Sủng Mị

Chương 1691: San bằng Yểm Ma sơn mạch




Bạch Ngữ gật đầu, bản thân hắn cũng là Ma nhân đương nhiên nắm giữ năng lực Dị hệ cường đại rồi.

"Nếu chúng ta trực tiếp di chuyển quân đoàn Yểm Ma vào trong quan ải, liên quân chinh phạt nhất định sẽ nhìn thấy. Như vậy sẽ bại lộ lực lượng kỳ binh này làm mất đi tiên cơ."

Sở Mộ nói.

Bạch Ngữ vừa nghe đã hiểu ý Sở Mộ, mở miệng nói:

"Nhưng mà thông đạo không gian xuất nhập Yểm Ma Thánh vực chỉ có ở Vạn Tượng thành, chẳng lẽ ngươi có năng lực di dời cánh cửa không gian?"

"Dời đi rất phiền toái. Vốn dĩ lấy lực lượng của ta và ngươi muốn tạo ra thông đạo không gian ngắn ngủi tại Đệ Nhị trọng khôn cũng không thành vấn đề a…aa…aaa?"

Sở Mộ cười nói.

"Nói thì nói như thế, nhưng nơi này có quá nhiều Yểm Ma, áp lực cũng tăng cao không ít. Hai người chúng ta tạo ra thông đạo không gian duy trì thời gian không lâu lắm!"

Bạch Ngữ nói.

"Chúng nó liên hợp lực lượng cũng có thể phá vỡ không gian, chúng ta chỉ cần đào ra một cái lổ thủng là được rồi."

Sở Mộ chỉ vào quân đoàn Yểm Ma phía dưới, mỉm cười nhàn nhạt.

"Ừ, đúng là có thể làm được. Vậy chúng ta trước tiên tìm kiếm vị trí không gian nối liền Đông Cuồng Lâm và Yểm Ma Thánh vực, rồi lưu lại ký hiệu sau này đỡ mất thời gian."

Bạch Ngữ chậm rãi nói.

"Ký hiệu không gian đành phải nhờ Bạch Ngữ đại thúc xử lý rồi."

Sở Mộ gãi đầu ngượng ngùng.

"Tiểu tử ngươi lại chạy đi đâu?"

Bạch Ngữ cười khổ nói.

Công việc tìm kiếm giao điểm giữa hai tầng vị diện vô cùng khó khăn, thế mà cái tên Sở Mộ này chỉ nói một câu là giao cho Bạch Ngữ xử lý. Trên đời này còn có ai khôn hơn hắn không?

"Ta cần phải đi tới lãnh thổ Thứ Nguyên phía nam Cấm vực một chuyến, nhìn xem có thể tranh thủ thêm một ít viện quân không!"

Sở Mộ nói.

Sở Mộ có quan hệ rất tốt với chủ nhân nam Cấm Vực, bây giờ lãnh thổ nam Cấm Vực mở rộng không thua gì Yểm Ma Thánh vực. Hơn nữa, ở nơi đó vốn tồn tại Yểm Ma thế triều từ lâu, nếu như chủ nhân nam Cấm vực chịu phái viện binh thì áp lực Tân Nguyệt Địa cũng giảm bớt rất nhiều.

"Ta phát hiện ngươi rất có duyên với những chủng tộc khác."

Ánh mắt Bạch Ngữ nhìn sang Sở Mộ, mở miệng phun ra một câu đầy ẩn ý.

Lãnh thổ Thứ Nguyên là địa phương khiến cho nhân loại kiêng kị nhất, nhưng mà Sở Mộ lại có thể kết giao hữu hảo. Thậm chí còn hình thành thế trận liên minh giúp đỡ lẫn nhau, đây là chuyện xưa nay hiếm đối với những chủng tộc khác huyết thống.

Sở Mộ cẩn thận suy nghĩ, sau đó cảm thấy Bạch Ngữ nói xong cũng đúng. Hình như hắn rất dễ có được tình hữu nghị của dị tộc.

"Thế nhưng, nếu ngươi thật sự tìm được một quân đoàn từ lãnh thổ Thứ Nguyên, vậy thì liên quân chinh phạt nhất định là trở tay không kịp."

Bạch Ngữ cười cười nói.

"Vậy… chuyện kia giao cho ngươi…"

Sở Mộ gật đầu nói.

"Đi đi!"

Nhìn bóng lưng Sở Mộ rời khỏi, từ từ biến mất ở nơi xa, Bạch Ngữ nở nụ cười vui vẻ.

Cái tên này bình thường căn bản bất kể sự tình Tân Nguyệt Địa, chỉ tập trung lo tu luyện.

Nhưng khi Tân Nguyệt Địa phát sinh đại sự, hắn biểu hiện quả thực là dũng mãnh.

Đầu tiên là dẫn về công chúa Hải tộc, theo đó là quân đoàn Hải tộc trú đóng ngoài đại dương giúp cho đường ven biển Tân Nguyệt Địa được bảo đảm.

Sau đó là Yểm Ma Thánh vực phát triển quá mức nhanh chóng, chỉ vài năm đã biến thành Yểm Ma thế triều chân chính. Hơn nữa, lực lượng ba ngàn chúa tể, năm vạn đế hoàng không phải là toàn bộ lực lượng của Yểm Ma thế triều.

Cuối cùng là vương quốc Hoa Yêu tạo thành mê cung bảo vệ chung quanh Đông Cuồng Lâm quan ải, khả năng phòng ngự lập tức tăng lên gấp mấy lần.

Thế mà còn chưa hết, lần này hắn đi lãnh thổ Thứ Nguyên ở nam Cấm Vực tìm kiếm viện binh, không biết sẽ có thể mang theo bao nhiêu Yểm Ma đại quân trở lại.

Trong cuộc chiến tranh này xuất hiện đông đảo Dị tộc, số lượng quân đoàn Dị tộc đã chiếm cứ ưu thế so với nhân loại. Bạch Ngữ đang suy nghĩ không biết thời điểm liên quân chinh phạt nhìn thấy mấy quân đoàn kia sẽ có tâm tình gì?

Sở Mộ trở lại Vạn Tượng thành không có nghỉ ngơi, trực tiếp bay về phía nam Cấm Vực.

Mới vừa bay ra khỏi Vạn Tượng thành, hắn bỗng nhiên cảm ứng được khí tức quen thuộc liền cố ý hạ xuống thảo nguyên chờ đợi chốc lát.

Thời gian trôi qua không lâu lắm, mặt đất dưới chân Sở Mộ từ từ xuất hiện biển hoa rực rỡ, những đóa hoa đủ màu sắc chậm rãi nở rộ che kín thảo nguyên xanh biếc. Một làn gió thơm thổi tới, vô số cánh hoa bay lướt qua mặt Sở Mộ rồi tụ tập lại thành một thân ảnh nữ tử mỹ lệ.

Cặp chân thon dài, bắp đùi, vòng eo tuyệt đẹp ẩn hiện dưới cánh hoa mỏng manh khiến cho người ta có cảm giác toàn thân nóng rực.

Phối hợp thêm dung nhan hoàn mỹ đang nở nụ cười hàm tiếu lập tức đẩy con người tới bờ vực mộng cảnh, thậm chí không phân biệt được đâu là thực là ảo.

Bất kỳ nam nhân nào nhìn thấy mỹ nhân này xuất hiện cũng phải thất thần trong chốc lát.

Nhưng mà Sở Mộ chỉ bĩu môi khinh thường, hiện thân còn muốn biểu hiện cho phong tao, ưu nhã nhất định là Thiện Ác nữ vương. Lấy tính cách Vũ Sa khẳng định che phủ kín mít, kiên quyết không cho Sở Mộ thấy một điểm da thịt.

"Chủ nhân!"

Thiện Ác nữ vương đi tới trước mặt Sở Mộ, giống như một chim nhỏ nép vào người hắn.

Sở Mộ lẳng lặng nhích người sang một bên, không có nữ nhân này có cơ hội giở trò quỷ.

"Xảy ra chuyện lớn như vậy, ngươi cũng đủ bình thản nhỉ?"

Trong lòng Sở Mộ có chút bất mãn.

"Sự tình phát sinh quá đột ngột, ta tạm thời không có nghĩ ra phương pháp xử lý tốt!"

Thiện Ác nữ vương nói.

"Ta không có băn khoăn nhiều như ngươi. Người nào muốn ta phiền toái, ta sẽ cho hắn phiền toái gấp mười lần."

Sở Mộ lạnh nhạt nói.

"Ta biết, thật ra ta đã an bài kế hoạch tốt lắm!"

Trên mặt Thiện Ác nữ vương nở nụ cười thần bí, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve tiểu Ám Hồ trong ngực.

"Ừ, ta bây giờ đi nam Cấm Vực một chuyến, ngươi theo ta!"

Sở Mộ nói.

"Được!"

Thiện Ác nữ vương hồi đáp.

Trên đường đi tới nam Cấm Vực, Thiện Ác nữ vương kể lại những đại sự phát sinh gần đây cho Sở Mộ nghe. Chỉ cần cuộc chiến này giành thắng lợi, vậy thì nàng sẽ có cơ hội đưa thuộc hạ của mình nắm giữ những vị trí cao cấp trong các môn phái. Hội nghị Lưỡng Khôn sơn lần sau chắc chắn sẽ nằm trong sự khống chế của nàng.

Sở Mộ không có quá nhiều hứng thú đối với trò chơi quyền lực, ngược lại bắt đầu nhớ tới vấn đề Thiên cung.

"Ta thấy được một tòa Thiên cung trong Hằng Hải, hẳn là ngươi hiểu nó rất rõ?"

Sở Mộ đột nhiên dò hỏi.

Vừa nghe đến chuyện này, ánh mắt Thiện Ác nữ vương lập tức phát sinh biến hóa, mái tóc đỏ từ từ biến thành màu tím diễm lệ, y phục trên người cũng chuyển thành màu lam thánh khiết.

Nét quyến rũ, phong tình dần dần biến mất, thay vào đó là thần sắc đoan trang, cao ngạo tựa như Hằng nga trên cung trăng.

Sở Mộ nhìn thấy Thiện Ác nữ vương biến hóa, trong lúc nhất thời cũng hết chỗ nói rồi. Đúng là nữ nhân có năng lực trở mặt rất nhanh, nhưng mà nữ nhân không nói một câu đã thay đổi thành người khác. Nữ nhân này hẳn là bị căn bệnh nhân cách phân liệt, làm cho hắn nghĩ tới là nhức đầu.

Vũ Sa không nói lời nào, rõ ràng là không muốn đề cập bất cứ chuyện gì liên quan đến Thiên cung.

"Ta biết ngươi đến từ nơi nào, ta đã thấy địa phương ngươi nhảy xuống!"

Sở Mộ không quản thái độ của nàng như thế nào, mở miệng nói tiếp.

Sắc mặt Vũ Sa âm trầm xuống, ánh mắt ngó chừng Sở Mộ lộ vẻ tức giận:

"Ngươi muốn cười nhạo ta sao?"

Sở Mộ lắc đầu nói:

"Ta chỉ muốn biết Thiên cung rốt cuộc là cái gì?"

"Ta không biết!"

Vũ Sa quay mặt sang hướng khác.

"Ngươi làm sao không biết?"

Sở Mộ biết nữ nhân này đang muốn đùa giỡn với mình rồi.

"Ta mất ký ức không được sao?"

Vũ Sa nói.

"…"

Sở Mộ không thèm so đo với nàng, có nhiều chuyện đợi đến khi thực lực đầy đủ tự nhiên sẽ biết. Ít nhất bây giờ Sở Mộ đã tiếp xúc với rất nhiều thứ trước kia cứ ngỡ chỉ là truyền thuyết.