Sủng Vợ Lên Trời

Chương 140: Giao dịch




Đến giờ nghỉ trưa, Đường Ngọc Sở ăn một bữa cơm với Lục Triều Dương như đã hẹn.

Sau khi ăn xong, cô vừa trở lại công ty thì cấp trên lập tức giao cho cô một nhiệm vụ phỏng vấn.

Tần Ý Tiêm - Thiên hậu nổi tiếng trong giới giải trí tới thành phố Bắc Ninh để quay quảng cáo. Cô ta chỉ ở lại thành phố này có hai ngày, hành trình rất gấp nhưng vẫn đồng ý cho Thời Thụy nửa giờ phỏng vấn.

Bởi vậy cấp trên yêu cầu, bất kể làm thế nào cũng phải moi được một vài tin tức có liên quan tới bộ phim mới từ trong miệng của Tần Ý Tiêm.

Với người có giá trị như Tần Ý Tiêm, chỉ tùy tiện mấy chuyện nhỏ cũng có thể trở thành tiêu đề, mà phần lớn những tiêu đề này đều đắt giá.

Lúc Đường Ngọc Sở nhận được nhiệm vụ, trong lòng không khỏi cảm thấy hơi bất lực.

Trước đây cô từng để lộ ra một scandal của Tần Ý Tiêm, bị Tần Ý Tiêm hận muốn chết. Lần này cô đi phỏng vấn cô ta, nhất định sẽ bị mất mặt.

Ba giờ chiều, Đường Ngọc Sở dựa theo địa chỉ do công ty đưa để đi tới nơi Tần Ý Tiêm quay phim quảng cáo.

Ở đây là khu danh lam thắng cảnh tự nhiên trong thành phố Bắc Ninh, tổng thể xung quanh là nước trong núi xanh, bởi vì vị trí của nó nằm ở ngoại ô thành phố, bên cạnh còn có khu biệt thự nổi tiếng nên có không ít bộ phim truyền hình, còn cả quay quảng cáo đều sẽ tới bên này lấy cảnh.

Tần Ý Tiêm quay chính là quảng cáo trang sức, đoàn làm phim mời rất nhiều vệ sĩ tới đây để bảo vệ, đề phòng đồ trang sức bị đánh cắp.

Khi Đường Ngọc Sở đến đây, Tần Ý Tiêm đang mặc một chiếc váy cưới, ngồi trong một chiếc thuyền nhỏ trên mặt hồ tạo dáng.

Trên người cô ta đeo rất nhiều đồ trang sức đắt tiền, có dây chuyền, nhẫn, vòng tay, vòng tai, vương miện, toàn thân thoạt nhìn lập lòe ánh sáng, đường cong trên cơ thể tuyệt đẹp được phác họa ra làm ánh mắt của không ít nhân viên xung quanh đều sáng lên.

Sau khi Đường Ngọc Sở ở bên bờ nhìn một lúc, lại đi thẳng qua tìm trợ lý của Tần Ý Tiêm để nói rõ chuyện phỏng vấn.

"Thời Thụy không còn ai sao? Sao có thể phái cô tới chứ? Công việc của Ý Tiêm nhà chúng tôi rất bận rộn, lại không muốn gặp một số người làm ảnh hưởng tới tâm trạng. Nếu Thời Thụy không có phóng viên nào khác, vậy phiền cô về đi, chúng tôi không chấp nhận cuộc phỏng vấn lần này."

Lý Tiểu Nam - trợ lý của Tần Ý Tiêm nói chuyện đặc biệt không khách sáo, mắng thẳng thừng vào mặt Đường Ngọc Sở, rất rõ ràng vẫn còn nhớ mối hận trước kia.

Đường Ngọc Sở không khỏi khẽ nhíu mày, cố kiên nhẫn nói: "Cô Lý, từ công ty chúng tôi đến đây cũng mất bốn mươi phút đi đường. Nếu cô muốn đổi người cũng không sao. Nhưng cô Tần Ý Tiêm có nhiều thời gian như vậy sao? Nếu không có, vậy còn không bằng hợp tác với tôi."

"Hừ, ai biết cô có thể viết tin tức linh tinh gì gây bất lợi cho Ý Tiêm không. Dù sao chuyện này không thể thương lượng, hoặc là cô đi, hoặc là đừng phỏng vấn nữa, chỉ đơn giản như vậy thôi."

Lý Tiểu Nam nói xong cũng không chờ Đường Ngọc Sở trả lời, đã hất mặt rời đi.

Đường Ngọc Sở bĩu môi, dường như đã sớm đoán được kết quả này, nên không còn cách nào đành phải đi gọi điện thoại cho một số phóng viên phía dưới, bảo các cô ấy tới thay mình.

Nhưng điều làm cô không ngờ được chính là cấp dưới vẫn thường do cô quản lý lại đồng loạt từ chối cô.

Cô hỏi thăm nguyên nhân thì tất cả mọi người trả lời: "Xin lỗi Phó giám đốc, tổng giám đốc phái chúng tôi làm nhiệm vụ khác, chúng tôi không qua được đâu."

Đường Ngọc Sở cuối cùng đã hiểu.

Hóa ra chuyện cô tới phỏng vấn Tần Ý Tiêm là do Tô Nhã An sắp xếp.

Người phụ nữ kia cuối cùng đã không nhịn được mà ra tay rồi sao? Cô ta biết cô và Tần Ý Tiêm từng có mâu thuẫn, cho nên cố ý đưa mình tới cho Tần Ý Tiêm sỉ nhục.

Quả nhiên là tính toán giỏi đấy!

Nhưng Đường Ngọc Sở cô làm sao có thể dễ bị đuổi đi như vậy được?

Đường Ngọc Sở cười lạnh một tiếng, lại tìm đến Lý Tiểu Nam: "Cô để cho tôi gặp mặt Tần Ý Tiêm một lần đi!"

Lý Tiểu Nam liếc nhìn Đường Ngọc Sở với vẻ mất kiên nhẫn, nói: "Ý Tiêm là người cô nói gặp là có thể gặp được sao? Không phải tôi đã nói là không chấp nhận để cô phỏng vấn à? Sao cô còn chưa đi thế?"

"Tôi cũng chỉ muốn hoàn thành công việc của tôi thôi, vẫn mong cô Lý châm chước một chút."

Đường Ngọc Sở rất cố gắng kiên nhẫn nói.

Lý Tiểu Nam lại lập tức nổi giận: "Sao con người cô đáng ghét như vậy nhỉ? Cô có tin tôi gọi điện thoại đến công ty các cô để kiện cô không?"

Một câu uy hiếp đã hoàn toàn mài hết tính tình tốt đẹp của Đường Ngọc Sở.

"Cô Lý, hi vọng cô có thể chịu trách nhiệm cho quyết định này của cô, đừng bởi vậy mà hại Tần Ý Tiêm mới tốt."

"Cô nói vậy là có ý gì?"

Lý Tiểu Nam nghe được lời nói đột nhiên này của Đường Ngọc Sở thì sắc mặt không ngừng thay đổi.

"Tôi biết chuyện không tiếp nhận phỏng vấn là ý của Tần Ý Tiêm. Nhưng làm phiền cô đi chuyển lời với cô ấy, tôi muốn làm một vụ giao dịch với cô ấy. Chỉ cần cô ấy nhận lời để tôi phỏng vấn, vậy tôi sẽ đưa cho cô ấy một tin tức, bảo đảm sẽ không để cho cô ấy phải chịu thiệt đâu."

Gương mặt Đường Ngọc Sở bình tĩnh nói, dáng vẻ kia hoàn toàn không giống với đàm phán, ngược lại giống như đang bàn luận về thời tiết vậy.

Tần Ý Tiêm đúng lúc quay về thay quần áo, sau khi nghe nói vậy lại không khỏi thản nhiên nói: "Giao dịch gì thế? Cô nói tôi nghe thử xem."

Đường Ngọc Sở cũng không già mồm cãi láo, gật đầu rồi đi theo Tần Ý Tiêm và mấy người trợ lý vào phòng nghỉ bên cạnh.

Sau khi vào trong, thợ trang điểm tẩy trang cho Tần Ý Tiêm, người sau lại được một đám người vây quanh chẳng khác nào một nữ hoàng vậy.

Đường Ngọc Sở thấy vậy không khỏi bĩu môi.

Những minh tinh này thật sự phô trương lớn không phải bình thường đâu.

"Nói đi? Cô muốn làm giao dịch gì? Lại có lợi gì cho tôi chứ?"

Sau khi cởi bộ váy cưới nặng nề trên người xuống, Tần Ý Tiêm châm cho mình một điếu thuốc rồi rít một hơi đầy vẻ quyến rũ, lúc này mới chuyển tầm mắt đến trên người Đường Ngọc Sở.

Đường Ngọc Sở mỉm cười: "Tiếp nhận cuộc phỏng vấn của tôi để đổi lại một scandal của cô."

"Cô nói vậy là có ý gì?"

Bầu không khí trong phòng nghỉ đột nhiên đông cứng lại, vẻ mặt Tần Ý Tiêm có phần lạnh lùng, trừng mắt nhìn Đường Ngọc Sở.

Mấy người trợ lý bên cạnh cô ta cũng nhìn cô với vẻ mặt có phần không tốt.

Đường Ngọc Sở mỉm cười lắc đầu: "Các người khỏi phải nhìn tôi như vậy. Scandal của cô đâu phải do tôi chụp. Tôi chỉ nhận được một tin đồn nhỏ, có một phóng viên nắm scandal của cô trong tay, đang tìm cách bán đứt với giá cao cho truyền thông các nơi. Về phần nội dung, không nói sẽ khiến cho cô thân bại danh liệt nhưng ít ra cũng gây cho cô rất nhiều rắc rối. Thế nào? Giao dịch này có lời chứ?"

"Cô nói vậy là tôi có thể tin được sao?"

Tần Ý Tiêm bóp chặt mẩu thuốc lá trong tay, vẻ mặt tối tăm lại không ngừng biến đổi, hỏi.

Đường Ngọc Sở nhún vai: "Trong giới, uy tín của tôi chắc không đến mức tệ như vậy chứ?"

Tần Ý Tiêm cắn môi dưới: "Có thể nói cho tôi biết là ai không?"

"Đây là danh thiếp của anh ta."

Đường Ngọc Sở rất sảng khoái, đưa luôn danh thiếp tới.

Tần Ý Tiêm nhận lấy và liếc nhìn rồi lập tức đưa cho Lý Tiểu Nam, sau đó nháy mắt với cô ta.

Lý Tiểu Nam gật đầu, nhanh chóng rời khỏi phòng nghỉ.

"Bây giờ, có thể phỏng vấn được chưa?"

"Xin mời!"

Lần này Tần Ý Tiêm thật ra không tỏ ra cao giá, rõ ràng cô ta cũng biết mình không thể được voi đòi tiên.

Cuộc phỏng vấn diễn ra rất nhanh, Đường Ngọc Sở đưa ra câu hỏi đặc biệt có kỹ xảo, vừa không khiến cho người ta thấy khó chịu lại có thể cân nhắc tìm được một số trọng điểm từ trong miệng đối phương.

Nửa giờ ngắn ngủi, Tần Ý Tiêm đã bị Đường Ngọc Sở lừa được rất nhiều tin tức.

Đến khi kết thúc công việc, Tần Ý Tiêm đột nhiên nói: "Nếu không phải trước đó cô làm lộ scandal của tôi, tôi rất sẵn lòng trở thành bạn của cô."

Đường Ngọc Sở mỉm cười: "Trong cùng một giới thì khó tránh khỏi sẽ có chút ân oán. Mặc dù tôi làm nghề này mới hơn hai năm nhưng không thiếu người bắt tay giảng hòa với tôi. Cho nên tôi rất được hoan nghênh trong giới giải trí đấy."

Tần Ý Tiêm gật đầu, do dự một lát mới lại nói: "Lần sau, nếu lại có scandal liên quan tới tôi thì làm phiền cô nói sớm với tôi một chút, đừng thoáng cái đã đăng ra ngoài."

"Có thể, nhưng cô phải lấy tin tức khác để trao đổi đấy!" Đường Ngọc Sở cười híp mắt nói.

"Cô khôn khéo như vậy, sao không đi làm kinh doanh đi?"

Tần Ý Tiêm tức giận trừng mắt với cô, hơi phiền não nói: "Đi nhanh đi, tôi nhìn cô lại thấy phiền."

"Lần sau gặp."

Đường Ngọc Sở mỉm cười và phất tay với cô ta, xoay người lại muốn rời đi.

Trước khi đi, Tần Ý Tiêm còn nói thêm một câu: "Thật ra, hôm nay cô vốn không có cách nào bình yên rời đi như thế. Nhưng nể tình cô nói cho tôi biết tin tức, tôi báo cho cô một tiếng, cẩn thận tổng giám đốc của công ty cô. Ban đầu cô ta tính vu oan cho cô trộm trang sức đấy."

Bước chân của Đường Ngọc Sở thoáng dừng lại nhưng không quay đầu, chỉ mỉm cười: "Cảm ơn đã nói cho tôi biết!"