Sủng Phi Bãi Công Hằng Ngày

Chương 5




Editor: Bánh Tai Heo (Wattpad: Banhtaiheo)

Câu "Hỏi tội" vừa nói ra, Lương Cửu công công thiếu chút nữa té xuống, trong lòng hô to tổ tông của tôi ơi người sao thế.

Nghi chủ tử đúng là được sủng ái, nhưng cũng chưa từng lớn lối như thế bao giờ! Hôm nay rốt cuộc bị làm sao vậy?

Đổng ma ma biến sắc, Văn Uyên Thụy Châu các nàng cũng không dám thở mạnh, trong lòng bất ổn, trên mặt đều là sợ hãi.

Nhưng sự viện diễn ra ngoài dự đoán của mọi người, Khang Hi bước đến gần hơn, nắm chặt lấy tay nàng, ý cười càng sâu, hỏi ngược lại: "Trẫm sao lại muốn hỏi tội?"

Cảm giác kinh ngạc còn chưa đi, thì trong lòng lại nảy lên sự hứng thú, nhìn khắp hậu cung này, cũng chỉ có Nghi phi dám nói chuyện với hắn như vậy.

"Hôm nay thần thiếp cùng Đức phi xảy ra tranh chấp, cũng là tại bộ đồ này đây."

Vân Tú không thèm để ý tự "Bóc xấu" chính mình, đợi thức ăn được dọn lên bàn, hai người liền ngồi xuống, Khang Hi cuối cùng cũng chịu thả tay, nàng thở dài nhẹ nhõm một hơi, sóng mắt lưu chuyển, hơi có chút tùy hứng nói: "Nghe nói bên Vĩnh Hòa Cung cho truyền thái y...... Hoàng Thượng trách thần thiếp đúng không?"

Hoàng Thượng cũng biết Đức phi rêu rao truyền thái y, cũng đã lớn tiếng trách mắng, không nghe Vĩnh Hòa Cung cáo trạng.

Đã gần chạng vạng, trong phòng tối tăm, cung nhân đã đốt nến thắp sáng. Phòng bếp nhỏ làm món ăn tinh xảo hơn thường ngày, từng món được bày ra trên bàn, tản ra hương vị mê người, nhưng lại không mê người bằng mỹ nhân ánh nến.

"Trẫm nếu trách nàng, thì sao phải lao lực, lại còn ban thưởng rồi đến dùng bữa?" Khang Hi trong lòng vừa động, thấy Vân Tú vừa liếc nhìn mình, trong mắt mỉm cười, "Chỉ có nàng mồm mép rất giỏi, không chịu buông tha, còn tự nói gì mà trẫm tới hỏi tội."

Dứt lời, xua xua tay để tiểu thái giám hầu ăn lui ra, gắp miếng thịt vịt đặt vào chén Vân Tú, ẩn ẩn có hương vị sủng nịnh: "Ăn đi đa. Cố gắng ăn nhiều một chút, đừng làm tiểu a ca của trẫm bị đói."

"Hoàng Thượng nói phải." Nhẹ nhàng cười, Vân Tú nâng chén ngọc, hết sức chuyên chú ăn cơm, chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần đều thoải mái, ăn uống cũng ngon hơn vài phần.

Quả nhiên, bỏ xuống gần hết băn khoăn, không lo sợ sẽ thất sủng, sẽ không còn cảm giác như đi trên băng mỏng nữa.

Trừ điều này ra, Vân Tú cũng có chút nghi hoặc, tại sao thái độ nàng tuỳ ý như vậy, mà Hoàng Thượng không những không tức giận, lại còn hình như rất cao hứng?

Không nghĩ ra thì thôi không nghĩ nữa.

Quy củ của Tử Cấm Thành là ăn không nói, ngủ không nói. An an tĩnh tĩnh ăn cơm xong, Đồng ma ma cùng Lương Cửu công công nhìn mà vui mừng, các chủ tử đều ăn nhiều hơn ngày thường một chút, cả Hoàng Thượng và Nghi phi nương nương đều vậy.

Vì bận việc thu phục Đài Loan, nên hoàng thượng mấy ngày nay hao gầy rất nhiều, hậu cung cũng không muốn ghé.

Lương Cửu công công nhìn bóng dáng Hoàng Thượng cùng Nghi phi sóng vai tản bộ, âm thầm than thở, địa vị Dực Khôn Cung trong lòng hắn lại cao hơn rất nhiều.

"Y Nhĩ Cáp đọc thơ cực kỳ lưu loát, Dận Kỳ vẫn kém tỷ tỷ rất nhiều." Nhắc tới chuyện về hài tử, khoé mắt lông mày của Vân Tú đều tràn ngập thỏa mãn, giọng điệu ôn nhu, cảm giác mọi thứ bình yên đến lạ.

Khang Hi liền cười: "Trẫm vẫn luôn yên tâm với cách dạy hài tử của nàng."

"Hôm qua nàng ngủ không ngon, sao lại không mời thái y?" Đi dạo tiêu cơm xong, hoàng đế nửa ôm Vân Tú ngồi ở cạnh giường, vươn tay sờ sờ cái bụng nhỏ hơi nhô của nàng, "Cũng không phái người nói một tiếng, trẫm rất lo lắng."

Nhìn đi, chính là lời ngon tiếng ngọt như vậy đó, ai mà đỡ được hả? [ Editor xin phép chen vào: Em cũng không đỡ được chị ơi ('°̥̥̥̥̥̥̥̥ω°̥̥̥̥̥̥̥̥`).]

Vân Tú chơi đùa với ngón tay, rũ mi mắt, cố kiềm nén xúc động muốn tránh né móng vuốt của hoàng thượng, "Nửa đêm bừng tỉnh là chuyện bình thường, cần gì phải hô hào mọi người? Ngủ một giấc liền ồn rồi."

Nói xong, ngẩng đầu nhìn Khang Hi, chớp chớp mắt: "Còn phải phải bẩm báo đến Hoàng Thượng, thần thiếp nào dám? Nếu làm vậy...... các ánh mắt hình viên đạn từ khắp hậu cung bắn tới, lỡ biến thành dao kiếm thật, thần thiếp chịu không nổi, tiểu a ca cũng chịu không nổi."

Nếu là trước đó, Vân Tú không bao giờ dám đề cập chuyện phi tần lục đục trước mặt hoàng đế.

Còn hiện tại, muốn nói như thế nào thì nói như thế đấy, ngay thẳng thật thà mà nói, đời người quan trọng nhất còn không phải là sống thật tự tại sao?

Khang Hi gác tay trên bụng Vân Tú, rồi nhìn thật sâu vào mắt nàng.

Trong ánh mắt đào hoa là một mảnh trong suốt, tràn đầy thản nhiên.

"Lạ nhỉ. Nghi phi nương nương của chúng ta không sợ trời không sợ đất, còn có đồ vật khiến nàng chịu không nổi sao?" Khang Hi nén cười, lồng ngực chấn động, bị Vân Tú hung hăng trừng mắt nhìn.

Hắn cho rằng ái phi đây là đang ve vãn đánh yêu, khuôn mặt uy nghiêm càng trở nên mềm mại, "Tú Tú cứ việc tới Càn Thanh cung tìm trẫm......"

Hai chữ "Tú Tú" vừa ra khỏi miệng rồng, Vân Tú nghẹn họng, kém chút nữa ho sặc sụa.

Nàng thật sự chịu không nổi vùi đầu vào cổ Khang Hi, bất chấp sự bài xích trong lòng.

Ngay lúc tình cảm nhất, cả những khi cùng giường, Hoàng Thượng nhiều nhất chỉ gọi nàng một tiếng Vân Tú, khi nào gọi Tú Tú đâu?!

Đãi ngộ này, chính là thứ nàng tha thiết ước mơ trong dĩ vàng, bây giờ lại đột nhiên có được, thực sự là...... Ông trời đang đùa nàng a.

Vân Tú nhắm hai mắt, trong đầu sóng cuộn biển gầm, nhớ lại kết cục thê thảm trong mơ, không biết nên châm chọc hay chua xót nhiều hơn.

Hít sâu một hơi, nàng nhếch nhẹ khóe miệng, "Hoàng Thượng nếu nói như vậy, thần thiếp nào dám không tuân mệnh?"

Đám người Lương Cửu công công canh giữ ở bên ngoài, bên cạnh còn có Văn Uyên cùng Thụy Châu.

Tầm nửa canh giờ sau, Khang Hi nhanh chóng từ trong phòng bước ra, trên môi ngập ý cười, ai cũng có thể nhìn ra tâm tình hoàng thượng rất tốt.

Sau khi cung tiễn Hoàng Thượng rời đi, hai đại cung nữ liếc nhau, cười xốc màn trướng lên, "Nương nương, còn muốn tiêu thực không? Nô tỳ vừa châm trà hoa, là vị ngài thích nhất đó......"

——

Hoàng Thượng đi dọc trên đường, Lương Cửu công công nhắm mắt theo đuôi mà đi theo, phía sau cũng dẫn theo một hàng dài cung nhân.

"Lương Cửu công công." Khang Hi bỗng nhiên nói, "Ngươi có phát hiện không, Nghi chủ tử của ngươi có chút khác?"

Lương Cửu công công "Ách" một tiếng, câu hỏi này của Hoàng Thượng, hắn nên trả lời như thế nào đây?

Khác chỗ nào nhỉ? Mặc xiêm y màu khác à, này có tính là khác không?

Sau một lúc lâu vắt hết óc mà suy nghĩ, hắn thật sự không có manh mối, cẩn thận nói: "Nô tài ngu dốt, nhìn không ra. Nô tài chỉ biết, Nghi phi nương nương mỗi ngày đều toả sáng hào quang, nhan sắc phi phàm......"

"Ngừng." Khang Hi liếc mắt sắc như dao nhìn hắn một cái, Lương Cửu công công lập tức ngậm miệng, cười hắc hắc.

"Cả ngươi mà cũng nhìn không ra." Khang Hi bước nhẹ hơn, hai mắt hơi híp lại, thanh âm phóng nhẹ, "Nàng trở nên thật hơn."

Từ đầu đến cuối, thứ khiến hắn sủng ái nàng còn không phải là sự chân thật này sao?

Nữ nhân trong cung ai cũng đeo mặt nạ, cẩn thận ôn nhu, cẩn thận lấy lòng hắn, không ai dám làm càn; chỉ mỗi Nghi phi bất đồng, cười giận hận yêu, giống như phong cảnh vậy, dù ai có làm gì, nàng vẫn trước sau như một, chân thật không thay đổi.

Hắn cảm thấy, điều khiến nàng quan tâm nhất chỉ là những thứ thuộc về nàng mà thôi.

Không muốn mưu lợi cho gia tộc, cũng không muốn thăng vị, nữ tử đơn thuần như vậy, ai có thể không sủng?

Mới vừa rồi, sự thay đổi của Tú Tú càng khiến hắn kinh hỉ hơn.

Trong lòng Khang Hi càng tiếc nuối, nếu không phải không hợp đạo lý, sợ mang lại nghị luận, hắn chắc chắn là muốn ở Dực Khôn Cung.

Đến giờ ngủ vẫn còn sớm, lúc tới gần Càn Thanh cung, Lương Cửu công công liền nhanh lẹ nhìn thấy tiểu thái giám ở Kính Sự Phòng đang đứng đợi, hắn liền quay sang hỏi Hoàng Thượng: "Tối nay có cần phải chọn thẻ bài không ạ?"

Hách Xá Lí trắc phi ở Trữ Tú Cung cũng vừa tiến cung, cần phải nhận được ân sủng. Khang Hi vốn định lấy thẻ bài của nàng, nhưng sau khi gặp được Vân Tú, tâm trạng liền rã rời, không có hứng thú những thứ khác.

Khang Hi xua xua tay, trầm giọng nói: "Không cần."

Thiên hương quốc sắc đã nhìn đủ rồi, nào còn tâm trạng gì những nơi khác nữa đâu?

Nói xong, hắn như nhớ tới cái gì, phân phó Lương Cửu công công nói: "Nhớ theo dõi sát sao Dực Khôn Cung, có cái gì gió thổi cỏ lay lập tức bẩm báo cho trẫn, ví dụ như việc đêm qua Nghi phi bừng tỉnh."

Lương Cửu công công sửng sốt, vội vàng đáp: "Vâng!"

......

Đức phi ban sáng bị Vân Tú làm cho giận đến xanh mày xanh mặt, sau đó hoàng quý phi lại ban lệnh cho nàng ta cùng xử lý công việc với Nghi phi, trải qua nhiều chuyện kíƈɦ ŧɦíƈɦ như vậy liền động thai khí.

Chẳng qua cái thai này nàng bảo dưỡng rất tốt, đau bụng cũng không quá nghiêm trọng, lúc ngồi kiệu trở về Vĩnh Hòa Cung là đã khoẻ lại rồi.

Nghĩ tới nghĩ lui, nàng cho người truyền thái y, chỉ ngóng trông bên Càn Thanh cung kia biết được tin thức. Đợi đến khi Hoàng Thượng bãi triều, đến lúc đó......

Nhưng người nàng chờ là Khang Hi lại không có đến, thứ đến lại là một thanh ngọc như ý lẻ loi, cùng mấy cuộn vải dệt, người hộ tống lễ vật ban thưởng còn là một tiểu thái dám nho nhỏ ở Càn Thanh cung tới cái tên cũng không ai biết.

Đức phi cười mỉm chi, nhỏ nhẹ tạ ơn, đợi tới lúc vừa về nội điện liền trầm mặt, ánh mắt hiện lên tia thất vọng.

Không đợi lâu, tin tức Nghi phi được san hô đỏ và hộp trang sức ngọc bích truyền khắp hậu cung, Đức phi nổi giận ném vỡ chung trà, rốt cuộc nhịn không nổi mà trở nên dữ tợn: "Sao lại thế chứ?!"

Rõ ràng là Nghi phi hùng hổ doạ người, kiêu căng làm càn, Hoàng Thượng sao còn ban thưởng cho nàng ta?

San hô đỏ, hộp trang sức ngọc bích, không có món nào không phải hàng thượng hạng. Đem so sánh với ngọc như ý của nàng, mọi người cũng có thể nhìn ra Hoàng Thượng qua loa với ai!

Tại sao hả? Tại sao lại bất công, không phân rõ phải trái như vậy......

Đức phi nhắm mắt, trong bụng nóng rát ho khan, mới vừa rồi là giả đau bụng, hiện tại đau bụng thật rồi.

Nàng ôm bụng, lảo đảo nghiên mình.

Ngô ma ma đứng bên phụng dưỡng mặt mày thất sắc, Lục Vu và Lục Bình vội vàng đỡ lấy chủ tử, bị doạ không nhẹ: "Nương nương!"

Hai người đỡ nàng một lúc, nghĩ không lẽ phải đi mời thái y thêm lần nữa sao.

"...... Không sao, uống chén thuốc dưỡng thai là được." Đức phi hít thở một hơi.

Bây giờ, không thể lại mời thái y được nữa.

Việc động thai khí khi đi thỉnh an, đó là nguyên nhân hợp tình hợp lý, còn có thể giành được sự thương tiếc; còn giờ mà thỉnh thái y, ngay lập tức cả hậu cung này sẽ biết nàng là bị vụ san hô đỏ làm tức hộc máu, Hoàng Thượng sẽ nghĩ như thế nào về nàng? Phi tần sẽ thấy như thế nào về nàng?

Nhược điểm này chắc chắn sẽ bị hoàng quý phi bắt được.

Bụng truyền đến cơn đau, lại khiến Đức phi thanh tỉnh vài phần.

Sau khi bình tĩnh lại, lý trí trở về, nàng cẩn thận nhớ lại sự kiện đụng hàng sáng nay, che lại cái trán, trên khuôn mặt thanh lệ dịu dàng hiện ra một chút hối hận.

Nàng do nuốt không trôi cục tức, cứ thế mà sấn tới gây sự, hiện tại ăn lỗ nặng.

Mặc kệ như thế nào, cũng do nàng đã đề cập tới việc thỉnh đại sư trước. Có lẽ, Hoàng Thượng vì việc này, nói là ban thưởng, nhưng là âm thầm cảnh báo......

Thất sách quá.

Đợi suy nghĩ cẩn thận, cơn đau bụng cũng dần dần vơi đi. Đại cung nữ Lục Vu và Lục Bình đi giám sát thuốc được sắc, canh giữ bên cạnh nàng chỉ có tâm phúc là Ngô ma ma.

Đức phi nhấp môi, bỗng nhiên nói: "Ma ma, từ lúc phong phi tới nay, bổn cung thế nhưng nay lại không bằng xưa."

Ngô ma ma ấn thái dương cho nàng, vừa lo lắng vừa cả kinh hỏi lại, "Nương nương, sao ngài lại nói vậy?"

"Từ lúc được phong quý nhân, bổn cung luôn luôn cẩn thận, e sợ sẽ đi sai bước." Đức phi lâm vào hồi ức, "Đến lúc được phong tần, cũng chỉ là việc ngẫu nhiên Hoàng Thượng làm khi thấy bổn cung mất Dận Chân thôi......"

Nhắc tới Tứ a ca Dận Chân, Đức phi không nói nên lời, thần sắc trở nên phức tạp.

Đều nói nàng được sủng ái chỉ kém Nghi phi một chút, nhưng những thứ sủng ái này, là nàng tính kế khắp nơi, dùng tất cả gian khổ đổi lấy!

Dận Chân...... Bị hoàng quý phi nắm trong tay rồi, dường như đã trở thành người của Đồng Giai thị.

Bởi vì hắn, mà tiểu cách cách nàng sinh chết yểu......

Thôi vậy, nàng coi như không có đứa con trai này.

Cắn cắn môi, cứ vậy đi, nàng vẫn là không so được với hồ ly tinh Quách Lạc La thị kia.

Chỉ bằng khuôn mặt xinh đẹp như phù dung đó, liền khiến Hoàng Thượng đặt cả tâm tình, đây là cái hài kịch gì chứ?

Sau khi bình phục tâm tình, nàng tiếp tục nói: "...... Năm đó, ta dưới gối không có hài tử nào, không so được với đám Huệ tần các nàng, vì thế càng phải thêm cẩn thận. Rồi sau đó có Dận Tộ, tiện đà được phong phi, nhưng lại dần dần đánh mất lý trí, tính tình trở nên quá hung hăng."

Hoàng Thượng ưu ái nàng chính là sự dịu ngoan cẩn thận mà không phải những cái khác. Là nàng sai rồi.

Dứt lời, Đức phi cười cười, "Ma ma ngươi nói, đúng thật là ta không bằng trước đây mà đúng không? Chuôi ngọc như ý này, có hàm ý là cảnh cáo ta đấy."

Ngô ma ma càng nghe càng khó chịu, nhỏ giọng nói: "Nương nương......"

Chủ tử xuất thân hèn kém, không có gia thế như Huệ phi, Nghi phi, thậm chí cũng không so được với a mã của Vinh phi là quan viên ngoại lang, một đường thăng chức gian nan này, bà đều thấy rõ.

Từng bước tính toán mà đi, nương nương thật mệt mỏi! Vậy mà quyền lợi gì cũng không có.

Càng nghĩ càng chua xót, Ngô ma ma thiếu chút nữa rơi lệ, chỉ nghe Đức phi cười nhạo một tiếng: "Hoàng quý phi muốn ta giúp Nghi phi tuyển chọn lễ vật. Âm mưu của Đồng Giai thị, bổn cung còn không hiểu được sao?"

Hoàng quý phi rất hận nàng, muốn nàng sống không yên, đây mới là uy hiếp lớn nhất.

Móng tay nàng đâm thật sâu vào lòng bàn tay, nuốt xuống sự không cam lòng cùng hận ý, chậm rãi nói: "Hiện tại không phải lúc cùng Quách Lạc La thị giằng co. Cứ để nàng hơn một bước thì đã sao? Bổn cung sẽ cố gắng mà ' cùng nhau xử lý ' với nàng ta...... Tương lai của chúng ta còn dài."

———————

Đôi lời:

Quàng thượng cứ rắc thính kiểu đó thì ai mà chịu nổi...