Sủng Quan Lục Cung: Đế Vương Kiều Man Hoàng Phi

Chương 67: Trẫm cũng nghĩ như vậy!




Quân Mặc Ảnh vừa lòng hôn trán nàng, nghĩ rằng, vật nhỏ biết không thể ở trước mặt người khác nói lung tung, lại dám ở trước mặt mình nói, thật đúng là không sợ mình chút nào.

Nhưng mà cũng tốt, ít nhất chứng minh nàng gần gũi với mình.

Nếu ngày nào đó nàng sợ mình, vậy khẳng định mình lại không hài lòng.

"Thiển Thiển còn nhớ rõ mình nợ trẫm một việc không?"

"..."

Đột nhiên nhắc tới là muốn để làm gì?

Nhất thời Phượng Thiển sinh ra một loại dự cảm không tốt lắm, vội vàng lắc đầu, vẻ mặt mờ mịt nhìn hắn: “Không nhớ rõ!"

Quân Mặc Ảnh bị nàng cảnh giác làm cho sung sướng, nhưng nghe nàng nói câu sau, thiếu chút nữa tức giận đến mức đánh mông nàng một cái.

Vật nhỏ nàng, sao nàng dám như vậy?

Cả ngày oán giận sợ hắn không giữ lời, dù hắn nói với nàng quân không nói đùa, nàng còn bán tín bán nghi. Kết quả hiện tại nàng lật lọng, trực tiếp không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng, coi hắn là gì!

"Thiển Thiển cần phải nghĩ cho kỹ, rốt cuộc là nhớ rõ hay không." Mắt phượng của Quân Mặc Ảnh nhíu lại, lộ vẻ nguy hiểm.

Phượng Thiển muốn khóc.

Mỗi lần nam nhân này lộ ra vẻ mặt này, nàng liền biết kết cục không tốt!

Nhưng hiện tại sao dám mở miệng nhận sai?

Vậy không phải rõ ràng nói cho hắn, nàng vừa nói không nhớ rõ đều là gạt người sao?

A a a, làm sao bây giờ làm sao bây giờ?

"Người ta thật không nhớ rõ!" Phượng Thiển mân mê cái miệng nhỏ nhắn, điềm đạm đáng yêu nhìn hắn.

"Nếu không ngươi nói qua chút? Nói không chừng ta có thể lập tức nghĩ ra!"

Đáy mắt tà mị của Quân Mặc Ảnh càng sâu vài phần.

"Trẫm cũng nghĩ như vậy!"

Lời còn chưa dứt, đôi môi tinh tế của nam nhân khẽ hôn xuống. Cắn đôi môi như cánh hoa của nàng, lưu luyến trằn trọc, rồi sau đó nhẹ nhàng mở miệng nàng ra, quấn lấy đầu lưỡi, một chút một chút nếm vị của nàng.

Quân Mặc Ảnh không nóng nảy, cứ như vậy chầm chậm thậm chí có chút tao nhã hôn nàng, làm như đùa, làm như tán tỉnh, nhưng bàn tay ấm áp đặt sau gáy khiến nàng không thể di chuyển, chỉ có thể tùy hắn làm bậy.

Trước khi hoàn toàn mất lý trí, tay Phượng Thiển đã chạm ngực hắn, vốn định đẩy hắn ra, lại không biết vì sao, thân thể mềm mại vô lực, đến khi mứt quả trong tay rớt, phát ra tiếng động không nặng không nhẹ, nàng vẫn không thể thành công.

Có lẽ, là hắn quá mức ôn nhu, sớm đánh tan phòng tuyến trong lòng nàng, chỉ là nàng cũng không tự biết.

Trầm mê, trầm luân, sa vào...

Hai mắt Phượng Thiển mê ly, khuôn mặt nhỏ nhắn nóng bỏng, hô hấp dần dần bắt đầu không thông.

Quân Mặc Ảnh như sớm biết từ từ độ khí cho nàng, để nàng không thể tự kềm chế hấp thu lại lấy sinh tồn gì đó từ miệng hắn, trong hoảng hốt sinh ra một loại cảm giác tương cứu trong lúc hoạn nạn.

"Hiện tại nhớ ra rồi chứ?" Quân Mặc Ảnh thỏa mãn, thể xác và tinh thần sung sướng, đuôi lông mày khóe mắt đều hàm chứa một cỗ ôn nhu ý cười.

Phượng Thiển thật vất vả bị hắn buông ra, thở hổn hển, đột nhiên nghe hắn hỏi như vậy, nháy mắt mặt đỏ lên.

Nam nhân xấu, dám chơi chiêu này với nàng?

Bà nội nó, thật sự âm hiểm!

Nhưng lúc này, nàng lại thật sự không dám nói mình không nhớ.

Nếu một lần nữa, a a a, nửa cái mạng còn lại của nàng cũng mất luôn.

"Ta... Ta... Dựa vào!" Phượng Thiển nghẹn nửa ngày, rốt cục nhịn không được mắng một tiếng: "Nói thẳng đi, rốt cuộc ngươi muốn ta làm gì?"

Hiện tại nàng thật đúng là biết vậy chẳng vì cái bàn cờ ngọc và khí phách nhất thời mà bán mình, hứa điều này cũng chỉ có nàng có thể làm ra thôi!