Sủng Phi Bãi Công Hằng Ngày

Chương 27




Editor: Bánh Tai Heo

Wattpad: banhtaiheo

Wp: banhtaiheohelachanai.wordpress.com

-----

Tại thiên điện của Vĩnh Hòa Cung.

Tay Đới Giai trắc phi run lên, thoáng chốc khiến nước trà văng khắp nơi, hắt lên ống tay áo có cảm giác mát mát.

Nàng cũng bất chấp chuyện này, hai tròng mắt trợn to, lộ ra biểu tình ngạc nhiên đến cực điểm: "Ngươi nói cái gì?!"

Đại cung nữ Mặc Vu giúp nàng dọn chung trà, trên mặt giấu không được vui mừng, âm thanh giòn giã vui vẻ nói lại lần nữa: "Chúc mừng nương nương, chúc mừng nương nương! Hoàng thượng mới vừa hạ khẩu dụ, phong Thành tần cho ngài, ban Hàm Phúc Cung làm nơi ở, thánh chỉ sắc phong có lẽ đang trên đường đến đó ạ. Từ nay về sau, ngài chính chủ nhân chân chính của một cung, Thất a ca cũng có thể ngày ngày gặp mặt nương rồi!"

Thành tần ngốc lăng tại chỗ, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, trong mắt chậm rãi nở rộ ra ánh sáng, run giọng nói: "...... Lời này là thật sao? Ngươi nghe ở chỗ nào thế?"

Nàng vốn ở thiên điện, cung nhân hầu hạ bên người cũng không lợi hại đến mức tin tức linh thông, cho nên mới phải hỏi lại.

—— không trách Thành tần cẩn thận đến vậy.

Gia thế của nàng chỉ có thể xem là trung đẳng, lúc trẻ vào cung liền bị thành trắc phi, lại không được sủng ái. Tới khi mấy người tiểu chủ từng người được sắc phong lên thường tại, quý nhân, rồi đến tần ...... Nàng như cũ vẫn là một trắc phi.

Ai ngờ sau một lần được sủng, nàng ngẫu nhiên có thai, Đới Giai thị quả thực mừng đến khóc. Nếu có thể sinh hạ tiểu a ca, nàng chắc chắc có thể thoát khỏi danh hiệu trắc phi, có thể lên tần vị cũng tốt, vậy cũng tốt hơn một phần rồi.

Nàng trông chừng vô cùng cẩn thận, chờ chín tháng mười ngày sẽ sinh hạ a ca, nhưng lúc sinh ra, nàng còn chưa kịp nhìn một cái, bà mụ liền run rẩy quỳ trên mặt đất, nói, chân trái của Thất a ca bị dị dạng...... Trời sinh có tật.

Lời này như sét đánh giữa trời quang, đánh nát mộng đẹp của Đới Giai thị.

Có tật...... Sao lại có tật?!

Hài tử hoàng gia, nếu có gì khuyết thiếu, thì đó chính là điềm xui. Đương kim Thánh Thượng tuy anh minh thần võ, nhưng rất nghiêm ngặt quy củ, nếu thấy nàng còn không biết sẽ tức giận đến như thế nào!

Sự thật đúng như nàng đã lường trước, sắc mặt Khang Hi nặng nề, chỉ nhìn nàng một cái liền phất tay áo rời đi.

Đang trong lúc có loạn Tam phiên* đánh nhau ngút trời, Thất a ca mới sinh lại mang theo tật nguyền, chắc chắn mọi người sẽ nói đây là Vạn Tuế Gia bị trời phạt, Đại Thanh bị trời phạt.

*loạn Tam phiên: Tam phiên ý chỉ ba vị tướng của nhà Minh, đứng đầu là Ngô Tam Quế, Khang Hi đã lên kế hoạch rõ ràng để diệt trừ sự đe dọa của thế lực này, dẹp loạn và thống nhất đất nước.

Nghĩ vậy, Đới Giai thị ôm nhi tử rơi lệ đầy mặt, vừa tuyệt vọng lại vừa cực kỳ bi ai, khóc suốt một đêm.

May mà trời cao có mắt, nàng thì thất sủng hoàn toàn, nhưng tiểu Thất thì không sao cả.

Ngay ngày thứ hai, Hoàng Thượng ban Thất a ca tên Dận Hữu, hướng người trong thiên hạ biểu lộ thái độ —— Thất a ca cho dù trời sinh có tật, nhưng vẫn là hoàng a ca của trẫm, trẫm sẽ che chở hắn.

Được ban danh, lại thêm Hoàng Thượng quan tâm Dận Hữu, Dận Hữu bình bình an an mà lớn đến bây giờ, ăn mặc đều giống nhau, không kém tí nào so với các huynh đệ khác.

Đới Giai thị vô cùng biết ơn, mặc dù không được sủng, mặc dù vẫn ngồi ở vị trí trắc phi này, nhưng nàng không hề cảm thấy oán hận.

Nhiều năm như vậy, Đới Giai trắc phi ở thiên điện trong Vĩnh Hòa Cung, suốt ngày ăn chay niệm phật cầu phúc cho tiểu Thất, tính tình càng thêm trầm tĩnh.

Bởi vì không có sủng ái cũng không có địa vị, lại sợ liên lụy Dận Hữu, thường ngày Đới Giai thị luôn cẩn thận mọi nơi, đối với cung chủ vị Vĩnh Hòa Cung là Đức phi, nàng luôn luôn kính cẩn, không dám có nửa phần sơ suất.

Hiện giờ, Hoàng Thượng thế nhưng đột ngột phong tần cho nàng, một chút dấu hiệu trước đó cũng không có. Dù có vui sướng ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại, sao lại không nghi ngờ thực hư?

"Lương Đại tổng quản ở Càn Thanh Cung tự mình phái người sang nói cho nô tỳ, như vậy sao mà giả được ạ?" Mặc Vu càng thêm cao hứng, sau đó như nhớ tới cái gì, thoáng đè thấp tiếng nói: "Tiểu Lý Tử truyền lời nói rằng, ngài có thể được phong tần, là nhờ Nghi phi nương nương đề nghị. Hoàng Thượng nghe Nghi phi, lập tức ở Dực Khôn Cung tuyên khẩu dụ, không chỉ có ngài, còn có Hách Xá Lí trắc phi...... Cũng được phong Bình tần."

Lương Cửu công công phái người truyền lời, sao có thể là giả?

Vậy chuyện phong tần này, coi như kết cục đã định. Thành tần lớn tiếng thở dài nhẹ nhõm một hơi, như là muốn đem sự ủy khuất, lo lắng hãi hùng của bảy tám năm qua toàn bộ thở ra hết, đôi môi ngăn không được mà run rẩy, khóe mắt lập loè rơm rớm nước mắt.

Trở thành chủ vị một cung, là sẽ không cần phải cẩn thận xu nịnh, khom lưng uốn gối, nàng cuối cùng cũng hết khổ!

Ý niệm cảm khái chỉ xuất hiện trong nháy mắt, sau khi thoáng bình tĩnh lại, trong lòng Thành tần ngạc nhiên, nhẹ giọng thì thầm: "Nghi phi?"

Lương Cửu công công cho người truyền lời, chưa bao giờ là bắn tên không mục đích. Hắn có thể nhắc tới Nghi phi, chắc là được Hoàng Thượng ngầm đồng ý, muốn ẩn ý nói cho nàng nghe.

Dụng ý trong đó, tất nhiên không cần nói cũng biết.

Chỉ là, Nghi phi tại sao lại tặng nàng một đại lễ như vậy?

Nàng cùng Nghi phi liên hệ cực nhỏ. Một người được sủng ái nhất hậu cung, một người không có tiếng tăm gì, trừ bỏ lúc thỉnh an, ngày thường muốn gặp cũng khó, càng miễn nói tới nàng ở thiên điện của Vĩnh Hòa Cung...... Lui tới với Đức phi rất nhiều.

Nghe nói, hai vị nương nương có một chút xích mích, nói như vậy, Nghi phi thấy nàng thì sao hồ hởi vui mừng được.

Càng khiến người ta kinh ngạc chính là, Nghi phi vừa mới sinh Cửu a ca, lúc ở cữ là thời điểm cực kỳ suy yếu, sao lại vô duyên vô cớ đột nhiên đề nghị việc tấn phong?

Hoàng Thượng thế nhưng cũng nghe theo, chứng tỏ hắn cực kỳ thích Nghi phi!

"Hách Xá Lí trắc phi, không, Bình tần lúc đó cũng ở Dực Khôn Cung, có thể nào...... Có dính dáng tới Bình tần?" Mặc Vu nhỏ giọng nói.

"Có lẽ là có, nhưng chỉ là suy đoán thôi." Thành tần khẽ lắc đầu, trái tim ập lên nhè nhẹ từng đợt từng đợt sự biết ơn, rồi lại trịnh trọng nói: "Bất luận như thế nào, Nghi phi nương nương cũng có ân với ta, đây là chuyện chắc chắn không thể chối bỏ! Ngươi phải nhớ kỹ, ta cũng sẽ ghi tạc chặt chẽ trong lòng. Chờ lễ tắm ba ngày qua đi, chuẩn bị hậu lễ, chúng ta đến Dực Khôn Cung tạ ơn......"

Đang nói, đột nhiên bên ngoài có người tới báo, nói Đức phi nương nương tới.

Thành tần đang nói dở thì ngừng lại một chút, không kịp thu hồi tươi cười: "...... Mau thỉnh nương nương vào đi."

Đức phi được Ngô ma ma nâng một tay, một tay còn lại để trên cái bụng cao ngất, bên môi lộ ra độ cong dịu dàng.

"Chúc mừng muội muội, chúc mừng muội muội, được Hoàng Thượng ban ân điển, tấn phong Thành tần, giờ làm chủ vị một cung rồi, cũng coi như là hết khổ!" Đức phi mang thai chín tháng, trên mặt phác một ít son phấn, khiến người ta không nhìn rõ lắm thần sắc dưới lớp trang điểm, ôn nhu nói: "Ở thiên điện sợ là ủy khuất ngươi. Bây giờ ngươi rời đi, ta cũng nên đưa ngươi hạ lễ......"

Nàng ngậm miệng không nói chuyện Dực Khôn Cung, cười ngâm ngâm, dường như thật sự cao hứng vì Thành tần.

Thành tần ở bên cạnh nàng "Kiếm ăn" nhiều năm như vậy, đại khái cũng biết được tính nết Đức phi, sau đó cũng lộ ra kinh hỉ tươi cười, vội nói: "Thần thiếp sao nhận được. Mấy năm nay, nếu không phải có nương nương quan tâm hai mẹ con chúng ta, thần thiếp làm sao có ngày hôm nay?"

Nếu hỏi Đức phi đối xử với nàng có tốt không?

Thì so với mấy cung điện còn lại có cảnh tiểu chủ bị chèn ép, tự nhiên là tốt hơn nhiều.

Tỷ muội như nhau, chưa bao giờ ăn mất gì của nàng, tình cảm cũng rất chu đáo, đối xử với Dận Hữu cũng thật tâm......

Vô số chuyện như vậy, ai có thể nói là không tốt? Những tiểu đáp ứng, tiểu thường ở, mỗi khi nhắc tới Đức phi nương nương, đều nói nàng có tấm lòng Bồ Tát, hâm mộ nàng có thể an an ổn ổn sống ở Vĩnh Hòa Cung cùng Đức phi, các nàng ấy còn hận không thể đổi chổ với nàng.

Buồn cười. Nữ tử chốn hậu cung nào có ai thật sự có tấm lòng Bồ Tát?

Đức phi tốt với nàng, bất quá chỉ là ngoài mặt thế thôi.

Thành tần luôn cẩn thận kính cẩn tôn thờ, an phận đến cực điểm, cẩn thận đến cực điểm, như vậy mới đổi lấy được mấy năm bình an không có việc gì.

Bên cạnh đó, lòng nàng cũng rõ ràng như gương, lúc trước, nếu Hoàng Thượng rảnh rỗi, lâu lâu sẽ cách vài bữa mà đến xem Dận Hữu một chút, nhưng không biết từ lúc nào, mỗi khi Hoàng Thượng ghé qua chỗ nàng, đều bị Đức phi lấy Lục a ca Dận Tộ ra mà dẫn hắn qua đó.

Những ví dụ về mặt trong của Đức phi, còn có nhiều lắm, rất nhiều!

...... Nàng khổ tận cam lai, nhưng cũng nhẫn nhịn mà cố gắng.

Thành tần gạt đi mấy suy nghĩ đó, cùng Đức phi trò chuyện, thân mật mà cười nói vài câu, một người quan tâm một người khiêm tốn, lấy mấy chuyện của hài tử ra nói, nói đến tận khi mặt trời xuống núi, Đức phi mới cáo từ.

Vừa ra khỏi thiên điện, tươi cười của nàng nháy mắt tắt ngúm, đôi mắt âm trầm, vẻ mặt thân thiết dịu dàng biến mất ngay không thấy bóng dáng.

Đới Giai thị không được sủng, dưới gối lại có Thất a ca Dận Hữu, Thất a ca bị thọt, từ lúc sinh ra đã không có quyền lợi tranh đoạt với các a ca khác, đó chính là nhận thức chung của mọi người.

Không được sủng nhưng có con, con lại bị tật, đây không phải là một trợ lực rất tốt sao?

Vì có thể khiến Đới Giai trắc phi vào ở Vĩnh Hòa Cung, Đức phi đã phải tốn một phen tâm tư, hành động hợp lý, mới có thể được như ý nguyện.

Năm rộng tháng dài, nàng và Đới Giai thị cũng dần trở nên thân thiết, đồng thời, Dận Tộ cũng cùng Dận Hữu chơi chung. Dận Tộ nghe nàng dặn dò xong, đối xử với Dận Hữu vô cùng thân thiết, nhưng người làm chủ trong mối quan hệ này chính là tiểu Lục......

Đức phi rất là vui mừng.

Nhưng hiện nay, Quách Lạc La thị nhúng tay vào, trực tiếp quấy rầy mưu kế của nàng, như một cái tát nặng nề lên mặt nàng vậy!

Thành tần giờ là chủ vị, sắp dọn khỏi Vĩnh Hòa Cung tự lập môn hộ, lại còn là do Nghi phi giúp nàng.

Đới Giai thị làm sao không biết giữa nàng và Nghi phi có tranh chấp, hiện tại thì xong rồi, tâm của nàng ta, nàng không còn khống chế được nữa!

Từ trắc phi mà nhảy đến Thành tần, đây là nhân tình cỡ nào, công ơn cỡ nào? Chính là rất lớn. Chắc chắn sắp tới, để tránh dị nghị, Thành tần cũng sẽ không tiếp tục thân cận với nàng.

Mất đi con cờ Thành tần, từ đó sẽ cản trở tiểu Thất và tiểu Lục chơi cùng một chỗ......

Một mũi tên trúng hai đích, đã vậy sự châm ngòi ly gián này, còn là cái châm ngòi quang minh chính đại!

Mấy năm tỉ mỉ bố trí, tất cả đều đổ sông đổ biển rồi.

Đức phi ôm bụng, hít sâu một hơi, tràn đầy không cam lòng.

Hoàng Thượng, Nghi phi bừa bãi như thế, làm càn như thế, sao ngài cứ năm lần bảy lượt nhân nhượng nàng ta, chỉ bằng cái mặt hồ ly tinh đó thôi sao?!

Nàng đang mang hài tử, lại bị Nghi phi đoạt đi toàn bộ hào quang.

Cửu a ca sinh ra bất quá mới có ba ngày, Hoàng Thượng đã đem Dực Khôn Cung coi như nhà mình rồi, vênh váo cỡ này, ai còn nhớ rõ có người sắp lâm bồn là nàng đâu?

Đức phi nhắm mắt, rồi lại mở, nuốt xuống hận ý đầy tràn.

Tại Dực Khôn Cung.

Dận Đường cùng Khang Hi mắt to trừng mắt nhỏ, đã giằng co rất lâu.

Một người mắt hai mí, một người mắt phượng, một người trưởng thành, một tiểu oa nhi, một người nhìn mọi thứ mơ mơ hồ hồ không thấy rõ, một người mắt sáng nhìn gì cũng rõ ràng, hai người cứ vậy mà hình thành hai phe đối lập.

Cửu a ca bị tã lót màu đỏ bọc lại vung vẫy tay chân, cố gắng ngăn chặn xúc động muốn đá người.

Dận Đường méo miệng, dẫn đầu nhận thua, gân cổ lên oa oa khóc lớn, như đang lên án với Vân Tú về hành vi khi dễ người của lão gia tử, cái mũi nhỏ hít hít, khóc đến thê thảm.

Hừ! Lão gia tử bị nương đuổi ra ngoài, không những không tự mình tỉnh lại, thế nhưng dời đi mục tiêu, bay qua đây hành hạ gia!

Ta trừng, ta trừng chết ngươi!

Thực mau, âm thanh nén giận của Vân Tú truyền ra từ trong phòng trong: "Hoàng Thượng, sao tiểu Cửu lại khóc?"

Khang Hi chột dạ mà sờ sờ cái mũi, lớn giọng nói: "Hắn đang chơi cùng với trẫm mà."

Sau đó hắn cúi đầu, nhẹ nhàng bế Dận Đường lên, cười nói: "Tiểu Cửu, ngươi nói có phải hay không?"

Đáp lại Vạn Tuế Gia là nướƈ ŧıểυ của hài tử, nóng nóng hổi hổi mà tưới lên long bào!

Tác giả có lời muốn nói:

Dận Đường: Ta trừng, ta trừng chết ngươi!