Sủng Phi Cự Liêu

Chương 40: Năm Mới




Có fans có antifans, là chuyện thường thấy trong giới. Chỉ là đây là lần đầu tiên Thẩm Thu Hoa trải qua. Đối với Khang phi nương nương kiếp trước tranh đấu hậu cung ngươi chết ta sống mà nói chút tranh luận chỉ được xem là trà dư tửu hậu giải buồn, rất khó được nàng để trong lòng.

Dương Quỳnh nhìn chiến hỏa bay tán loạn một ngày không ngừng trên mạng, xoa mày. "Antifans của em thật sự rất có sức chiến đấu. Tích cực đăng Weibo bôi đen em. Chị vẫn luôn thắc mắc, làm chuyện này có tiền sao?"

"Chưa chắc không có tiền." Thẩm Thu Hoa vung trường kiếm trong tay, linh hoạt múa vài đường. "Chuyện này sẽ luôn có nguyên nhân."

"Nguyên nhân gì?" Dương Quỳnh hỏi xong, tự mình trả lời, "Chuyện như vậy có lợi ích mới tranh. Nhưng em chỉ là nữ phụ, đã tranh lợi ích với ai?"

"Không bằng chị nghĩ thế này đi, em hot ai sẽ bất lợi." Thẩm Thu Hoa buông trường kiếm, duỗi tay trước mặt Dương Quỳnh. Dương Quỳnh nắm tay nàng, bắt đầu mát xa cho nàng.


Mỗi ngày Thẩm Thu Hoa luyện kiếm luyện quyền, thời gian dài khớp xương tay không khỏi sẽ bị thô, đây là chuyện Dương Quỳnh không muốn nhìn thấy. Cô đã thỉnh giáo rất nhiều người, rốt cuộc tìm được một phương pháp, là sau mỗi lần vận động xong sẽ mát xa tay của Thẩm Thu Hoa như vậy sẽ giảm tình trạng khớp xương bị thô. Mát xa cần lực rất lớn. Chuyện như vậy đương nhiên là Dương Quỳnh làm thuận buồm xuôi gió nhất. Cô dùng nửa lực để mát xa là vừa vặn tốt.

"Chị có thể đoán là Vu Tĩnh Nghi, cô ấy là nữ chủ." Dương Quỳnh cảm thấy phần lớn mọi người đều đoán vậy.

Thẩm Thu Hoa cười sâu xa khó hiểu. "Em đoán không phải cô ấy."

"Vì sao?" Dương Quỳnh to mắt nhìn.

"Hẳn là như vậy, có lẽ fans nói em giọng khách át giọng chủ có lẽ là có fans cô ấy tham gia. Nhưng phần lớn bôi đen em, em cảm thấy không hẳn là cô ấy làm. Chị cũng biết khi nước trong không ai dám xuống tay. Vì chỉ cần vừa động thủ lập tức bị phát hiện. Nhưng lại có rất nhiều người thừa nước đục thả câu." Thẩm Thu Hoa rút tay về, hoạt động một chút, dáng vẻ vô cùng đáng yêu. Lúc sau đưa tay đến trước mặt Dương Quỳnh.


Dương Quỳnh tiếp tục mát xa. "Đục nước béo cò sao. Nói giống như em có thù oán với rất nhiều người."

"Thù đương nhiên không có. Nhưng thân trong vòng danh lợi này, khó tránh khỏi tranh giành lợi ích. Có thể nhân cơ hội chèn ép một người, cơ hội này rất người nhiều đều dùng đến." Thẩm Thu Hoa nghĩ đến kiếp trước, một khi được sủng ái, bao nhiêu người nịnh bợ. Nhưng khi bị thất sủng, những gương mặt tươi cười ngày xưa biến thành vẻ mặt khinh thường. Có thể không ra mặt chỉ đứng xem đều là người lương thiện. Vòng đến vòng lui, nàng vẫn không trốn được thị phi. Nhưng kiếp này, nhóm người này chỉ dám trốn sau lưng internet, không bằng kiếp trước.

"Nói đến nói lui, rốt cuộc là ai dùng nhiều sức như vậy để bôi đen em? Hiện tại còn mời thủy quân." Dương Quỳnh nghĩ đến một người. "Có thể là Lăng Tương Quân không?"


"Sớm muộn gì cũng biết, không cần gấp gáp." Thẩm Thu Hoa thong thả ung dung nói. So với những công kích trên mạng, nàng càng quan tâm bộ phim tiếp theo của mình.

"Cũng phải. Mặc kệ là ai, đều là ý xấu làm chuyện tốt. Chị thấy fans em vốn chỉ yên lặng chú ý em, những chủ đề gây chú ý cũng rất ít đăng. Lượt bình chọn của em tuy không bằng người khác. Nhưng mấy ngày nay lại tạo được hiệu ứng khen ngược. Các số liệu của em cũng tăng trưởng không ít." Gần đây Dương Quỳnh cũng dụng tâm học tập, tiến bộ không ít, hiểu được rất nhiều chuyện trong giới fans.

"Fans đều là chân ái. Giống chị ở kiếp trước luôn trải qua vài chuyện thì mới có thể trưởng thành, mới có thể thành thục. Lúc trước bọn họ chưa gặp chuyện suy sụp gì nên độ trung tâm cũng không cao lắm. Qua lần này, nếu có thể không thoát fans, thì sẽ biến thành lực lượng fans trung kiên." Đối với fans, Thẩm Thu Hoa không cảm thấy càng nhiều càng tốt. Tựa như kiếp trước, người bên cạnh cũng chỉ cần vài người trung tâm là được, còn những người khác, ngoài mặt trung thành tận tâm, nhưng ai biết sau lưng là người của ai? Hiện giờ fans cũng vậy. Sau mỗi tài khoản, ai biết rốt cuộc là fans nhà nào.
Thẩm Thu Hoa luôn thanh tỉnh nhận thức nhiệt độ nhân khí của mình cùng chuyện của fans. Nàng cũng không cao hứng khi fans đột nhiên tăng mạnh. Lần này xuất hiện một vài người rời fandom nàng cũng không lo âu nhiều. Đối với đường diễn của mình, mỗi một bước nàng đều đi rất kiên định. Nổi hay không là nằm ở vận mệnh. Nàng chỉ có thể bảo đảm mình nỗ lực hết mình, còn nổi hay không nàng không suy xét.

Về điểm này, Dương Quỳnh rất bội phục nàng. Thẩm Thu Hoa luôn bận không có thời gian ngủ, lại luôn nỗ lực học tập hẳn là hiểu. Bản thân nàng muốn điều gì, cũng biết fans muốn cái gì. Đối với những chuyện của fans, nàng chưa từng can thiệp nhiều, cũng không vì phản ứng của fans mà thay đổi mình.

Lần trước trong buổi lễ trao giải, trang phục Thẩm Thu Hoa đã nổi trên mạng. Lôi Nguyệt cố ý gọi đến nói xưởng đã tăng ca để gấp gáp may trang phục này. Vốn này chỉ là trang phục Lôi Nguyệt tự làm để tặng Thẩm Thu Hoa làm quà tân niên, hiện giờ lại phải sản xuất số lượng lớn, Lôi Nguyệt biểu đạt xin lỗi với Thẩm Thu Hoa. Thẩm Thu Hoa lại cảm thấy mình có thể làm như vậy, đó là vinh hạnh của nàng. Nàng cảm ơn Lôi Nguyệt tại thời điểm mấu chốt đã gửi trang phục cho nàng, giúp đỡ nàng. Hai người trò chuyện rất vui. Dương Quỳnh nhìn đồng hồ, đã nói hơn nửa giờ, chuyện gì mà nói nhiều vậy?
Trận chiến không khói súng của fans đã đem nhân khí của "Khóa Vàng Trọng Môn" tăng lên. Ratings đài truyền hình không ngừng tăng cao. Nhưng này cũng là chuyện vô cùng xấu hổ, mỗi khi đến tập có Thẩm Thu Hoa ratings đều rất cao, đặc biệt là đoạn nàng xuất hiện, ratings tăng vượt bậc, chờ nàng kết thúc xuất diễn, ratings bắt đầu giảm xuống.

Biết được tư liệu này, fans Thẩm Thu Hoa đương nhiên muốn đăng Weibo khoe một chút. Thần tượng nhà mình tranh đua, fans cũng cần nắm chắc. Chỉ là lần này fans nữ chủ Vu Tĩnh Nghi hoàn toàn không làm. Fans Vu chỉ trích fans Thẩm muốn khen thần tượng nhà mình thì cứ khen đi sao lại dẫm lên thần tượng nhà khác để khen? Hơn nữa Thẩm Thu Hoa là người mới, nào có tư cách thổi ratings. Hiệu suất như vậy không phải cũng có phần của vai chính sao? Thẩm Thu Hoa diễn vai phụ sao lại không biết xấu hổ nói thổi ratings?
Cùng lúc đó, chuyện Thẩm Thu Hoa không mượn được trang phục trong buổi trao giải, không thể không dùng trang phục đại ngôn của nàng bị đưa lên mạng, trong lúc nhất thời mọi người cười nhạo bảo ngay cả trang phục còn không mượn được, lại bảo có năng lực thổi ratings, hoàn toàn là dáng vẻ tiểu nhân đắc ý. Fans Thẩm có chút buồn buồn bực, nhưng chuyện không mượn được trang phục là thật không thể chối cãi.

Lúc này Thẩm Thu Hoa đã có được một sản phẩm đại ngôn mới......kem đánh răng. Nàng đang ghi hình cùng tuyên truyền. Khi nhìn thấy tin tức trên mạng, nàng chỉ cười.

"Có gì phải tranh? Tôi không mượn được trang phục có nghĩa là tôi còn chưa có danh khí, cần phải nỗ lực thêm, chỉ vậy mà thôi." Thẩm Thu Hoa trả lời một nhân viên công tác hỏi mình chuyện này.

Nghe nàng nói xong, nhân viên công tác lập tức thành fans. Không phải vì giá trị nhan hay kỹ thuật diễn của Thẩm Thu Hoa, mà vì câu trả lời của nàng. Không tránh né, không tự ti, tích cực hướng về phía trước, nỗ lực đối mặt. Cảm giác tự tin này làm hắn cảm thấy tương lai Thẩm Thu Hoa nhất định sẽ thành châu báu.
Rất nhanh đến Tết Âm lịch. Thẩm Thu Hoa về nhà. Dương Quỳnh cũng theo nàng về Thẩm gia. Ba Thẩm mẹ Thẩm thấy con gái, vừa vui mừng lại vừa đau lòng.

"Con nhìn con xem, sao lại gầy như vậy?" Mẹ Thẩm kéo tay con không buông, "Ăn tết con chỉ ở nhà mấy ngày. Mẹ sẽ bồi bổ cho con."

Thẩm Thu Hoa cảm động cha mẹ quan tâm mình. Dù mình là lão sư tiểu học bình thường hay minh tinh nổi tiếng, thái độ hai người vẫn chưa từng thay đổi. "Mẹ, con chỉ có ba ngày phép. Ngày mốt sẽ rời đi."

Mẹ Thẩm ngẩn ra, nỗ lực tươi cười. "Gấp như vậy sao? Hiện tại sự nghiệp của con quan trọng, nhưng vẫn phải chú ý thân thể. Không nói nữa, mẹ nấu cơm cho con. Con tâm sự với ba đi."

Mẹ Thẩm vào bếp. Thẩm Thu Hoa quay đầu nhìn Dương Quỳnh đang trò chuyện cùng ba Thẩm. Ba Thẩm nhìn con gái cười, "Thu Hoa, ba không có gì dặn dò con, chỉ một câu, con hãy làm chuyện mình thích. Ba cùng mẹ vĩnh viễn bên con."
"Cảm ơn ba." Hốc mắt Thẩm Thu Hoa đỏ. Nàng cúi đầu, lột một quả quýt, đưa cho ba Thẩm.

"Dương Quỳnh, mấy ngày này con vất vả theo Thu Hoa. Lát nữa ăn tất niên, chú phải kính con một ly." Ba Thẩm thích tính Dương Quỳnh, nhìn thấy cô sẽ nói thêm vài câu.

"Chú, chú thật sự......nên là con kính chú." Dương Quỳnh cười nói.

Mẹ Thẩm thu xếp bàn tất niên xong. Một nhà bốn người cùng ngồi, bên ngoài là tiếng pháo, trong TV đã phát Xuân Vãn, trong bầu không khí vui mừng, trên mặt mọi người đều tươi cười. Ba Thẩm thấy con gái về nhà, vui vẻ uống vài chén, chưa đón giao thừa đã ngủ. Mẹ Thẩm lớn tuổi, trò chuyện với Thẩm Thu Hoa một chút thì cũng trở về phòng ngủ. Cuối cùng trong phòng khách chỉ còn Thẩm Thu Hoa cùng Dương Quỳnh.

"Khó gặp mà cũng khó xa." Thẩm Thu Hoa thở dài.

"Thu Hoa, tuy em không thể thường về nhà, nhưng em có thể để hai người đi xem em." Dương Quỳnh khuyên nhủ.
Thẩm Thu Hoa lắc đầu. "Hai người đều là người thường. Vẫn không nên xuất hiện trước mặt công chúng." Giới giải trí đầy thị phi, nàng có thể không để tâm, nhưng cha mẹ sẽ không. Thẩm Thu Hoa hy vọng bọn họ càng cách xa giới này càng tốt.

"Hôm nay chị chỉ ba em cách dùng video nói chuyện. Về sau em không có thời gian, chị có thể trò chuyện cùng ba em, miễn cho bọn họ lo lắng cho em." Vẻ mặt Dương Quỳnh như làm chuyện tốt cần khen ngợi.

"Vẫn là chị tốt." Thẩm Thu Hoa xoa tóc mái trên trán Dương Quỳnh, ôm cô vào lòng. "Cũng may, chị vẫn luôn bên em, như vậy em cũng yên tâm."

"Đương nhiên, về mỗi một năm, mỗi một ngày chị đều sẽ bên em." Dương Quỳnh ôm chặt nàng, cúi đầu hôn trán nàng.

Đến 0 giờ, tiếng pháo bên ngoài vang lên liên tục. Dương Quỳnh cùng Thẩm Thu Hoa bọc kín người ra ngoài đốt pháo. Dương Quỳnh bắn một đại địa hồng. Sau đó cùng Thẩm Thu Hoa kéo một rương đến, bên trong đều là pháo ba Thẩm chuẩn bị cho hai người. Nếu một mình Thẩm Thu Hoa, ông sẽ không chuẩn bị những thứ này. Nhưng vì có Dương Quỳnh, ba Thẩm nuôi cô như con trai.
Hai người đốt pháo khoảng một giờ. Thẩm Thu Hoa chơi vui đến đầu đầy mồ hôi. Dương Quỳnh kéo nàng đốt hết những pháo hoa còn lại, nhìn ánh sáng từ pháo, hai người nhìn nhau mỉm cười, cùng như ước nguyện, nguyện năm mới, hết thảy thuận lợi, chuyện mong muốn sẽ thành.

Về nhà, mẹ Thẩm đã nấu sủi cảo. "Ba con uống nhiều quá, gọi không tỉnh. Lát nữa chỉ có ba mẹ con ăn sủi cảo, kệ ông ấy."

Nấu xong sủi cảo, ba người ngồi cạnh nhau ăn. Tuy không ai đói bụng nhưng vẫn ra sức chiến đấu hết mâm sủi cảo.

Mẹ Thẩm muốn rửa chén, bị Thẩm Thu Hoa kéo về phòng ngủ. Thẩm Thu Hoa mang tạp dề rửa chén, eo bị Dương Quỳnh từ phía sau ôm lấy.

"Chị cẩn thận ba mẹ em thấy." Thẩm Thu Hoa chưa quên mình đang ở nhà.

"Ba mẹ em ngủ rồi." Tay Dương Quỳnh ôm chặt. Đầu đặt lên vai Thẩm Thu Hoa, hôn lên cổ nàng.
"Ai, đừng nghịch!" Thẩm Thu Hoa miễn cưỡng rửa chén, chân đều mềm. Nàng lau tay trên tạp dề, quay đầu ánh mắt hơi oán trách nhìn Dương Quỳnh, "Chị gấp như vậy sao?"

Dương Quỳnh ủy khuất nói. "Chị ăn chay lâu rồi."

Nhìn biểu cảm đáng thương của Dương Quỳnh, Thẩm Thu Hoa không nhịn được cười ra tiếng.

"Em còn chê cười chị?" Dương Quỳnh càng ủy khuất.

"Được rồi, đêm nay em bồi thường cho chị." Thẩm Thu Hoa hôn lên tai cô, "Tùy chị lăn lộn."

Dương Quỳnh cảm thấy mũi mình thật nóng. Mình chuẩn bị chảy máu mũi rồi!

"Là em nói nha, không được đổi ý!" Dương Quỳnh nói muốn ôm nàng về phòng, lại bị nàng đánh vào tay.

"Đang ở nhà, chị chú ý chút!"

Hai người về phòng, tắm rửa. Vì đang ở nhà, khi tắm rửa Dương Quỳnh ăn đậu hủ một chút rồi dừng, không tiếp tục chiếm tiện nghi.
Nhưng vừa về phòng, Dương Quỳnh đã khóa cửa lại, trực tiếp nhào vào Thẩm Thu Hoa. Hai người cùng ngã trên giường, hôn nhau. Ở phương diện này, tuy da mặt Thẩm Thu Hoa không dày bằng Dương Quỳnh, nhưng lại chưa bao giờ kháng cự cô. Phần lớn là vì nàng bận cùng mệt, thật sự không thể đáp lại nhiệt tình của Dương Quỳnh. Dưới tình huống thời gian cùng thân thể cho phép, nàng cũng rất thích thú.

Áo ngủ bị cởi, lộ ra thân thể mang theo hơi nước bên trong. Tay Dương Quỳnh mang theo độ ấm chạm vào thân thể mỹ lệ của Thẩm Thu Hoa. Làm thân thể người dưới thân từng đợt run rẩy.

Thẩm Thu Hoa thở dốc. Dương Quỳnh quá hiểu biết thân thể nàng, hoàn toàn biết nơi nào mẫn cảm, tùy tiện làm cũng có thể làm nàng hãm sâu. Dương Quỳnh càng kích động. Ăn lâu như vậy, rốt cuộc cũng thỏa mãn.
Hai người lăn lộn hồi lâu, thể lực Dương Quỳnh vẫn ổn. Còn Thẩm Thu Hoa đã nặng nề ngủ trong lòng Dương Quỳnh, nàng cứ nghĩ bản thân đã tiến bộ rất lớn so với trước đây nhưng vẫn không đánh lại Dương Quỳnh.

Cảm thấy mỹ mãn, Dương Quỳnh lau thân thể, thoa thuốc cho nàng, sau đó ôm nàng lâm vào mộng đẹp.

Sáng hôm sau, Dương Quỳnh bị tiếng pháo đánh thức. Cô nhìn đồng hồ trên giường, đã 8 giờ rưỡi. Lại nhìn Thẩm Thu Hoa trong lòng, gương mặt nhỏ đỏ bừng vô cùng mê người. Dương Quỳnh cúi đầu hôn lên môi nàng. Thẩm Thu Hoa hoàn toàn không tỉnh, xem ra tối qua nàng thật sự rất mệt.

Tay Dương Quỳnh ôm nàng dưới chăn bắt đầu không thành thật. Vuốt lấy da thịt bóng loáng như tơ lụa, trong lòng tâm viên ý mã.

Đến giữa trưa, Thẩm Thu Hoa tỉnh. Tay Dương Quỳnh ở eo nàng, nàng ngẩng đầu, nhìn Dương Quỳnh cũng vừa mở mắt.
"Tỉnh?" Dương Quỳnh cười hì hì hỏi.

Thẩm Thu Hoa nhìn Dương Quỳnh tươi cười, lập tức nhớ đến trận điên cuồng tối qua. Nàng đỏ mặt. Giãy giụa khỏi Dương Quỳnh, muốn thoát ra. Dương Quỳnh ôm nàng chặt hơn. Thẩm Thu Hoa không tiếp giãy giụa, con ngươi thu thủy yên lặng nhìn Dương Quỳnh, vũ mị, quyến rũ, tuy đều chỉ một chút, lại vừa vặn hợp.

Tay Dương Quỳnh bắt đầu hoạt động trước ngực Thẩm Thu Hoa. "Em đang dụ hoặc chị sao."

"Tối qua còn chưa đủ sao? Hôm nay là mùng một đó." Thẩm Thu Hoa đẩy tay Dương Quỳnh ra, xoay người ngồi dậy. Toàn bộ phần lưng hiện ra trước mắt Dương Quỳnh, tay cô dọc theo xương sống nàng trượt xuống.

Thân thể Thẩm Thu Hoa khẽ run, nàng quay đầu trừng Dương Quỳnh, "Đừng nghịch!" Nhưng hơi thở gấp gáp tiết lộ cảm thụ chân thật của nàng.
Dương Quỳnh cũng ngồi dậy, ôm lấy Thẩm Thu Hoa, "Em ngày càng mẫn cảm nha. Em xem, chị chỉ chạm một chút em đã như vậy."

Thẩm Thu Hoa xoay tay thúc cô. Dương Quỳnh vội vàng bắt lấy. "Ai nha, biến thành cao thủ võ lâm rồi thì bất kỳ lúc nào cũng có thể ra tay nha! Thu Hoa, em như vậy chị càng nghĩ muốn em."

Lần này Thẩm Thu Hoa trực tiếp duỗi tay che miệng cô. "Buổi tối chị muốn thế nào cũng được. Hiện tại là ban ngày ban mặt, chị chú ý một chút." Nàng mặc quần áo xuống giường, không đứng vững suýt ngã.

Dương Quỳnh một tay nâng nàng. "Thể lực của em thế nào, em còn không biết sao? Không chú ý chút."

Thẩm Thu Hoa tiếp tục trừng cô. Mình thành như vậy là do ai? Dương Quỳnh còn không biết xấu hổ nghiêm trang lên án mình?

Dương Quỳnh cảm nhận được nương nương tức giận, lập tức câm miệng, vẻ mặt ngoan ngoãn mỉm cười.
Mẹ Thẩm cùng ba Thẩm đã sớm tỉnh. Lúc này đang ngồi trên sô pha trong phòng khách xem Xuân Vãn tối qua. Thấy hai người ra, mẹ Thẩm đau lòng nói: "Hôm qua hẳn là mệt chết. Mẹ thấy hai đứa không dậy thì biết. Mau ngồi xuống, mẹ biết minh tinh không dễ làm mà."

Mặt Thẩm Thu Hoa đỏ lên, bản thân mình thật sự mệt chết. Nhưng chỉ là vì nguyên nhân khác.

Người một nhà cùng ăn cơm trưa, Thẩm Thu Hoa hỏi mẹ Thẩm hôm nay có đi chúc Tết không. Mẹ Thẩm nói hai bên cha mẹ đều không còn nữa, cho nên đều là người ngang vế chúc Tết, mùng Hai thì đến. Hôm nay sẽ không ai đến.

Kết quả không bao lâu, thật đúng là nghênh đón thân thích chúc Tết. Chỉ là Thẩm Thu Hoa cùng Dương Quỳnh vừa nhìn thấy thân thích này, cảm giác đầu bắt đầu đau.

Tới chúc Tết là dì ba cùng con bà Liễu Mạn Chi. Tuy Thẩm Thu Hoa không thích hai mẹ con này, nhưng dù sao vẫn là thân thích, hôm nay lại là mùng Một, Thẩm Thu Hoa vẫn tươi cười chào đón.
Dì ba vẫn vậy, vẻ mặt tính kế. Liễu Mạn Chi đã kết hôn hơn một năm, cũng không biết có con chưa. Nhưng ngày càng có khí chất phu nhân.

Mẹ con dì ba bước vào đầu tiên chào hỏi ba Thẩm mẹ Thẩm, Thẩm Thu Hoa cũng đến chúc Tết dì ba. Sau khi mọi người ngồi xuống, dì ba nhìn Thẩm Thu Hoa, nhíu mày nói: "Thu Hoa à, con không phải là minh tinh sao? Gần đầy dì có xem con diễn phim "Khóa Vàng Trọng Môn". Sao con lại gầy đi nhiều như vậy?"

Thẩm Thu Hoa thật sự không có ấn tượng tốt với hai mẹ con này. Nhưng ngại họ là thân thích nên không thể nói gì. "Dì ba, công tác của con hơi bận, cho nên gầy."

"Ai nha! Vậy con phải chăm sóc mình thật tốt. Ai! Dì nghe nói bên cạnh minh tinh có rất nhiều người hầu hạ, người bên cạnh con hầu hạ con thế nào vậy? Vừa thấy là biết không tận tâm." Dì ba vẫn luôn tự cho là đúng nói.
Dương Quỳnh nghe được muốn chỉ vào mặt bà hỏi: "Bà nói ai không tận tâm?" Dám nói cô không tận tâm với Thu Hoa? Đánh nhau không?

Thẩm Thu Hoa thấy sắc mặt Dương Quỳnh cổ quái, cúi đầu nhịn cười. "Dì ba, người bên cạnh con rất tốt. Là do bản thân con."

Dì ba vừa nghe đã lôi kéo mẹ Thẩm nói: "Chị hai, chị nhìn con gái chị xem, đã gầy như vậy, vậy làm sao được? Em thấy, Thu Hoa là đại minh tinh, bên người không có một người nhà chăm sóc sao có thể yên tâm đây? Chuyện này không phải nên là người trong nhà mới yên tâm nhất sao, chị nói đúng không?"

Mẹ Thẩm không lên tiếng. Chuyện của con gái, bà không muốn mình lại bị em gái hố.

Đuôi mày Thẩm Thu Hoa hơi nâng, nhìn Liễu Mạn Chi nãy giờ không lên tiếng, trong lòng lập tức hiểu mục đích chân chính của dì ba.

Dì ba thấy mẹ Thẩm không đáp, có chút tức giận, nói: "Chị hai, chị là mẹ nó mà không biết đau lòng con. Chị cùng anh rể đã lớn tuổi, không thể theo Thu Hoa bôn ba khắp nơi, chị nói đúng không? Chị nhìn Mạn Chị nhà mình xem con bé đau lòng chị họ nó. Mấy hôm trước xem Thu Hoa diễn vai Hoàng hậu, con bé nói với em Thu Hoa gầy như vậy làm nó nhìn đau lòng!" Dì ba nhìn Thẩm Thu Hoa, cười nói: "Thu Hoa, con nghe dì ba, bên cạnh nên có một người nhà. Như vậy có chuyện gì cũng có người thật lòng giúp con. Con xem em họ con là người cẩn thận, quan hệ với con cũng tốt, không bằng để con bé làm, gọi là gì.... à trợ lý. Đúng đúng, trợ lý. Con cho Mạn Chi làm trợ lý của con. Hai chị em bên nhau, làm gì cũng tiện không phải sao?"
Cháy nhà lòi mặt chuột. Dì ba rốt cuộc nói ra mục đích chính của mình. Nhìn cháu gái Thẩm Thu Hoa mà mình luôn khinh thường thành minh tinh, dì ba suy nghĩ vì sao Thẩm Thu Hoa có cơ hội tốt như vậy, mà con mình lại không có? Không thể như vậy, chỉ cần đi theo Thẩm Thu Hoa, biết được nhiều người, dựa vào trình độ xinh đẹp của con gái không lo không làm được minh tinh.

"Em họ Mạn Chi không phải đã kết hôn sao? Theo con trời nam biển bắc như vậy, trong nhà phải làm sao bây giờ?" Thẩm Thu Hoa ra vẻ kinh ngạc.

Liễu Mạn Chi biểu cảm có chút khó coi. "Chị họ Thu Hoa, chuyện nhà em em sẽ xử lý tốt."

Thẩm Thu Hoa cười nói: "Em họ Mạn Chi, người bên cạnh chị đối với chị rất tốt. Em có cuộc sống của em, chị có sự nghiệp của chị, mọi người tự nỗ lực là được rồi. Dì ba, con cũng không thể để em họ Mạn Chi cùng em rể ở riêng hai nơi được, như vậy con quá ích kỷ rồi. Em họ, em nói đúng không?"
Sắc mặt Liễu Mạn Chi càng khó coi. "Chị họ, em là đau lòng cho chị."

Thẩm Thu Hoa cười vô cùng chân thành. "Chị biết. Em họ luôn rất quan tâm chị. Nhưng vẫn là câu kia, chị không thể cho em vì chị mà vợ chồng hai nơi được." Nhìn Liễu Mạn Chi có khổ lại không thể nói, Thẩm Thu Hoa cười càng xán lạn.