Sủng Tới Nghiện Vợ Yêu Có Độc

Chương 131






Bác sĩ lắc đầu, “Cô ơi, đấy là kết quả xét nghiệm của người khác, chúng tôi không thể đưa..”
Bác sĩ còn chưa nói xong, Cố Lan Tâm mất hết kiên nhãn, cô ta cướp kết quả trong tay bác sĩ, nhìn kết quả trên tờ giấy, ánh mắt hiện lên sự độc ác, kết quả giống với kết quả lúc trước cô đi xét nghiệm, là bố con!
Cố Lan Tâm tức giận xé vụn tờ kết quả xét nghiệm, bác sĩ kinh ngạc, “Cô ơi, cô làm gì thế?
“Anh biết tôi là ai không? Tôi là vợ sắp cưới của Tổng giám đốc tập đoàn Mộ Thị, tờ kết quả xét nghiệm này, tôi không quan tâm anh dùng cách nào, không được để người chờ ở bên ngoài biết, hậu quả của việc chọc giận Mộ Thị, không cần nói anh cũng biết đúng không?”
Cố Lan Tâm nheo mắt đầy nguy hiểm, cô ta lên tiếng cảnh cáo.

Nhắc đến Mộ Thị, sắc mặt bác sĩ chợt thay đổi, đồng thời cũng sợ hãi người phụ nữ này, Cố Lan Tâm vứt lại tờ giấy kết quả xét nghiệm bị xé vụn cho bác sĩ, tiếp tục nói, “50 vạn bịt mồm anh lại, như thế nào?

Hay là anh muốn tìm đường chết, tôi cho anh lựa chọn”
Lúc Cố Chấn Hải nói chuyện xong quay lại, Cố Lan Tâm đã im lặng rời khỏi khoa xét nghiệm, sắc mặt của bác sĩ có chút không bình thường.

Nhưng Cố Chấn Hải vội vàng muốn biết kết quả xét nghiệm nên không hề chú ý đến sắc mặt lo lắng của bác sĩ.

“Bác sĩ, kết quả như thế nào?”
“DNA không tương thích, không phải cha con” Bác sĩ trả lời.

Cố Chấn Hải nhíu mày, giật tờ kết quả xét nghiệm trong tay bác sĩ tự mình xem, đúng thật là không phải cha con.

Đứa bé đó quả nhiên là đứa con hoang mà Cố Tiểu Mạch đã sinh ra lúc ở Anh, Cố Tiểu Mạch luôn mắng chửi Cố Chấn Hải không phải là người, lừa dối tình cảm của mẹ cô khiến cô trở thành con riêng bị bỏ mặc.

Vậy mà bây giờ Cố Tiểu Mạch lại chưa chồng đã có con, Cố Chấn Hải tức giận nắm chặt tờ kết quả xét nghiệm, sự phẫn nộ không ngừng tăng lên.

Ở bên kia, Mộ Bắc Ngật rời khỏi bệnh viện quay về công ty, Dịch Bách đang điều tra tung tích của tên cướp đột nhập vào nhà của Cố Tiểu Mạch.


Sau khi nhìn thấy Mộ Bắc Ngật, Dịch Bách lên tiếng với giọng điệu thất vọng, “Sếp, bọn em đã dốc hết sức lực tìm kiếm tên cướp đó, bên phía cảnh sát nói không lập án được, hơn nữa tên này bỏ trốn rất nhanh, là người có thủ đoạn, nếu muốn tìm được thì sẽ tốn khá nhiều thời gian”
“Có người đứng sau điều khiển?” Sắc mắt Mộ Bắc Ngật tối sầm.

Người trong cuộc thì u mê, người ngoài cuộc thì tỉnh táo, Mộ Bắc Ngật đại khái đã biết được tình cảnh không nơi nương tựa không người giúp đỡ của Cố Tiểu Mạch, cô đưa Nám Nám về nước chưa được bao lâu vậy mà hết bị bắt cóc, bị kẹt trong thang máy rồi lại bị cướp đột nhập vào nhà.

Hai chuyện trước đều có người đứng đẳng sau, chuyện này lẽ nào cũng vậy?
Lúc Mộ Bắc Ngật nghĩ đến điều này, ánh mắt trở nên nguy hiểm, Hoàng Mai đang bị thương nằm viện, hôm qua Lan Tâm cũng bị thương, tất cả mọi chuyện đều kỳ quặc đến mức khiến người ta phải suy ngẫm.

Hai người lái xe đến căn hộ, Mộ Bắc Ngật đã gọi người đến sửa cửa, nhưng lúc họ đến, căn phòng trống rỗng, không có đồ đạc gì nữa.

Mộ Bắc Ngật sững sờ, nhìn căn phòng trống rỗng trước mắt, anh bước đến phòng ngủ của Cố Tiểu Mạch, mở cửa ra, bên trong được thu dọn sạch sẽ không còn bất kỳ thứ gì.

Mộ Bắc Ngật bỗng nhớ ra, hôm qua lúc anh đến, hình như đã nhìn thấy vali lớn vali nhỏ ở trong phòng khách.


Lúc anh còn đang thắc mắc, Dịch Bách đã đi kiểm tra camera của căn hộ, sau khi kiểm tra xong, cậu ta đi đến trước mặt Mộ Bắc Ngật, trầm giọng báo cáo, “Sếp, cô Cố chuyển nhà sao? Vừa sáng sớm đã có một chiếc xe bên công ty vận chuyển đến chuyển đồ của cô Cố”
Dịch Bách đưa đoạn video trên điện thoại đến trước mặt Mộ Bắc Ngật, anh liếc nhìn một cái, mặt đen như đít nồi, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

Buổi chiều Mộ Bắc Ngật không đến bệnh viện, một mình về nhà, ngồi trong phòng sách nửa ngày.

Cố Tiểu Mạch ôm Nám Nám ngủ cả đêm, sáng sớm bị giọng nói chói tai của một người phụ nữ làm tỉnh giấc.

Lúc Cố Tiểu Mạch tỉnh dậy, Cố Lan Tâm đang ngồi bên cạnh, ánh mắt sắc nhọn nhìn cô, quỷ à?
Cố Tiểu Mạch hiện rõ sự hoảng sợ, cúi đầu nhìn Nám Nám vẫn đang say giấc nồng, cô chống một tay xuống giường ngồi dậy, giọng điệu không vui vẻ chút nào, “Cố Lan Tâm, mới sáng sớm cô đã giả làm quỷ rồi à?”
Cố Lan Tâm nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng, cô ta lên tiếng hỏi, “Cố Tiểu Mạch, lần này là Mộ Bắc Ngật cứu mày, đúng không?”
Cố Tiểu Mạch đang nằm mơ nói chuyện với Chu Công, vậy mà vừa sáng sớm Cố Lan Tâm đã đến làm hỏng giấc g đẹp của cô, Cố Tiểu Mạch động cánh tay đau nhức, “Là anh ta cứu tôi.”.