Sủng Mị

Chương 914: Trận chiến Mộng Thú (2)




Lấy một địch ba, chênh lệch thực lực song phương cách nhau quá xa.

Theo chiến đấu từ từ kéo dài, trên người Dạ đã xuất hiện rất nhiều vết thương. Từ đầu đến cuối Dạ đều lựa chọn chiến thuật di dộng phản kích, nó không ngừng xuyên qua rừng rậm, thỉnh thoảng đạp lên tán cây rồi đột nhiên lao xuống công kích ba đầu Mộng Thú.

"Hí!"

Hai đầu Tông Mộng Thú phát ra thanh âm chế giễu, cười nhạo Dạ không dám đối kháng chính diện. Nếu đã biết thực lực không đủ thì cần gì lên đảo tự rước lấy nhục?

Ánh mắt Dạ lạnh lùng nhìn lướt qua Tông Mộng Thú, nhưng không nói tiếng nào. Chỉ tiếp tục ẩn núp dưới bóng tối rừng cây, sau đó tìm kiếm thời cơ tấn công thích hợp rồi toàn thân trở lui.

Chiến thuật di dộng phản kích này vốn là do Sở Mộ truyền thụ, vô cùng thích hợp với tình huống địch nhân đông hơn, mạnh hơn. Đối kháng chính diện chỉ là hành vi ngu xuẩn tự tìm đường chết.

Dạ có ưu thế trên phương diện tốc độ, ẩn giấu khí tức và ngụy trang thân hình. Chỉ cần là địa phương có bóng tối, nó vẫn có thể giữ vững an toàn cho mình. Hơn nữa, làm như vậy sẽ từ từ mài mòn kiên nhẫn của địch nhân, cuối cùng sẽ tìm ra sơ hở đánh một chiêu trí mạng.

Dạ biết rõ địch nhân cười nhạo mình không phải vì tự tin, hiếu thắng, mà điều này chứng tỏ tinh thần đối phương đã không còn kiên định như trước. Vào lúc này chúng nó rất dễ dàng bị chọc giận, rất dễ mất đi lý trí.

Cho nên bây giờ Dạ vẫn tiếp tục lựa chọn phương án du kích chiến, trên thực tế nó vẫn luôn chú ý hai đầu Tông Mộng Thú hành động.

"Hí hí!"

Một đạo năng lượng màu xanh bỗng nhiên nổ tung ngay trước mặt Dạ, sau đó vô số Phong Liêm xuất hiện bao trùm tất cả phương hướng, thế công mạnh mẽ dị thường.

"Ù ù ù ù!"

Hàng trăm gốc cây bị chặt đứt ngang thân đổ xuống, thanh âm chấn động làm cho chim thú trong rừng thất kinh, vội vàng quay đầu chạy trốn về nơi xa.

Khu vực chung quanh lập tức biến thành đất trống, thân ảnh Dạ bại lộ trong tầm mắt ba đầu Mộng Thú. Phong Mộng Thú điên cuồng tàn phá rừng cây chính là muốn Dạ không còn chỗ nào ẩn núp.

Vào lúc này hai đầu Tông Mộng Thú gào thét hưng phấn, bởi vì chúng nó đã nhìn thấy rõ ràng con Mộng Thú màu đen giảo hoạt kia.

Bây giờ thay đổi lộ tuyến đã quá muộn rồi, bởi vì đầu Mộng Thú kia đã lọt vào phạm vi công kích của chúng nó.

Nhất thời hai đầu Tông Mộng Thú giơ cao Mộng Giác, phía trên cặp sừng lóe lên từng đợt sóng gợn quỷ dị, làn sóng vô hình này không ảnh hưởng gì đến cảnh vật chung quanh. Nhưng đây lại là kỹ năng tàn phá tinh thần vô cùng bá đạo. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Hai đạo kỹ năng tinh thần này bắn tới quá nhanh, thoáng cái đã xâm nhập vào trong thế giới tinh thần Dạ.

"Hí ~!"

Một tiếng kêu thống khổ vang lên, thanh âm văng vẳng khắp rừng cây rộng lớn.

Đầu Tông Mộng Thú từng giễu cợt Dạ nghe thấy tiếng kêu này lập tức tăng cao tinh thần, thân thể chúng nó biến thành tia sáng màu nâu xông thẳng về phía Dạ.

"Xẹt!"

Công kích lướt ngang qua thân thể Dạ, hình bóng đen nhánh nơi đó cũng tan rã trong nháy mắt, nhưng không hề có máu đổ ra. Hình ảnh giống như hòn đá ném xuống mặt hồ vậy, thân ảnh Dạ dần dần mơ hồ rồi biến mất ngay tại chỗ.

"Dạ Mộng Đảo Ảnh."

Thân thể bị công kích là hư ảnh do Dạ tạo ra từ cái bóng của mình.

Kỹ năng Mộng cảnh này còn có tính chân thực vượt xa Ngưng thi triển Băng Kính. Thậm chí khí tức và thanh âm cũng giống y như bản thể.

Bản lĩnh sở trường Phong Mộng Thú không phải là Mộng cảnh, vì thế nó cũng không thể phân biệt đâu là thật đâu là giả. Đừng nói tới hai đầu Tông Mộng Thú cấp thấp hơn.

"Hí!"

Chỉ đến khi Phong Mộng Thú nhìn thấy thân ảnh Dạ tan rã mới ý thức đó là một cái bẫy, nó lập tức kêu lên cảnh báo đầu Tông Mộng Thú.

Chẳng qua là nhắc nhở đã chậm, Dạ đã xuất hiện ngay bên cạnh Tông Mộng Thú. Mộng Giác biến thành một thanh Lợi kiếm đâm vào đỉnh đầu đối phương.

"Hí!"

Lần này đến phiên Tông Mộng Thú kêu thảm, nhưng thanh âm vang dội hơn lúc nãy nhiều lắm.

Uy lực tinh thần cường đại đánh tới khiến Tông Mộng Thú cảm nhận đầy đủ thống khổ và sợ hãi. Dưới tình huống không kịp phòng bị, thế giới tinh thần và linh hồn nó đã bị thương tổn nghiêm trọng.

Nhưng mà công kích còn chưa có kết thúc, Dạ há miệng tiếp tục bắn ra một đạo quang mang về phía Tông Mộng Thú.

"Ầm!"

Rừng cây phong phương viên trăm thước nổ tung, năng lượng màu đen tùy ý thổi quét tạo thành phong bạo mãnh liệt. Đầu Tông Mộng Thú kia chỉ miễn cưỡng hoàn thành kỹ năng phòng ngự, nhưng vẫn bị đánh văng ra ngoài, trên người bị hủ thực mấy vết thương cực kỳ kinh khủng.

"Hí!"

Nhìn thấy Tông Mộng Thú đồng bọn đã bị đánh bại, Phong Mộng Thú và đầu Tông Mộng Thú còn lại cũng nổi giận. Chúng nó phân ra hai hướng không cho Dạ chạy vào trong bóng tối, chuẩn bị tiến hành liên thủ công kích.

"Hí!"

Ánh mắt Phong Mộng nhìn chằm chằm vào Dạ, ý bảo trận chiến này cũng nên kết thúc rồi.

Bộ dáng Dạ cũng rất chật vật, tranh thủ thời gian thở hổn hển hồi phục chút ít sức lực. Lúc nãy liên tục buông thả mấy cái kỹ năng đã tiêu hao rất nhiều thể lực, hơn nữa trên người còn có không ít vết thương làm cho nó hành động rất bất tiện.

Nhưng mà ánh mắt nó vẫn lấp lánh hữu thần, chỉ có điều nó phải lựa chọn bỏ qua phương thức di động phản kích. Bởi vì nó không còn bao nhiêu thể lực và hoàn cảnh hiện tại không thích hợp.

Nó phải đánh bại hai đầu Mộng Thú kia một cách nhanh nhất.

"Hí!"

Một đầu Tông Mộng Thú còn lại nói cho Dạ biết bây giờ vẫn có thể cút ra khỏi lãnh địa của nó. Chúng nó sẽ không truy cứu hành vi mạo phạm này.

Đối với một đầu Yêu Linh Hồn sủng lưu lạc, sự tình khó tiếp nhận nhất không phải là cuộc sống nay đây mai đó. Mà làm thời khắc tìm kiếm được một cái Yêu Linh Gia mới nhưng lại bị đánh đuổi ra ngoài.

Thắng bại chưa phân, Dạ không thể nào rời khỏi dễ dàng như vậy, nó cần phải chiếm được nguồn khí tức Yêu Linh nơi này để trở nên cường đại hơn.

Dạ lẳng lặng đứng ở nơi đó, nó chậm rãi ngẩng đầu nhìn xuyên qua rừng rậm, đường chân trời đỏ bừng chứng tỏ màn đêm sắp buông xuống. Dư âm trời chiều làm cho cả khu rừng dần dần ảm đạm, không khí tịch mịch dị thường. Nó đang đợi tia nắng cuối cùng biến mất.

Chỉ cần màn đêm phủ xuống, chiến đấu sẽ có thể kéo dài, đám Yêu Linh bản xứ không ý thức được thời gian trôi qua quý báu như thế nào. Đồng thời cũng không biết được chiến trường sẽ thay đổi triệt để trong chốc lát nữa.

Nơi này chỉ có Dạ mới ngửi được mùi vị hắc ám, rừng cây u ám và hắc ám tuyệt đối là hai khái niệm khác nhau một trời một vực. Dạ Lôi Mộng Thú là sủng nhi của bóng đêm, lĩnh vực hắc ám chính là sân khấu dành riêng cho nó tận tình biểu diễn.

Lúc trước chiến đấu vẫn luôn bị ba đầu Tông Mộng Thú chiếm cứ tuyệt đối, Dạ chỉ có thế né tránh và không ngừng bị thương.

Nhưng từ khi màn đêm bắt đầu buông xuống, trận chiến kế tiếp sẽ lập tức đặc sắc hơn rất nhiều

"Hí!"

Rốt cuộc bóng tối cũng bao trùm toàn bộ rừng cây, thân ảnh Dạ từ từ dung nhập vào trong hắc ám. Chỉ còn lại duy nhất cặp mắt thâm thúy ngó chừng địch nhân vẫn mờ mịt không hiểu được đã xảy ra chuyện gì.

---------

Từ cao đẳng đế hoàng đến đế hoàng đỉnh phong là một quá trình rất khó khăn, trong đó tài nguyên chính là vấn đề chủ yếu.

Không phải mỗi một đầu Bạch Yểm Ma đều có may mắn giống như Bạch Yểm Hoàng, lúc nào cũng có cơ hội sống bên cạnh tiểu cô nương tràn đầy linh khí, trải qua vài ngày cõng nàng đi đường là trực tiếp đột phá.

Hiện tại Trữ Mạn Nhi còn nhỏ nên linh khí trong người chỉ có giới hạn, tạm thời cung cấp điều dưỡng cho những đầu Bạch Yểm Ma còn lại.