Sủng Phi Của Trẫm Là Người Trời

Chương 31: Chương 31





Ba Ba Mạc Tỏa lên kế hoạch để giết chết Mộc Thanh Nhi, để đỡ phải bị san sẻ năng lượng của viên ngọc, đồng thời chiếm lấy thân xác cô ấy.

Đúng thật là độc ác, nhưng biết làm sao được chứ, vốn cô ở hành tinh của mình cũng đóng vai kẻ xấu rồi, bây giờ cô cũng không ngại làm người xấu tiếp đâu.

Ba Ba Mạc Tỏa tìm đủ mọi cách thực hiện cho bằng được kế hoạch của mình.

Cách duy nhất để cô có rượu độc chính là đắc tội với Hoàng đế.

Được thôi, đắc tội người khác chính là nghề của cô.

“Nhưng phải làm thế nào mới gặp được Hoàng thượng chứ?” Ba Ba Mạc Tỏa vò đầu bứt tai, cô không biết làm cách nào để lết được cái thân phận thất sủng này gặp được Hoàng thượng, bây giờ đứng trước đại điện của Hoàng thượng thôi đã bị thị vệ lôi đi rồi chứ đừng nói là nhìn được mặt Hoàng thượng,
Sau hồi lâu suy nghĩ, cuối cùng nảy ra một ý.

“Phải rồi, người rành Hoàng thượng nhất không phải là mấy ả nhện tinh ở Hậu cung sao? Cứ đi theo họ thăm dò trước xem sao.”
Cô quyết định mang mấy món đồ trang điểm là cống phẩm nước láng giềng cống tặng cho Dạ Tiễn quốc.


Lần trước Hoàng đế không biết tại sao đột ngột yêu thương mấy phi tần là cô, cho tặng rất nhiều đồ trong đó có mấy thứ trang điểm lòe loẹt này.

Nghĩ đến việc trên đời này làm gì có nữ nhân nào mà không thích mấy thứ này chứ, Chính vì vậy cô quyết định mang mấy đồ nay mua chuộc mấy phi tần trong hậu cung kia để từ họ thăm dò cách gặp được Hoàng thượng.

Ba Ba Mạc Tỏa chuẩn bị đồ xong, lập tức đi đến tẩm cung người nghe nói được sủng ái nhiều nhất, đó chính là Hoa Phi.

“Tần thiếp thỉnh an Hoa Phi.”
“Ôi, chuyện gì xảy ra thế này, Mộc Tần hôm nay lại đến chỗ ta sao? Cũng ghê ghớm lắm”
Mấy từ cuối từ trong miệng cô ta phát ra vô cùng hằn học.

Hoa Phi trong lòng chỉ mong Mộc Thanh Nhi mau chóng rời khỏi đây ngay lập tức, đang yên đang lành lại rước mấy thứ ô uế về cung.

Tất cả mọi người trong cung đều cho rằng Mộc Thanh Nhi chính là một thứ ô uế, xúi quẩy chẳng ra gì chỉ đơn giản vì cô là vật cúng tế trong nay mai.

Mà cứ phàm cái gì liên quan đến cúng tế này nọ, trong mắt họ đều coi là đều xui rủi.

Ba Ba Mạc Tỏa không mấy để ý đến thái độ của cô ta, mục đích của cô hôm nay là đến để gặp Hoàng thượng, xem mặt mũi ra sao.

Cô đến chỗ Hoa Phi đơn giản chỉ vì cung cô ta là nơi Hoàng thượng hay lui tới nhiều nhất.

Ngồi lì ở đây nếu may mắn thì sẽ gặp được Hoàng thượng, chứ cô cũng chả thích thú gì.

“Hôm nay Tần muội đến đây là vì muốn dâng đến cho Hoa Phi tỷ hộp phấn quý lần trước Hoàng thượng tặng cho muội, nhiều quá không dùng hết.”
“Hỗn xược.” Hoa Phi ném luôn chén trà xuống đất, tiến đến tát một cái vào mặt Ba Ba Mạc Tỏa.

“Ngươi đến là để khoe khoang với bổn cung là mình được Hoàng thượng sủng ái sao?”
Ba Ba Mạc Tỏa trong đầu hoàn toàn trống rỗng, không biết có phải do cái tát vừa nãy quá mạnh khiến nó bị ngu luôn không.


Nhưng cô thật sự không hiểu ý Hoa Phi là gì.

‘Cái khỉ gì vậy nhỉ, mình là muốn mang phấn tặng cho cô ta mà sao lại tát mình chứ.’ Cô nghĩ mãi cũng không nghĩ ra.

Nhưng để bị ăn tát thực sự quá sức chịu đựng, cô đứng dậy tiến đến chỗ Hoa Phi đang đắc ý hả dạ khi tát chảy máu được khuôn mặt của Mộc Thanh Nhi.

Thấy Ba Ba Mạc Tỏa đi lại, cô ta cứ ngỡ là hành lễ cúi đầu xin lỗi, nào ngờ bị ăn ngay một cái tát đau đến nỗi ngã ngửa về phía sau, nằm dài ra sàn.

Trong đầu Hoa Phi lúc này quay cuồng mông lung, sự bất ngờ không tin được cùng sự tức giận đến hộc máu khiến cô ta ôm chặt mặt nhìn Ba Ba Mạc Tỏa căm tức không nói lên lời.

Ba Ba Mạc Tỏa nở một nụ cười đắc ý, híp híp mắt ngồi xổm xuống giễu cợt nhìn cô ta nói:
“Đau lắm phải không?” Hừ không đau sao được, cô dồn kha khá năng lượng vào tay mục đích cho cô ta bay hàm luôn, ai ngờ hôm nay ăn uống khá đạm bạc nên sức còn yếu quá không khiến răng tạm biệt lợi được, chỉ để lại một vệt máu dài trên mép.

“Nương nương, người có sao không?” Nô tỳ cận thân bên ngoài nhanh chóng chạy lại.

“Mộc Tần…ngươi… sao ngươi dám.” Hoa Phi tức tối không nói rõ ràng, câu chữ ngập ngừng.

“Tại sao ta không dám, ngươi nghĩ ngươi là ai, à…chậc chậc…quên mất, thì ra là Hoa Phi.”
Nô tỳ bên cạnh Hoa Phi liền nói:

“Ngươi biết đây là Hoa Phi, trong khi ngươi chỉ là một tần vị nhỏ bé, vậy mà dám tát Hoa phi nương nương sao?”
Ba Ba Mạc Tỏa quay ra cho nha đầu kia một tát đau không kém.

Sau đó Ba Ba Mạc Tỏa đứng dậy, chiễm chệ ngồi lên ghế, tiện tay rót luôn cho mình một chén trà.

“Hoa Phi thì làm sao, vài ngày nữa là đến lễ sắc phong rồi, ta nghe nói tất cả người mang chức vị Tần sẽ được phong làm Phi, còn chức vị Phi thì lại chỉ được một người duy nhất được lên Hoàng quý phi.

Vậy chẳng phải ta và ngươi ngang hàng rồi sao? Với lại…”
Cô quay sang phía nô tỳ bênh chủ kia: “…Ở đâu có kiểu nô tỳ được phép gọi ngươi xưng ta với phi tần của Hoàng thượng vậy? Hử?”
Hoa Phi suy nghĩ một hồi, đúng thật là có chuyện này, danh sách đã ban xuống rồi.

Hừ sao cô ta lại quên mất chuyện này chứ.

mọi người ơi ghé truyện thấy hay like cho mình nha, có đóng góp ý kiến gì cho tình tiết truyện tiếp theo thì bình luận nha..