Sưởi Ấm Trái Tim Anh

Chương 57: Hạnh phúc cùng bi thương (3)




Edit: Tiểu Ngữ

Yên tĩnh, sự yên tĩnh bao vây hai người đứng ngoài hành lang phòng phẫu thuật, hơi thở đau thương lặng lẽ tràn ngập trong lòng hai người đang đợi tử thần tuyên án, đèn đỏ trên cửa phòng giải phẫu giống như lưỡi dao kề trên cổ Cổ Trạch Sâm và Cao Ngạn Bác, khiến họ không thở nổi.

Ánh mắt thâm thúy của Cổ Trạch Sâm tràn ngập đau thương, nhìn chằm chằm cánh cửa ngăn trở mình và người mình yêu thương, cánh cửa có thể ngăn cách sống chết. Đại não hỗn loạn, cúi đầu nhìn đôi tay run rẩy của mình, anh nhớ cô gái khi nãy còn làm nũng với anh trong điện thoại, cứ như vậy nhắm chặt mắt, im lặng nằm trong ngực anh, mặc kệ anh kêu như thế nào cũng không nghe được âm thanh tinh nghịch, nũng nịu của cô, khi đó anh rất hi vọng Lâm Tâm Nguyệt mở đôi mắt linh động ra, nói cho anh biết đây chỉ là trò đùa thôi.

Cổ Trạch Sâm ngồi xổm sát tường, giống như lần trước chị anh mất, dúi đầu vào hai gối. Thế nhưng lần này không có người dịu dàng cho anh cái ôm ấm áp nữa, không còn ai chống chỏi với anh, tại sao lại như vậy, hôm qua không phải bọn họ vẫn cùng nhau bàn chuyện kết hôn sao? Tâm Nguyệt, không phải chúng ta phải kết hôn hay sao? Chúng ta còn muốn cùng nhau đi du lịch, Tâm Nguyệt, em tuyệt đối không được xảy ra chuyện, anh đã mất đi chị hai, anh không thể mất cả em. Em đã nói, nắm tay nhau, cùng đi tới già rồi mà, cho nên em nhất định không được xảy ra chuyện, không được bỏ lại anh một mình, không được!

Dương Dật Thăng nhìn bộ dạng của an hem tốt mình như vậy cũng không biết nên làm gì, nhưng lại không đành lòng nhìn tiếp, lúc này không có bất kì ngôn ngữ nào, nặng nề vỗ vỗ vai Cổ Trạch Sâm, nói cho anh biết anh vẫn còn người an hem tốt bên cạnh anh. Từ xưa tới nay, Dương Dật Thăng chưa bao giờ tin thần, nhưng ngay lúc này đây, anh rất hi vọng có thần tồn tại, Tâm Nguyệt, không chỉ là người bạn cùng anh vượt qua hoạn nạn khó khăn, cô còn là người anh từng thề phải bảo vệ, anh còn nhớ rất rõ, ngày xưa mỗi lần đi đánh nhau xong cô gái nhỏ này như bà mẹ cứ lải nhải bên tai bọn anh miết, còn nói lần sau không được thế này thế kia… nếu không cô sẽ bỏ mặc bọn họ. Nhưng mỗi lần cô đều cẩn thận xử lý vết thương cho bọn anh, khi bọn anh gặp nguy hiểm nhất, cô chính là người đầu tiên lao lên phía trước, mỗi lần đều cho bọn anh thấy nụ cười tràn ngập hi vọng vào ngày mai.

Ông trời, nếu như ông thật sự có mắt, xin ông hãy cứu Tâm Nguyệt, mau cứu cô ấy, đừng để thần chết mang cô ấy đi.

Cao Ngạn Bác nhận được tin tức vội vội vàng vàng chạy tới nhìn thấy bộ dạng bất lực của Cổ Trạch Sâm, mặc dù anh hiểu tâm trạng hiện tại của Cổ Trạch Sâm hơn ai hết, nhưng anh cũng không biết làm sao an ủi cậu ta, bởi vì ngay cả chính anh cũng không thể tự an ủi mình, lòng anh đau đớn và lo lắng không thua gì Cổ Trạch Sâm. Ngước mắt nhìn cửa phòng phẩu thuật, trong túi quần tay anh nắm chặt chiếc nhẫn còn chưa kịp đưa người anh yêu. Tiểu Nhu, em nhất định phải bình an vô sự, anh còn chưa cầu hôn em, không phải em vẫn rất hâm mộ Tâm Nguyệt được Sâm cầu hôn rất lãng mạn sao, anh cũng chuẩn bị cho em một kinh hỉ, em có cơ hội khoe khoang trở lại rồi, cho nên em nhất định phải bình an vô sự, em còn chưa đeo nhẫn của anh.

Lương Tiểu Cương cũng chạy đến lo lắng nhìn hai người trước phòng phẫu thuật, lo lắng Tâm Nguyệt và Tiểu Nhu. Cậu không dám nghĩ nếu chị hai thật sự có chuyện, ba cậu có chịu đựng được hay không? Như Lai Phật Tổ phương đông, Thượng Đế tây Phương, từ Ngọc Hoàng đại đế cho đến các vị thần tiên nhỏ, tôi cầu xin các vị, hi vọng các vị có thể phù hộ cho Lâm Tâm Nguyệt và Lương Tiểu Nhu có thể tránh khỏi nạn kiếp này. Cậu vừa đi thăm Lâm Đinh Đinh, xác định cô ấy không sao thì lập tức chạy sang đây, nói chung hiện tại Lương Tiểu Cương có thể nói là vừa hoang mang vừa lo sợ.

“Tiểu Cương.” Vẻ mặt Lâm Đinh Đinh tái nhợt, vịn tường, khó khăn gọi Lương Tiểu Cương. Lâm Đinh Đinh chỉ biết lúc bom nổ Lâm Tâm Nguyệt đem cô ôm chặt vào ngực, sau đó thì hôn mê bất tỉnh. Mặc dù Lâm Tâm Nguyệt đã dùng thân mình ngăn cản dư âm bom nổ, nhưng Lâm Đinh Đinh vẫn bị ngất xỉu. Khi Lâm Đinh Đỉnh tỉnh lại đã nằm trong bệnh viện, thậm chí còn cảm thấy choáng váng, bác sĩ nói cho cô biết, bởi vì có người ôm chặt lấy cô, cho nên ngoài bị trầy da và não bị chấn động não nghiêm trọng, trên cơ bản thì không có gì đáng kể, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày, nằm viện kiểm tra sẽ không có gì nghiêm trọng.

Cô rất lo lắng chị mình và Lương Tiểu Nhu, cô nghe bác sĩ nói thương tích của bọn họ rất nghiêm trọng, bây giờ vẫn còn nằm trong phòng cấp cứu, Lâm Đinh Đinh không có cách nào yên lòng nghỉ ngơi.

Lâm Đinh Đinh mặc kệ bản thân còn choáng váng, ầm ĩ muốn đi nhìn bọn họ, nhưng bác sĩ lại ngăn cản, thậm chí bác sĩ còn dự định chích thuốc an thần cho cô, cô không thể làm gì khác hơn là làm bộ nghe lời bác sĩ nghỉ ngơi. Thừa dịp bác sĩ và y tá rời đi, kiên quyết vịn tượng cố gắng lén ra khỏi phòng đến phòng phẫu thuật.

Thấy nhóm người Lương Tiểu Cương đứng bên ngoài phòng phẫu thuật chờ, vội vàng chờ bạn trai mình.

“Đinh Đinh, sao em lại ở đây, sao không nằm trong phòng nghỉ ngơi đi.” Lương Tiểu Cương ở trước phòng phẫu thuật gấp đến độ xoay quanh, đột nhiên nghe âm thanh nhỏ yếu của bạn gái gọi tên mình, ban đầu cậu còn nghĩ rằng mình nghe lầm, cho đén khi nhìn thấy cô gái vịn tường thở hổn hển, mặt tái nhợt mới xác định mình không nghe lầm, lập tức chạy tới đỡ cô, lo lắng hỏi.

“Em lo lắng cho chị và Tiểu Nhu nên lén tới đây.” Lương Tiểu Cương vội đỡ Lâm Đinh Đinh còn xanh xao ngồi xuống ghế, sợ cô sẽ té xỉu bất kì lúc nào. Nhưng Lâm Đinh Đinh lại không để ý đến chính mình, hiện tại cô chỉ muốn biết chị và Tiểu Nhu như thế nào thôi: “Chị và Tiểu Nhu sao rồi?”

“Còn đang phẫu thuật.” Lương Tiểu Cương nhìn hai người đàn ông vẫn im lặng, lắc đầu nói với Lâm Đinh Đinh.

“Tại sao lại như vậy.” Lâm Đinh Đinh đẫm lệ dựa vào ngực Lương Tiểu Cương, một giây trước cô còn đang nói chuyện trên trời dưới đất với hai người kia, hiện tại họ đang nằm trong phòng phẫu thuật chiến đấu với tử thần.

Mã Quốc Anh vừa phá xong vụ án buôn lậu thuốc phiện bắt giam đám người của Đới Quý, nhận được tin liền chạy đến bệnh viện. Lúc cô biết bọn người Lâm Tâm Nguyệt bị thương nghiêm trọng, niềm vui khi phá xong vụ án thay thế bằng nỗi lo và không yên lòng. Nhìn hai ngọn đèn trên phòng phẫu thuật bố cáo sinh mệnh bị đe dọa, nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của những người có mặt ở đây, hít sâu một hơi, cố nén nước mắt chảy ra, dựa vào tường, yên lặng cùng bọn họ chờ đợi thời khắc tuyên án.

Lúc này, đèn trên phòng phẫu thuật của Lương Tiểu Nhu tắt, bác sĩ mở cửa, mệt mỏi đi ra. Bọn Cao Ngạn Bác lập tức đi tới nghênh đón, cơ thể mỗi người đều căng thẳng, Mã Quốc Anh cũng không nhịn được nín thở, sợ nghe được tin tức xấu.

“Ca phẫu thuật rất thành công, bệnh nhân đã qua thời kì nguy hiểm. Tuy rằng bộ não của bệnh nhân bị chấn động khi bom nổ, rơi vào trạng thái hôn mê, may mắn bệnh nhân cách khá xa nơi bom nổ. Tình huống chấn sáng không lớn, nhưng xương tay của cô ấy bị gãy rất nghiêm trọng, tình huống cụ thể như thế nào thì phải chờ bệnh nhân tỉnh lại mới có thể xác định.” Biết người nhà lo lắng, bác sĩ không nói nhiều lời vô ích, nói thẳng vào trọng điểm.

“Cám ơn bác sĩ.” Tảng đá lớn trong lòng mọi người cuối cùng cũng hạ xuống, nhưng bọn họ không dám thả lỏng, không dám thở ra, bởi vì còn một người quan trọng vẫn đang chiến đấu với tử thần.

“Sâm, Tiểu Nhu có thể chống chọi được, Tâm Nguyệt là người kiên cường như vậy chắc chắn cô ấy sẽ vượt qua được cửa ải này thôi.” Sau khi Cao Ngạn Bác nghe được Lương Tiểu Nhu đã an toàn, âu sầu đii tới trước phòng phẫu thuật của Lâm Tâm Nguyệt, đôi mắt đỏ bừng nhìn Cổ Trạch Sâm, an ủi.

“Từ nhỏ chị rất kiên cường, chị ấy nhất định sẽ không có chuyện gì đâu.” Lâm Đinh Đinh cũng không biết mấy lời này là đang an ủi người khác hay là an ủi chính mình.

Cổ Trạch Sâm cũng yên lặng cầu nguyện, Chúa! Xin người hãy phù hộ Tâm Nguyệt vượt qua cửa ải này.

Thời gian chờ đợi dài dằng dặc, đột nhiên cửa phòng Lâm Tâm Nguyệt mở ra, một cô y tá vội vàng chạy ra ngoài, bọn Cổ Trạch Sâm vội chặn cô ta lại: “Vợ chưa cưới của tôi sao rồi?”

“Chúng tôi phát hiện bệnh nhân có dấu hiệu mang thai, hơn nữa đã có dấu hiệu sinh non, chúng tôi phải đi mời bác sĩ khoa phụ sản đến giúp đỡ.” Hiển nhiên, y tá đã quen thuộc với việc người nhà của bệnh nhân lo lắng, cũng thông cảm với tâm tình lo lắng của bọn họ, nên cũng không có khiển trách bọn họ cản đường mình, cộng thêm kinh nghiệm của mình, cô gái kia có thể không giữ được đứa bé, đồng cảm liếc nhìn Cổ Trạch Sâm một cái, đem chuyện này nói xong liền đi mời bác sĩ khoa phụ sản.

Nhưng mà không đợi y tá tìm bác sĩ khoa phụ sản, bác sĩ trong phòng phẫu thuật đã thông báo cho bọn Cổ Trạch Sâm biết con của anh và Lâm Tâm Nguyệt không giữ được. Bởi vì cái thai này chỉ mới được hai tháng, cái thai vẫn chưa được ổn định, hơn nữa bom nổ cực quang trực tiếp đánh vào bệnh nhân, tuy rằng thật đáng tiếc, những vẫn không có cách giữ đứa bé.

Bọn người Cổ Trạch Sâm sợ đến ngây người, trong lòng nhức nhói, thân thể không tự chủ được lay động một cái, nhớ lại cuộc điện thoại lúc sáng.

[Sâm, em có một tin tốt muốn nói cho anh nghe.]



[Chúng ta gặp nhau ở quán cà phê đi, đến lúc đó cho anh nghe một tin cực kì kinh hỉ, anh nên chuẩn bị tâm lý cho tốt nha, đừng để bị hù ngất á.]



[Sau này nếu anh dám chê em béo, em sẽ mặc kệ anh luôn.]

….

Anh không ngờ mình biết được tin tức kinh hỉ mà Lâm Tâm Nguyệt muốn nói vào lúc này, nhưng anh càng không dám tin chính là anh trải qua niềm vui làm cha đồng thời đau buồn mất đi đứa con, thiên đường và địa ngục cách nhau một sợi chỉ, không gì hơn chuyện này. Tại sao lại như vậy, anh sắp làm cha, nhưng mà đứa bé, con của anh và Tâm Nguyệt không còn, không còn nữa, ông trời, tại sao ông lại nhẫn tâm đến như vậy? Tại sao lại đối xử với chung tôi như thế?

“Tâm Nguyệt mang thai, đứa bé không còn.” Vẻ mặt Cổ Trạch Sâm có chút hoang mang, nhưng mọi người có mặt đều nghe ra giọng điệu tự trách và đau khổ của anh: “Mấy hôm nay, cô ấy khó chịu, đáng lẽ tôi nên ở nhà với cô ấy mới đúng. Như thế cô ấy sẽ không…” Tâm Nguyệt, em không được xảy ra chuyện. Anh đã mất đi con của chúng ta, anh không thể mất luôn cả em, xin em, Tâm Nguyệt, em phải cố gắng chống cực.

Cao Ngạn Bác và Dương Dật Thăng nghe tin này liền nhìn nhau, Mã Quốc Anh xoay người, ngửa đầu, không muốn người khác nhìn dáng vẻ bi thương của cô, mọi người không biết nên an ủi người đàn ông đang dựa vào tường, giơ tay che khuôn mặt đầy nước mắt, đàn ông có lệ mà không khóc, chỉ vì chưa chạm tới chỗ đau lòng mà thôi.

“Hôm nay, Tiểu Nhu dẫn chị đến bệnh viện kiểm tra mới biết, chị muốn tự mình nói cho anh biết chuyện này, để cho anh kinh hỉ một phen, chị muốn anh là người đầu tiên chia sẻ tin vui với chị, cho nên mới hẹn gặp anh ở quán cà phê, ai ngờ…” Lâm Đinh Đinh cố nén nước mắt, nghẹn ngào nói, nói xong không nhịn được khóc rống trong lòng Lương Tiểu Nhu.

Mọi người nghe Lâm Đinh Đinh nói xong đều trầm mặc, hơi thở bi thương vẫn quấn quanh bọn họ, thật lâu không có tiêu tan.

“Sâm, anh đừng tự trách nữa, chuyện này không liên quan đến anh, ông trời sẽ không tàn nhẫn như vậy, sau khi cướp đi đứa con của anh, còn cướp đi…” Cướp đi người anh yêu, Dương Dật Thăng bước tới an ủi Cổ Trạch Sâm, nhưng không dám nói câu tiếp theo, anh không biết, nếu đem những lời này nói ra khỏi miệng, an hem tốt của mình có sụp đổ hay không?

Lúc này, ông nội Lâm và Lâm Nhã Nguyệt nhận được tin cũng chạy đến, Nam Cung Nguyệt đang triển khai nghiên cứu và thảo luận y học cũng quăng hết mọi chuyện, khẩn cấp mua vé máy bay đang trên đường về.

Lâm Nhã Nguyệt vốn muốn hung hăng đập cái người không bảo vệ tốt em gái cưng của mình một trận, khi ánh mắt lạnh như băng nhìn thấy người đàn ông sắp sụp đổ thì thở dài một hơi. Mặc kệ bây giờ anh có làm gì đi nữa, Cổ Trạch Sâm cũng sẽ không phản ứng, đỡ ông nội Lâm ngồi xuống, ban đầu anh không muốn ông nội đến đây, nhưng anh không thay đổi được ý của ông, buộc lòng phải để ông đi tới.

Mà Lâm Quốc Hùng nghe nói cháu gái cưng của mình đang trong thời kì nguy hiểm, người đàn ông cả đời ngang dọc trên thương trường chưa hề thất bại liền già nua hơn nhiều, mắt mông lung, cắn chặt răng, đau xót nói: “Ông trời ơi, Lâm Quốc Hùng tôi tự hỏi chưa từng làm chuyện ác tày trời nào, mười lăm năm trước, ông đã cướp đi sinh mệnh của con trai và con dâu tôi, bắt kẻ đầu bạc phải tiễn kẻ đầu xanh, hiện tại ông muốn cướp luôn đứa cháu khó khăn lắm mới trở lại của lão già này sao, khiến lão già đầu tóc trắng xóa này đưa kẻ tóc đen một lần nữa hay sao?”

Nghe Lâm Quốc Hùng gào thét, mọi người ở đây không đành lòng nói cho ông biết, ông trời đã cướp mất đi cháu chắt của ông về thế giới bên kia rồi.

Lúc này, đèn phòng phẫu thuật tắt, mọi người nín thở, mở to hai mắt nhìn bác sĩ bước ra.

“…”

Cổ Trạch Sâm rơi lệ, Dương Dật Thăng vỗ vỗ vai anh. Cúi đầu, Lâm Đinh Đinh vùi vào lòng Lương Tiểu Cương, nước mắt ướt đẫm áo cậu. Lâm Quốc Hùng run rẩy vỗ vỗ cái tay cứng ngắc đang đỡ ông. Cao Ngạn Bác chuyển đầu đi qua, ngay cả Mã Quốc Anh luôn kiên cường cũng rơi nước mắt.

…..***….

Sau tiếng bom nổ, Lâm Tâm Nguyệt cảm thấy chính mình rơi vào một cái động tối thui, không nghe, không thấy gì hết. Ngoại trừ tối đen cũng chỉ có tối đen, cô chết rồi sao? Lần này kết thúc rồi ư? Không biết Đinh Đinh và Tiểu Nhu sao rồi.

Vì sao cô nghe thấy tiếng mẹ lải nhải, tiếng cha cưng chiều, còn có tiếng oán giận của anh hai? Còn có rất nhiều âm thanh quen thuộc đã lâu không nghe thấy, rất quen thuộc rất ấm áp, giống như nhớ lại gia đình ấm áp kia, hồi ức mãi mãi khắc ghi trong đáy lòng, thật muốn cứ như vậy mãi.

Thế nhưng sao cô lại thấy không cam lòng, đúng rồi, cô còn có một ông nội, luôn có một ông nội cưng chiều cô, bác hai trai và bác hai gái luôn cho cô ấm áp như cha mẹ ruột, các anh và chị luôn quan tâm bảo vệ cô, còn có một cô em gái nghịch ngợm… Một gia đình tràn ngập ấm áp và tiếng cười nói. Còn có Sâm, và con của bọn cô.

Dù chết sống hay chia xa, xin cùng người thề nguyện, nắm tay cả đời, bên nhau đến già

Cô nhớ rồi, đúng, cô đã hứa, cô sẽ không bỏ lại anh một mình, bọn cô sẽ cùng nhau hạnh phúc đến già.

Không, không thể buông tay như thế được. Ở đó, ngôi nhà kia, mọi người đang chờ cô.

Mí mắt nặng như ngàn cân, ngọ ngoạy chậm rãi mở ra, từng tia sáng tiến vào trong khóe mắt, tầm nhìn từ mơ hồ đến rõ ràng, đập vào mắt chính là một mảnh trắng lóa, bệnh viện sao? Quay đầu, nhìn thấy người đàn ông nắm chặt tay mình ngủ gục, khóe miệng cô hơi nhếch lên.

Ngón tay khẽ cử động, đánh thức người bên cạnh giường, Cổ Trạch Sâm kinh ngạc nhìn cô, nắm tay cô lên, mười ngón tay đan xen vào nhau, kề mặt sát vào cô, cọ cọ, nước mắt dần tràn đầy khóe mắt, miệng cười dịu dàng.

“Tỉnh.”

“Ừm.” Xin lỗi, đã khiến anh lo lắng.