Sủng Phi Cự Liêu

Chương 88: Đồ Bổ




Sau vài ngày nghỉ ngơi, Thẩm Thu Hoa đã nhanh chóng khởi công. Mấy ngày nay sau khi công việc kết thúc, Thường Cảnh Hân sẽ đến hỏi thăm nàng. Trong khoảng thời gian này, Thẩm Thu Hoa cảm thấy chàng trai hơn hai mươi tuổi này thật sự là một người ấm áp. Hắn luôn lễ phép, dịu dàng với mọi người, còn rất quan tâm Thẩm Thu Hoa. Quan tâm đến mức Dương Quỳnh bắt đầu ghen.

"Chị nên nhìn ra, cậu ta không có tình yêu nam nữ với em." Ngày đầu tiên khởi công, suất diễn của Thẩm Thu Hoa không nhiều. Đạo diễn rất quan tâm nàng.Tiến độ bị trì hoãn vì vấn đề sức khỏe của nàng sẽ quay bổ sung sau.

"Cậu ta có lẽ xem em là chị gái của mình rồi." Dương Quỳnh biết mình ghen chuyện này cũng vô lý. Nhưng tính cô giống con trai nhìn Thường Cảnh Hân có thái độ sống tinh xảo như vậy cảm thấy có chút không chịu nổi.


"Cậu ta thật sự rất tốt! Không có tính tình con nhà giàu, đối tốt với mỗi một nhân viên công tác. Mọi người luôn khen ngợi cậu ta." Liễu Du nói.

"Có khi là giả vờ. Dù sao phim này cũng là của nhà cậu ta, cậu ta không được nhân viên công tác cũng sẽ khen ngợi." Tề Duyệt không cho là đúng nói.

Thẩm Thu Hoa lắc đầu. Người đời là vậy. Có gia thế, có bối cảnh đều sẽ bị nghĩ thành ăn chơi trác táng. Những người này thành công dễ hơn người bình thường nhưng được mọi người tán thành lại khó khăn hơn người bình thường.

"Tính cách của cậu ta rất tốt. Khiêm tốn, hiếu học, cũng không sợ khổ. Nếu có thể giữ vững như vậy, tương lai có thể sẽ thoát được ánh hào quang của cha mình." Thẩm Thu Hoa nói.

Nói hết đề tài này, xe cũng chạy đến khách sạn. Mọi người không vội vã về phòng mà đến nhà ăn ăn cơm trước. Cơm nước xong, Dương Quỳnh nhận được điện thoại của chuyển phát nhanh, cô đi đến cửa nhận hàng.


"Chị mua gì vậy? Cái thùng thật lớn." Dương Quỳnh ôm chiếc thùng lớn đến mức không nhìn thấy mặt cô.

"Nguyên liệu nấu ăn." Giọng Dương Quỳnh phát ra phía sau thùng giấy.

Mọi người vào thang máy. Lúc trước Dương Quỳnh đã nhờ Tề Duyệt tìm những website nguyên liệu nấu ăn tươi mới, Tề Duyệt tìm được một website tên "Nguyên Liệu Nấu Ăn Nhà Thỏ". Website chuyên về các loại trái cây, rau dưa mới mẻ từ nấu ăn đến buôn bán. Sau khi đăng ký, Dương Quỳnh mua một vài món, xác định thật sự là đồ tươi mới thì cô dang rộng vòng tay đặt đơn này.

Vì tò mò, Tề Duyệt và Liễu Du cũng đi theo hai người vào phòng. Dương Quỳnh mở băng dán ra, bên trong là những nguyên liệu tươi mới được đóng gói kỹ lưỡng, còn có trái cây và một ít gia vị nấu ăn.

Nhìn thấy bên trong xong, Liễu Du ngẩng đầu thắc mắc nhìn Dương Quỳnh: "Chị Quỳnh, chị muốn dọn cả phòng bếp đến đây sao?"


"Em nhìn thần tượng của mình xem, cân nặng vừa nhìn thì biết đã giảm đi vài kg. Chị dọn phòng bếp đến có lẽ có thể giữ được mấy kg đó." Dương Quỳnh ý bảo Liễu Du nhìn Thẩm Thu Hoa.

"Vậy thì chưa chắc, chị Quỳnh dù chị có nguyên liệu tốt thì chưa chắc nấu được." Tề Duyệt chế nhạo.

Dương Quỳnh vờ muốn đánh nàng, Tề Duyệt đã bị đánh quen, lập tức trốn sau Thẩm Thu Hoa.

"Đừng nghịch nữa. Hai đứa cũng mệt mỏi cả ngày, mau về nghỉ ngơi đi." Thẩm Thu Hoa lấy trâm cài trong ống đựng bút trên bàn, quấn tóc mình lên.

Sau khi Tề Duyệt và Liễu Du rời đi, Thẩm Thu Hoa nhìn Dương Quỳnh bận rộn, nói: "Dương Quỳnh, khổ cực cho chị. Vì em mà tốn nhiều tâm tư như vậy."

Dương Quỳnh quay đầu lại, dựa vào bàn bên cạnh. "Cho nên, em cho chị chút mặt mũi, đừng sụt cân nữa."
Thẩm Thu Hoa cười như hoa nở: "Em sẽ cố gắng."

Bắt đầu từ hôm ấy, một ngày ba bữa của Thẩm Thu Hoa đều do một tay Dương Quỳnh lo. Dương Quỳnh tải rất nhiều app nấu ăn trong điện thoại. Cô như phát hiện châu lục mới, không ngừng mua những nguyên liệu mới, mỗi ngày nấu các món khác nhau cho Thẩm Thu Hoa.

"Buổi sáng một ly sữa đậu nành có lợi cho sức khỏe." Mỗi ngày trước khi ngủ, Dương Quỳnh sẽ ngâm đậu nành cùng một vài loại đậu khác nhau, buổi sáng cô sẽ sữa đậu nành ngũ cốc cho Thẩm Thu Hoa uống.

Đôi khi Thẩm Thu Hoa không có thời gian để uống, Dương Quỳnh sẽ cho vào bình giữ nhiệt mang đến phim trường. Cô cũng làm thêm bữa trưa, dùng hộp cơm tự cơm hâm lại rồi ăn. Còn chuẩn bị thêm đồ bổ, trái cây cũng được cắt sẵn, Thẩm Thu Hoa ăn vào cũng không làm trôi làm lớp trang điểm.
Thẩm Thu Hoa rất phối hợp, thời gian của nàng gấp gáp nhưng mỗi ngày sẽ ăn ít nhưng ăn nhiều bữa, luôn ăn hết những món Dương Quỳnh đã chuẩn bị. Nhưng cân nặng vẫn như cũ khiến Dương Quỳnh mệt mỏi thật sự.

"Thu Hoa, thể chất này của em rất dễ gây thù. Em có biết bao nhiêu minh tinh vì giữ dáng mà không dám ăn không? Còn em thì sao? Mỗi ngày chị luôn sợ em bước lên cân, con số trên đó sẽ sụt xuống." Dương Quỳnh rất ủy khuất. Sao minh tinh nhà mình khác nhà người ta quá vậy? Tựa như đây là minh tinh giả.

"Biết chị vất vả mà." Thẩm Thu Hoa ngoắc tay, Dương Quỳnh lập tức tung tăng chạy đến. "Chị ngồi đi, để em làm cơm tối cho."

"Gì cơ?" Dương Quỳnh ngây người. Nàng cho rằng nương nương sẽ khen thưởng hoạt sắc sinh hương, sao lại biến thành nấu cơm? "Này Thu Hoa, chị không phải có ý này....."
"Ngồi xuống, không được lại đây!" Một ánh mắt của Thẩm Thu Hoa khiến cho Dương Quỳnh thành thật.

Trù nghệ của Thẩm Thu Hoa hoàn toàn được luyện sau khi đến hiện đại. Quân tử ở cổ đại xa nhà bếp. Thẩm lão gia tử không chỉ dạy nhi tử như vậy mà cũng dạy cả nữ nhi như vậy. Thẩm Thu Hoa biết ăn, cũng biết làm sao nấu một món ngon nhưng nàng chưa từng tự nói.

Khi nàng và Dương Quỳnh ẩn cư, cả hai đã cùng nhau nấu cơm. Trù nghệ cũng luyện được trong khoảng thời gian đó. Trù nghệ của nàng chỉ trên mức trung bình một chút. Nấu ngon nhưng không đủ khiến cho người khác trầm trồ.

"Em chắc em làm được không đấy?" Dương Quỳnh không dám đi đến, chỉ ở xa hỏi nàng.

"Nhìn chị nấu mỗi ngày, hẳn sẽ không khó." Giọng Thẩm Thu Hoa vẫn bình tĩnh như trước. Động tác tay đâu vào đấy. Cho người ta cảm giác nàng là đầu bếp cao cấp. Nhưng Dương Quỳnh biết dù nàng chưa từng dùng dao qua, cũng có thể giả vờ khiến cho người khác tin tưởng nàng là bếp trưởng của nhà hàng ba sao Michelin.
Thời gian làm cơm không ngắn. Trên bàn gồm bốn món một canh, màu sắc rất tốt. Khuyết điểm có lẽ là tất cả đều là món chay.

"Chị ăn thử xem." Thẩm Thu Hoa cởi tạp dề ngồi đối diện Dương Quỳnh.

Dương Quỳnh gắp rau trộn đậu bắp, mùi vị rất ngon. Có thêm chút dấm nhưng không chua quá.

"Em có hầm đồ bổ nữa." Thẩm Thu Hoa bận rộn cả ngày, hiện tại rất mệt. Nàng ăn một ngụm xong đã không muốn ăn. Nhưng vì Dương Quỳnh nàng cố gắng ăn thêm chút rồi buông đũa.

"Sao em ăn ít vậy?" Dương Quỳnh ngẩng đầu, thấy gương mặt Thẩm Thu Hoa không che giấu được sự mệt mỏi. "Sao vậy em?"

"Em không sao, chỉ là hơi mệt."

Nhìn Thẩm Thu Hoa ngủ say, Dương Quỳnh rất lo lắng. Cô gọi cho Ngô Đồng nói tình trạng gần đây của Thẩm Thu Hoa.

"Rất dễ mệt sao?" Ngô Đồng hỏi lại.

"Phải. Nhưng ngủ một giấc xong thì sẽ không sao."
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu rồi nói; "Tôi cảm thấy là do não thiếu máu. Nhưng vẫn không chắc chắn, tình huống cụ thể cô chờ tôi qua đó xem." Ngô Đồng dừng chút, nói: "Dương Quỳnh, theo lý mà nói nương nương xuyên đến đây dùng thân thể của Thẩm Thu Hoa khác, dù cho bản thân nương nương có bệnh thì cũng không nên có trong cơ thể này. Tôi nghĩ cô nên hỏi ba mẹ Thẩm xem Thẩm Thu Hoa có bệnh gì không. Còn có hỏi thử xem Thẩm gia có bệnh di truyền nào không."

Dương Quỳnh nghe thấy mày nhăn chặt lại, nghiêm trọng vậy sao?

Gác máy, Dương Quỳnh gọi cho mẹ Thẩm. Trò chuyện một hồi, Dương Quỳnh lấy lý do đoàn phim kiểm tra sức khỏe để cho mẹ Thẩm nói cho mình. Bản thân của Thẩm Thu Hoa không có bệnh gì. Thẩm gia cũng không có bệnh di truyền. Chỉ có vài trưởng bối của Thẩm Thu Hoa từng chết não.
Dương Quỳnh nói lại với Ngô Đồng. Ngô Đồng im lặng chốc lát, đáp: "Chờ tôi qua đó."

Lời này càng khiến Dương Quỳnh bất an. Cô muốn dẫn Thẩm Thu Hoa đến bệnh viện kiểm tra toàn thân lại sợ làm vậy sẽ dọa mọi người. Nghĩ đến ngày mai Ngô Đồng đến vẫn nên nghe lời của hắn.

Chiều hôm sau Ngô Đồng đến. Thẩm Thu Hoa vẫn đang đóng phim. Phim này nàng không diễn cảnh đánh nhau nhiều. Ngô Đồng không đến phim trường mà ngồi ở khách sạn chờ các nàng về.

Bất cứ khi nào Thẩm Thu Hoa nhìn thấy Ngô Đồng đều rất vui vẻ: "Sư huynh, sao anh lại rảnh rỗi đến đây?"

"Dương Quỳnh nói gần đây sức khỏe của em không tốt. Cô ấy không yên tâm, nhờ anh đến đây xem." Ngô Đồng không giấu nguyên nhân mình đến. Kiếp trước hắn đã tiếp xúc nhiều với người Thẩm gia, trước mặt họ, tốt nhất đừng nói dối.
"Làm phiền sư huynh đến một chuyến."

Trong phòng, Ngô Đồng bắt mạch cho Thẩm Thu Hoa hỏi: "Thu Hoa, gần đây em có khó chịu, tức ngực không?"

"Em có." Thẩm Thu Hoa gật đầu.

Ngô Đồng nhìn Dương Quỳnh phía sau nàng. Dương Quỳnh lắc đầu, tỏ vẻ mình không biết. Thẩm Thu Hoa tức ngực, khó chịu lúc nào.

"Em sẽ điều chỉnh tốt." Thẩm Thu Hoa thấy Ngô Đồng im lặng, giải thích.

"Thu Hoa, anh đề nghị em nên đến bệnh viện kiểm tra toàn thân." Lời của Ngô Đồng hoàn toàn khác với trong dự kiến của Thẩm Thu Hoa.

Thẩm Thu Hoa ngẩng đầu nhìn hắn: "Sư huynh, anh nghi em mắc bệnh gì sao?"

"Tình hình trước mắt có lẽ là thiếu máu não. Nhưng tình trạng cụ thể phải chờ em kiểm tra sức khỏe xong chúng ta mới có thể kết luận." Ngô Đồng hiếm khi do dự nhưng vẫn nói thật.

"Thiếu máu não?" Từ này khá xa lạ với Thẩm Thu Hoa.
"Gần đây em thường xuyên cảm thấy buồn ngủ và choáng váng còn có khó chịu, tức ngực đây làm dấu hiệu của chứng thiếu máu não." Ngô Đồng lấy điện thoại gửi một tin WeChat cho Dương Quỳnh. "Dương Quỳnh, cô cho Thu Hoa ăn những món này đi, có lợi cho em ấy."

Dương Quỳnh mở ra xem, là một vài món rau dưa và trái cây. "Tôi biết rồi."

Thẩm Thu Hoa nhìn biểu cảm ngưng trọng của hai người: "Sư huynh, rất nghiêm trọng sao?"

Ngô Đồng cười, mắt hoa đào cong cong rất phong lưu: "Có sư huynh ở đây sẽ không sao."

Thẩm Thu Hoa cũng cười: "Em tin tưởng sư huynh."

Ngô Đồng rời đi, thấy thời gian của Thẩm Thu Hoa kín mít, hắn liên hệ với bệnh viện yêu cầu làm kiểm tra. Dương Quỳnh nhanh chóng lên mạng đặt rau dưa và trái cây theo lời Ngô Đồng.

"Dương Quỳnh, chị đừng lo mà. Em sẽ không sợ."