tới Hướng Vinh thành và Vạn Tượng thành, xâm nhập khu vực trung tâm Tân Nguyệt Địa không chút khó khăn. Đến lúc đó Tân Nguyệt Địa sẽ bị đả kích mang tính hủy diệt, rất khó chuyển bại thành thắng.

Chính vì thế, Phong Vũ thành cũng là địa phương trọng yếu, không thể xuất hiện tình huống phán đoán sai lầm dẫn đến chiến bại.

"Có hải quân Tân Nguyệt là được rồi, còn dư lại lực lượng điều đến trấn thủ Đông Cuồng Lâm quan ải."

Sở Mộ trả lời chắc chắn.

"Chuyện này... Sở vương, ngài cho chúng ta trọng trách quá nặng a…aaa! Hải quân Tân Nguyệt chia đều thực lực quả thật cao hơn các quân đoàn khác không ít, nhưng thành viên tinh nhuệ chỉ có 1000 người, hải quân Ô Bàn tổng cộng chín bộ, mỗi bộ 30 quân đoàn. Trận này chúng ta làm sao đánh?"

Vẻ mặt Tang Anh tràn đầy đau khổ, oán trách một câu.

"Yên tâm, hải vực các ngươi trấn thủ rất là an toàn."

Vào lúc này, Ngư nhân công chúa Lam Thiếp mới mỉm cười nhẹ nhàng, lên tiếng trấn an.

Chiến sự đột nhiên bộc phát làm cho Sở Mộ không có thời gian sắp xếp Ngư nhân công chúa đi tham quan tòa thành. Cũng may Lam Thiếp cũng biết Tân Nguyệt Địa đang đối mặt với đại sự, mấy ngày nay vẫn đi theo Sở Mộ lắng nghe chiến sự.

Liễu Băng Lam nhìn chăm chú vào Ngư nhân công chúa Lam Thiếp, trong lòng cảm thấy Sở Mộ lần này mang về hai vị mỹ nữ có chút kỳ quái. Lúc di chuyển vòng eo uyển chuyển như rắn, phần vải lụa dưới chân cũng là lạ thế nào đó. Quan trọng nhất là cặp mắt các nàng vô cùng đặc thù, không giống như ánh mắt nhân loại.