Sủng Vợ Lên Trời

Chương 129: Không tha cho bọn họ




Sáng sớm hôm sau, bác Triệu mang theo bữa sáng đi vào bệnh viện cho Đường Ngọc Sở.

"Cô chủ, cô trông coi ông chủ một đêm, ăn sáng xong thì về nhà nghỉ ngơi đi, tôi trông ông chủ là được."

Ông nhìn thấy mắt cô hồng hồng, dáng vẻ rõ ràng không ngủ được, không khỏi có chút đau lòng nói.

"Không sao đâu bác Triệu, con không mệt, hơn nữa còn có người giúp con trông coi."

Đường Ngọc Sở lắc đầu, từ chối ý tốt của bác Triệu.

Bác Triệu cũng lớn tuổi, không thể vất vả, ông có thể nhớ cô chưa ăn bữa sáng cũng đã tốt rồi, sao cô còn có thể bắt ông vất vả chứ?

Nhưng bác Triệu cũng ngây người vì lời Đường Ngọc Sở nói: "Có người giúp cô trông sao?"

"Ừm." Đường Ngọc Sở cười cười, đưa bác Triệu vào phòng nghỉ.

Bác Triệu đi vào thì lập tức nhìn thấy Lục Triều Dương đứng ở bên trong.

Dáng người anh cao lớn, ngoại hình vô cùng tuấn tú, khí chất kiêu ngạo lạnh nhạt, cả người tỏa ra khí chất hơn người, nhìn thế nào cũng là một người cực kỳ xuất sắc.

Bác Triệu sửng sốt một chút, khó hiểu nhìn Đường Ngọc Sở: "Cô chủ, người này là...?"

"Bác Triệu, anh ấy tên là Lục Triều Dương, là... Chồng mới cưới của con."

Đường Ngọc Sở chần chừ hai giây, sau đó giới thiệu thân phận của Lục Triều Dương.

"Chồng mới cưới?"

Bác Triệu đầy kinh ngạc nhìn Lục Triều Dương, nửa ngày không kịp phản ứng.

Ngược lại Lục Triều Dương lễ phép chào hỏi ông.

Sau một lúc lâu, Bác Triệu mới đột lấy lại tinh thần, khó tin nhìn Đường Ngọc Sở: "Cô chủ, cô... Cô đã kết hôn rồi sao?"

"Ừm, con kết hôn rồi!"

Đường Ngọc Sở gật đầu, không hề giấu giếm.

Trong lòng bác Triệu vẫn chưa thể bình thường lại, nhất thời không biết làm sao: "Cô chủ, chuyện... Chuyện này từ khi nào? Ông chủ, có lẽ không biết đúng không? Cô, cô..."

Bác Triệu rõ ràng cảm thấy vô cùng khiếp sợ.

Nhưng sau khi khiếp sợ thì ông lại nghĩ tới chuyện cô chủ và cậu Bùi vừa chia tay không bao lâu, mặt khác đã tìm người khác kết hôn, chẳng lẽ nghĩ quẩn hay không?

Đường Ngọc Sở thấy ông nói năng lộn xộn thì không khỏi bật cười: "Bác Triệu, Triều Dương đối xử với con rất tốt, con cam tâm tình nguyện kết hôn với anh ấy, cho nên con không làm bậy, bác đừng lo lắng."

"Thật sao?"

Bác Triệu nửa tin nửa ngờ, nhưng thấy Đường Ngọc Sở thật sự không giống nói dối, hốc mắt không khỏi ướt át: "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, cô chủ có thể hạnh phúc thì tốt..."

Trước đó Cố Ngọc Lam và Bùi Hằng Phúc đâm một dao vào Đường Ngọc Sở, bác Triệu còn lo lắng cô sẽ không chịu đựng được.

Nhưng ông trời có mắt, làm cho Đường Ngọc Sở tìm được hạnh phúc.

"Bác Triệu, chuyện con kết hôn vẫn chưa công bố với bên ngoài, cho nên bác nhất định phải giữ bí mật giúp con. Đặc biệt là Cố Ngọc Lam và Triệu Uyển Nhan, nhất định không được để bọn họ biết."

Sắc mặt Đường Ngọc Sở nghiêm túc dặn dò bác Triệu.

Quan hệ của cô và Triều Dương vẫn chưa đến lúc công khai, nếu sớm bị phát hiện thì sau này không dễ xử lý.

"Cô chủ yên tâm, tôi sẽ không nói, chỉ cần cô chủ và chồng của cô hạnh phúc là được, bộ xương già của tôi cũng yên tâm rồi."

Bác Triệu lau nước mắt, vui mừng cười nói.

Trong lòng Đường Ngọc Sở hơi ấm, đỡ ông ngồi xuống, sau đó ăn hết sạch bữa sáng ông mang tới.

Mà lúc này bác Triệu và Lục Triều Dương cũng trò chuyện một lát, dường như ông vô cùng hài lòng với chú rể mới này.

Lục Triều Dương nói chuyện và hành động rất ưu nhã, cử chỉ khéo léo, không hề tỏ ra thái độ khinh thường bác Triệu vì ông chỉ là quản gia.

Ngược lại anh còn thể hiện sự tôn trọng.

Cũng vì điểm này, bác Triệu mới phát hiện anh tốt hơn Bùi Hằng Phúc kia bao nhiêu lần.

Trước kia Bùi Hằng Phúc nhìn thấy ông thì sai khiến như người hầu, mà Lục Triều Dương lại lễ phép nói chuyện, chỉ với điểm này thì hai người không thể so sánh được.

Một lát sau, Đường Ngọc Sở ăn bữa sáng xong, thu dọn hộp cơm đưa cho bác Triệu: "Bác Triệu, trong nhà còn làm phiền bác trông nom, còn bên bệnh viện giao cho con là được."

"Vâng, cô chủ."

Bác Triệu gật đầu, xoay người rời đi, nhưng giống như nghĩ tới cái gì, ông có chút do dự nói: "Đúng rồi, cô chủ, còn có một chuyện..."

"Bác Triệu, có chuyện gì bác cứ nói."

Đường Ngọc Sở thấy ông ấp a ấp úng thì vội cười nói.

Bác Triệu có chút bất an sờ túi, sau đó mới hạ quyết tâm lấy ra thứ gì đó từ bên trong: "Cô chủ, cô có biết thứ này không?"

Bác Triệu mở bàn tay trước mặt Đường Ngọc Sở, có chút thấp thỏm hỏi.

Đường Ngọc Sở tập trung nhìn vào thì thấy hai chai thủy tinh giống như lọ thuốc tiêm trong lòng bàn tay bác Triệu, một lọ đã mở ra, rõ ràng đã sử dụng, còn một lọ vẫn chưa mở.

Đường Ngọc Sở không khỏi giật mình, cô đi tới nhìn cũng không có gì đặc biệt, không khỏi nghi ngờ hỏi: "Bác Triệu, có vấn đề gì sao? Bác lấy thứ này ở đâu ra?"

"Chuyện này, chuyện này..."

Vẻ mặt bác Triệu muốn nói lại thôi, giống như sợ nói ra sẽ gây họa lớn vậy.

Đường Ngọc Sở vội vàng an ủi: "Bác Triệu, không sao, bác muốn nói gì thì cứ nói."

"Khi người hầu quét dọn phòng sách của ông chủ thì nhặt được lọ rỗng trong thùng rác, còn lọ chưa mở là... Là nhặt được trong phòng của ông chủ, tôi già rồi nên không biết đây là thứ gì, nhưng người hầu dọn dẹp phòng nói hình như cô chủ Ngọc Lam đưa thứ này cho bà chủ. Cô... Cô chủ, lần này ông chủ đột nhiên xảy ra chuyện, tôi luôn cảm thấy kỳ lạ, cho nên, cho nên..."

Bác Triệu nơm nớp lo sợ nhìn Đường Ngọc Sở, câu nói tiếp theo biến mất.

Đường Ngọc Sở nghe vậy thì sắc mặt lập tức thay đổi.

Lục Triều Dương cũng đưa tay qua cầm lọ thuốc xem xét.

Nhưng một lát sau anh vẫn không phát hiện manh mối gì, chỉ có thể nói: "Xem ra phải đưa cho bác sĩ kiểm tra."

Khuôn mặt xinh đẹp của Đường Ngọc Sở trầm xuống: "Bác Triệu, mấy tháng con không ở nhà, trong nhà xảy ra chuyện gì không? Ví dụ như ba con và Triệu Uyển Nhan cãi nhau?"

"Cãi nhau? Có, vì chuyện cổ phần Đường Thị nên bà chủ Uyển Nhan Nhân từng cãi nhau với ông chủ rất nhiều lần."

Đường Ngọc Sở nghe bác Triệu nói vậy thì lập tức hiểu rõ.

Hai người phụ nữ mất hết tính người kia, vì chuyện tài sản mà làm chuyện đáng sợ như thế.

Đường Ngọc Sở nghĩ đến đây thì cảm giác sống lưng lạnh lẽo.

Triệu Uyển Nhan và Cố Ngọc Lam không thích cô thì cô còn có thể hiểu được, nhưng ba Đường đối xử tốt với bọn họ như vậy, bọn họ thật sự ra tay được sao?

"Đáng chết, tốt nhất là không phải như vậy, nếu tôi nắm được nhược điểm thì tôi không tha cho bọn họ!"

Đường Ngọc Sở cắn răng, thấp giọng mắng một câu, sau đó cô vội vàng dặn dò bác Triệu: "Bác Triệu, chuyện này đừng nói ra vội, con sẽ nhanh chóng điều tra, nếu Triệu Uyển Nhan thật sự làm chuyện này thì con sẽ không tha cho bà ta, hiện tại bác trở về trước, nếu bác còn phát hiện gì thì nói với con."

"Được, cô chủ."