Sưởi Ấm Trái Tim Anh

Chương 63: Trở về




Edit: Tịch Ngữ

Tia nắng đầu tiên xuyên qua ô cửa kính trong suốt, chiếu xuống trên người đôi vợ chồng đang hạnh phúc ôm nhau ngủ.

Lâm Tâm Nguyệt mở đôi mắt mông lung, nhìn sang dung nhan ngủ an tường của người nằm bên cạnh, lập tức nở nụ cười ngọt ngào hạnh phúc, nghiêng đầu nhìn đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường, nên rời giường rồi, nhẹ nhàng đưa tay lấy cánh tay Cổ Trạch Sâm đặt trên hông mình xuống, rón rén vén chăn xuống giường, giúp chồng dịch góc chăn lại, cầm áo khoác mặc vào, rửa mặt chải đầu một phen, đi vào phòng bếp chuẩn bị bữa sáng.

Sau khi tuần trăng mật của bọn họ kết thúc, bọn họ đã về được một tuần. Hôm nay, là ngày đầu tiên Lâm Tâm Nguyệt trở lại tổ pháp chứng làm việc từ sau lần gặp chuyện ngoài ý muốn. Cổ Trạch Sâm càng ngày càng có xu thế cuồng nuông chiều vợ đã phản đối bà xã trở lại tổ pháp chứng làm việc sớm, nhưng không lay chuyển được Lâm Tâm Nguyệt thao thao bất tuyệt, nội dung đều là như thế này: Bà xã của anh nằm viện cộng thêm tịnh dưỡng ở nhà, trước trước sau sau cộng lại cũng hơn hai tháng rồi, nếu ở nhà nữa, em nhất định sẽ nổi mốc nổi meo đó. Huống chi, bây giờ em đã khôi phục gần như trước rồi, Tiểu Nhu người ta cũng trở về cương vị, em không thể tiếp tục ở nhà nhàn rỗi nữa, hơn nữa trong tổ pháp chứng còn có sếp Cao với Ivan, lại nói tổ pháp chứng và tổ pháp y cũng không cách mấy tầng, đi qua lại cũng có mấy phút thôi, lúc nào anh cũng có thể xuống xem em mà, bla.bla.bla… Tóm lại là một đóng lí do lớn nhỏ, làm Cổ Trạch Sâm choáng váng cả đầu.

Vì vậy, dưới sự bảo đảm của Cao Ngạn Bác và Dương Dật Thăng, Lâm Tâm Nguyệt vừa giả đáng thương vừa làm nũng, cuối cùng Cổ Trạch Sâm cũng suy xét một chút thả Lâm Tâm Nguyệt trở về tổ pháp chứng. Đương nhiên là trước đó, bác sĩ Cổ dặn đi dặn lại Cao Ngạn Bác và Dương Dật Thăng nhất định phải chăm sóc cho bà xã của anh thật tốt, còn không quên hung hăng dùng ánh mắt sắc lẻm uy hiếp hai người bọn họ.

Khi Cổ Trạch Sâm tỉnh lại, đã thấy người trong lòng dậy rồi, biết bà xã của mình nhất định đang chuẩn bị bữa sáng, nhất thời hết buồn ngủ, rời giường rửa mặt chải đầu, vừa đến phòng khách liền thấy bóng dáng bà xã mình đang bận rộn trong phòng bếp, lại còn ngửi được hàng loạt mùi hương thơm phức, trong lòng tựa như có dòng nước ấm chảy vào, nụ cười trên môi càng khắc sâu hạnh phúc, hình ảnh ấm áp này anh từng tưởng tượng nên rất nhiều lần. Hiện tại, cuối cùng giấc mộng cũng thành hiện thực, rốt cuộc anh cũng có được gia đình thuộc về mình, có bà xã anh yêu, tương lai còn có những đứa con đáng yêu của bọn họ nữa.

Cổ Trạch Sâm đi về trước, ôm eo nhỏ của người phụ nữ xinh đẹp trước mắt, yêu thương hôn lên gò má cô, vô cùng thân thiết đem cằm đặt ở bả vai cô: “Chào buổi sáng, bà xã.” Sau đó, hếch cái mũi lên, hít sâu một hơi, khen ngợi: “Ừm, thơm quá, là cái gì vậy?”

“Là cháo thịt nạc trứng muối, sao không ngủ thêm chút nữa, dậy sớm làm gì.” Lâm Tâm Nguyệt liếc nhìn Cổ Trạch Sâm đang dựa vào người mình, dịu dàng cười hỏi, động tác rất thành thạo nấu cháo.

Cổ Trạch Sâm hóm hỉnh trêu chọc: “Không còn cách nào hết, ai kêu vợ anh có tay nghề giỏi như vậy, anh ở trong phòng ngủ còn ngửi thấy hương vị mê người, hại sâu ham ăn trong bụng tỉnh dậy, đâu còn lòng dạ ngủ tiếp chứ.”Nghiêng đầu nhìn vẻ mặt nấu ăn nghiêm túc của bà xã, Cổ Trạch Sâm cố ý cọ cọ vào cổ cô, dùng sức cọ lại cọ, muốn đem tầm mắt Lâm Tâm Nguyệt dời khỏi nồi cháo, miệng uất ức nói: “Bà xã, em không nhìn anh.”

Lâm Tâm Nguyệt liếc xéo người nào đó mới sáng đã nhõng nhẽo, có chút gật đầu nói: “Vẫn đẹp, giống như bình thường thôi.” Thấy vẻ mặt buồn bực của Cổ Trạch Sâm, Lâm Tâm Nguyệt che giấu ý cười dưới đáy mắt: “Nếu tay nghề của em tốt như vậy, lát nữa anh nhất định phải ăn nhiều một chút. Đừng quên sáng nay anh còn phải làm cu li giúp em xách quà á.” Lâm Tâm Nguyệt nháy mắt nhìn Cổ Trạch Sâm, mím môi cười, trêu ghẹo nhìn anh. Một phần quà thì không nặng, nhưng toàn bộ quà của tổ pháp chứng và tổ trọng án thì khác xa nha, những món quà kia đều do bọn họ mua về, bây giờ Cổ Trạch Sâm muốn hối hận vì mua nhiều quà cũng không kịp rồi.

“Em yên tâm, chồng em là người thông minh như vậy, làm sao quên tìm người đến giúp chứ.” Trong mắt Cổ Trạch Sâm lóe lên giảo hoạt, nụ cười cũng trở nên cực kì xán lạn, đắc ý véo mũi Lâm Tâm Nguyệt, anh em đương nhiên là có nạn cùng chịu, lúc này không tìm đến cậu ta, còn chờ tới khi nào?

“À ~” Âm cuối kéo thật dài, Lâm Tâm Nguyệt gật đầu, cô biết rõ người được gọi đến giúp ngoài bạn học Dương Dật Thăng thì còn ai nữa chứ, có người bạn như vậy, Lâm Tâm Nguyệt âm thầm mặc niệm một giây vì bạn học Dương Dật Thăng.

“Để anh giúp cho.” Cổ Trạch Sâm thấy Lâm Tâm Nguyệt tắt bếp, lập tức đến tủ chén lấy chén đũa, từ từ múc cháo, lại tự giác bưng cháo ra bàn ăn.

“Cẩn thận, còn nóng đó.” Lâm Tâm Nguyệt nhắc nhở.

Cổ Trạch Sâm vừa đem cháo đặt trên bàn ăn, chợt nghe tiếng chuông cửa, mới sáng sớm lại có kẻ không biết điều chạy đến đây quấy rầy không khí vợ chồng anh, ngoài anh em tốt kia, không có ứng cử viên thứ hai, anh xoay người về phòng bếp nói với Lâm Tâm Nguyệt: “Em cứ làm đi, anh ra mở cửa.”

Cổ Trạch Sâm vừa mở cửa liền thấy gương mặt cười tươi đến đáng ăn đạp của Dương Dật Thăng, nhíu mày không hài lòng: “Sớm như vậy đến nhà tôi làm gì?” Ngụ ý là cậu đến quấy rối chúng tôi.

Tươi cười trên mặt Dương Dật Thăng cứng đờ, thấy Cổ Trạch Sâm cười cực kì sáng lạn, vô tội nhún vai, anh hai, không phải anh kêu tôi tới sớm giúp anh một tay sao?

“Sâm, là Ivan hả? Sao không vào đứng ngoài cửa làm gì?” Lâm Tâm Nguyệt từ trong bếp đi ra, đem chén đũa đặt trên bàn, nghi hoặc nhìn Cổ Trạch Sâm đứng che cửa lại hỏi.

“Chào buổi sáng, Tâm Nguyệt.” Dương Dật Thăng trực tiếp vứt bỏ Cổ Trạch Sâm sang một bên đi vào trong nhà, vui vẻ chào hỏi Lâm Tâm Nguyệt, hoàn toàn không để ý đến cặp mắt lạnh lùng phía sau lưng, mệt cho anh đặc biệt tới sớm giúp đỡ, kết quả lòng tốt không được cám ơn, trái lại còn bị anh em tốt trừng mắt, hừ trước đây bị nhìn biết bao nhiêu lần rồi, đã sớm có miễn dịch, anh đây ứ sợ.

Dương Dật Thăng vừa vào nhà đã ngửi thấy mùi thơm mê người tràn ngập trong phòng, sờ sờ bụng trống không của mình, nuốt nước bọt, vô cùng tội nghiệp nhìn Lâm Tâm Nguyệt, cố gắng đưa tin ‘tôi rất đói bụng ~”

“Ivan, chưa ăn sáng à, nếu chưa ăn thì ăn chung với bọn em luôn, em đi lấy thêm chén.” Lâm Tâm Nguyệt buồn cười nhìn Dương Dật Thăng mắt không rời nhìn chén cháo trên bàn, bất đắc dĩ lắc đầu nói mời, bộ dạng thèm ăn của anh vẫn như ngày nào, Dương Dật Thăng nghe hỏi liền gật đầu giống như con gà mổ thóc, Lâm Tâm Nguyệt cười đi về phòng bếp múc thêm một chén cháo, để lại hai người đàn ông mắt to trừng mắt nhỏ.

Cổ Trạch Sâm ngồi xuống ghế, thấy Lâm Tâm Nguyệt đã vào phòng bếp, trợn mắt trừng Dương Dật Thăng không biết khách sáo gì hết. [Nè, đó là bữa sáng Tâm Nguyệt làm cho tôi.]

[Anh hai, đừng nhỏ mọn như vậy chứ, huống chi là Tâm Nguyệt mở miệng mời, không thể không từ chối.] Dương Dật Thăng cười rất vô tội, anh thừa nhận anh có cố ý, ai kêu người anh em này luôn ở trước mặt anh khoe khoang mình hạnh phúc, Tâm Nguyệt nấu ăn ngon biết bao nhiêu, hơn nữa Tâm Nguyệt cũng là bạn thân của anh, ăn cơm chực thì có làm sao, anh thề anh tuyệt đối không có ghen tỵ, hâm mộ đâu.

Cổ Trạch Sâm ngượng ngùng lắc đầu một cái, anh khẳng định thằng nhóc này là vì mấy ngày trước anh khoe khoang chọc nó ghen tỵ đến đỏ mắt, nên hôm nay mới tới sớm quấy rối, cái này có tính là báo ứng không nhỉ?

“Em nói trước nha, anh ăn bữa sáng của em, lát nữa phải xách đồ giúp em đó.” Lâm Tâm Nguyệt bưng cháo đi ra, ngồi xuống, cười nói với Dương Dật Thăng. (N: xin lỗi, mình quên cách xưng hô của chị Nguyệt với anh Thăng rồi, không nhớ là anh – em hay tôi – anh. Giờ để anh – em đại luôn nha >w

“Yên tâm, đạo lý cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn (*) này anh vẫn luôn hiểu.” (N: *ăn của người ta, thì nói năng với người ta cũng mềm mỏng hơn.) Dương Dật Thăng ăn uống no đủ cam đoan nói, nhìn chằm chằm Lâm Tâm Nguyệt, nở nụ cười trêu chọc: “Tâm Nguyệt, anh nhớ ngày xưa em vào bếp là cứ như xảy ra chiến tranh thế giới thứ 3 í, món ăn thì đẹp ngang ‘thuốc độc’, khi nào thì tay nghề tốt lên vậy?” Anh nhớ, cô gái năm đó nói muốn đích thân xuống bếp nấu cho bọn họ ăn, kết quả suýt chút nữa đốt luôn nhà bếp nhỏ của Sâm, còn khiến bọn họ nằm trên giường vài ngày. Vốn dĩ anh nghĩ tên thê nô này lừa gạt mình, cho nên sáng nay đi ăn chực anh còn do dự không biết có nên đem theo thuốc đau bao tử hay không. Không ngờ mấy chục năm không gặp, tài nấu nướng của cô bé ngày xưa đã giỏi lên nhiều.

“Sao, có hứng thú à, nếu không bây giờ chúng ta thảo luận một chút.” Lâm Tâm Nguyệt ngoẹo đầu, híp mắt cười cười, bộ dạng vợ hiền mẹ đảm.

Dương Dật Thăng lắc đầu như giã tỏi, rất thức thời đem lời trêu chọc định nói nữa nuốt vô bụng, bị đâm thọc nhiều lần rồi, nếu như không rõ người mang bộ dạng vô hại có bao nhiêu phúc hắc, anh có thể không cần làm nhân viên pháp chứng nữa, về quê làm ruộng cho rồi.

Đắc tội một phúc hắc không đáng sợ, đáng sợ là bên cạnh còn có một tên trợ Trụ làm ngược, độ phúc hắc đạt năm sao lấp lánh, còn được coi là ông chồng nhị thập tứ hiểu, cho nên bạn học Dương Dật Thăng của chúng ta đi đến tổ pháp chứng cực khổ bao nhiêu.

“Mọi người ơi, chào buổi sáng.” Nhìn hoàn cảnh quen thuộc, Lâm Tâm Nguyệt xúc động chào hỏi đồng nghiệp trong tổ. Đứng sau cô là hai anh đẹp trai xách túi lớn túi nhỏ, một cười sáng lạn như gió xuân, một thì không ngừng cười khổ, ân hận lúc đầu đã làm sai.

“Tâm Nguyệt…” Đồng nghiệp tổ pháp chứng thấy Lâm Tâm Nguyệt cũng kinh ngạc, ai nấy cũng kích động, bởi vì trừ Cao Ngạn Bác không có ai biết hôm nay Lâm Tâm Nguyệt đi làm trở lại.

“Tôi về rồi.”

“Chào mừng cô trở về.” Mọi người đồng thanh nói.

Đồng nghiệp thấy Lâm Tâm Nguyệt trở lại, tất cả đều bỏ công việc đang làm xuống, mọi người vây lấy cô tranh nhau nói, trên mặt mỗi người đều thật lòng vui sướng.

Nhìn người nào bị mọi người bao vây, cười liên tục trò chuyện với đồng nghiệp, Dương Dật Thăng đặt túi đựng quà xuống, đến gần Cổ Trạch Sâm, dùng cùi chỏ đẩy anh một cái, cười nói: “Như vậy rất tốt, phải không?”

“Ừ.” Cổ Trạch Sâm cưng chiều nhìn người trong lòng mình, đúng vậy, như thế rất tốt.

“Khụ, cả đám tụ tập lại đây làm gì, không làm việc nữa sao?” Cao Ngạn Bác vừa ra khỏi phòng liền thấy đám người vây kín Lâm Tâm Nguyệt, cố ý bày ra bộ dạng cấp trên nói.

“Sếp Cao, tôi về trả ngày nghỉ.” Cấp trên uy tín thì không giống, Cao Ngạn Bác vừa dứt lời, cả phòng đều im lặng, Lâm Tâm Nguyệt nghiêm túc đến trước mặt Cao Ngạn Bác nói.

“Hoan nghênh cô trở về.”Cao Ngạn Bác cười, giơ tay đón mừng đồng bạn chính thức trở về đội cùng nhau chiến đấu.

“Cám ơn.” Lâm Tâm Nguyệt đưa tay, nắm lấy bàn tay dày rộng của anh. Đột nhiên, cô nhớ tới quà tặng, xoay người, hai tay hợp lại, tinh nghịc nói: “À, đúng rồi, quà tặng của mọi người đang ở chỗ Ivan, nhớ tới chỗ anh ấy lấy đi, tôi có dán tên từng người trên đó, không có lộn đâu.”

Thế là, bạn học Dương Dật Thăng đáng thương của chúng ta bị mọi người thúc giục, còn bác sĩ Cổ đáng kính đã sớm dự đoán được tình huống này, từ lâu đã ra xa đứng, cho nên thà đắc tội tiểu nhân, đừng bao giờ đắc tội phụ nữ.

“Thảo nào, sáng nay không thấy Ivan, thì ra đã bị cô bắt đi làm cu li miễn phí.” Mạc Thục Viện đã lấy được quà của mình, ung dung bước tới, trêu đùa nói.

“Cũng không phải là làm không công.” Lâm Tâm Nguyệt cười nháy mắt.

“Cậu ta nên cảm ơn chúng tôi cho cơ hội để thể hiện mới đúng.” Cổ Trạch Sâm đi tới bên cạnh Lâm Tâm Nguyệt, nuông chiều nhìn vẻ mặt đắc ý khi trêu người ta thành công của bà xã, rất không khách sáo đem anh em tốt bán đứng, ai bảo cậu ta đắc tội bà xã của anh làm chi.

“Có hai người bạn như cô cậu, tôi thấy xót cho Ivan quá.” Nhưng nét mặt của Mạc Thục Viện không hề nhìn ra được sự đồng tình, trái lại có chút hả hê.

“Tôi hẳn nên cảm thấy may mắn mình đã nhận quà từ sớm, cộng thêm không cần làm cu li không công.” Nhìn Dương Dật Thăng luống cuống tay chân, Cao Ngạn Bác nửa nghiêm túc nửa đùa nói.

“Yên tâm, nếu là anh, khẳng định bọn họ không dám làm xằng bậy đâu.”

“Phải không.”

“Ha ha…”

“Nè, mấy ngươi đừng có chơi xấu như vậy chứ, đem mọi chuyện ném cho tôi.” Dương Dật Thăng vất vả lắm mới thoát khỏi đám đông, liền nghe mấy người không có lương tâm này nói như thế, lập tức oán giận.

“Cám ơn nha ~”

Bình thường đều thấy bộ dạng chỉnh tề của Dương Dật Thăng, hôm nay lại thấy bộ dạng nhếch nhác của anh, cho nên mọi người rất không phúc hậu che miệng nghẹn cười.

Lâm Tâm Nguyệt nhìn tình cảnh náo nhiệt này, không khỏi nhớ hai ngày trước trở lại nhà họ Lâm gặp ông nội, nghe nói mấy ngày nay cả nhà chó sủa gà bay, đều là do cô tiểu thư ngang ngược, vô lí nào đó gây ra.

---ooo---

Sau khi đi hưởng tuần trăng mật về, Lâm Tâm Nguyệt thu xếp quà đem về nhà tặng ông nội và các anh. Vốn dĩ Cổ Trạch Sâm muốn về chung, nhưng vì anh nghỉ một tháng để đi hưởng trăng mật, có rất nhiều vụ án chưa xử lí, không có thời gian về, may mắn ông nội không phải người bảo thủ.

“Chú Lâm, con về rồi.” Lâm Tâm Nguyệt vui vẻ chào hỏi quản gia Lâm ra ngoài nghênh đón mình, vô cùng thân thiết ôm cánh tay ông.

“Hoan nghênh cô chủ nhỏ trở về.” Quản gia Lâm vui mừng nhìn Lâm Tâm Nguyệt lớn lên rồi kết hôn: “Cô chủ, chúng ta vào nhà thôi.”

“Dạ.”

“Hoan nghênh cô chủ nhỏ trở về.” Người giúp việc trong nhà thấy Lâm Tâm Nguyệt, hai mắt đều sáng lên, vẻ mặt kích động, trong lòng rơi lệ đầy mặt, thật là tốt quá, cô chủ nhỏ đã trở về, để coi con đàn bà điêu ngoa kia làm sao làm mưa làm gió nữa. Đám người làm hầu hạ ả đàn bà điêu ngoa kia đã quên cô chủ của bọn họ đã kết hôn.

“Hử?” Lâm Tâm Nguyệt cảm thấy không biết có phải mình bị ảo giác hay không, cô cảm thấy hôm nay quản gia Lâm và người giúp việc hoan nghênh cô về… rất là hưng phấn.

Lâm Tâm Nguyệt vừa vào phòng khách liền thấy một người mặc toàn đồ hiệu, đẹp đẽ và cao ngạo từ trên lầu đi xuống. Cô nghi ngờ đánh giá người phụ nữ trước mặt, cô mới ra nước ngoài một tháng, trong nhà lòi ra một người đàn bà, không lẽ anh hai chơi trò kim ốc giấu kiều.

Trong lúc Lâm Tâm Nguyệt quan sát đối phương, Lương Vân Nhi cũng dùng ánh mắt cực kì khinh miệt quan sát cô, ánh mắt không thiện ý của ả khiến Lâm Tâm Nguyệt nhíu mày, ả cho rằng Lâm Tâm Nguyệt tới đây để quyến rũ Lâm Nhã Nguyệt, loại phụ nữ thấy sang bắt quàng làm họ, bộ dạng của ả cao ngạo như bà chủ nói chuyện với quản gia Lâm đứng bên cạnh Lâm Tâm Nguyệt: “Quản gia, sau này không được để hạng đàn bà không ra gì vào nhà!”

Lâm Tâm Nguyệt hoài nghi chỉ vào mình: “Cô nói đàn bà không ra gì là tôi sao?” Kế đó quay đầu dùng ánh mắt hỏi quản gia Lâm, chú Lâm, con thành hạng đàn bà không ra gì hồi nào vậy? Hiện tại, Lâm Tâm Nguyệt ngây ngô, kinh ngạc nhưng cũng rất tức giận. Phải biết rằng, từ lúc cô tỉnh dậy ở nhà họ Lâm tới bây giờ chưa từng bị ai mắng như vậy, chỗ này đều là địa bàn của cô! Cô không thể không khâm phục ả đàn bà vô tri và can đảm trước mặt, ngay cả thân phận của cô ả còn chưa biết rõ đã xỉ vả cô rồi, cô thật sự rất muốn biết từ khi nào thì trong nhà cô xuất hiện một sinh vật cực phẩm như vậy.

Lâm Tâm Nguyệt chưa phát hỏa, mọi người ở chung quanh đã trừng mắt nhìn Lương Vân Nhi. Đây chính là cô chủ nhỏ của bọn họ, viên ngọc quý được ông chủ và cậu chủ nâng niu trên tay, đừng nói là nhục mạ, cho dù một câu mắng nặng cũng chưa từng có, cô chủ là người lương thiện nhất, bọn họ có làm sai cô chủ cũng không có trừng phạt nghiêm khắc bọn họ, từ xưa tới nay, cô chủ chưa bao giờ coi bọn họ là người làm. Đối xử với mọi người đều rất tốt. Hiện tại, lại có người ngoài dám mắng chửi nhục mã cô chủ của bọn họ.

Bắt nạt ra mặt như vậy, chết mất thôi!

Quản gia Lâm cũng tức giận, ông nhìn cô chủ từ nhỏ đến lớn, cô chủ tôn kính ông như ông nội mình, ông đã sớm xem cô như con cháu của mình, hiện tại ruột thịt của mình bị người ta bắt nạt ra mặt, sao ông không tức giận được chứ, nếu như Lương Vân Nhi không phải cháu của bạn thân ông chủ, ông nhất định đem nó đá ra khỏi cửa.

“Cô Lương, mời cô tôn trọng người khác một chút. Đây là cô chủ của chúng tôi, cũng là em gái mà cậu Lâm Nhã Nguyệt yêu thương nhất, không phải là ‘hạng đàn bà không ra gì’ trong miệng cô đâu. Hơn nữa, nơi này là nhà họ Lâm, không phải nhà họ Lương!” Ý nói cô ta không có tư cách ra lệnh cho ông. Mặc dù lời nói của quản gia Lâm rất lịch sự, nhưng ánh mắt lại vô cùng chán ghét Lương Vân Nhi. Đồng thời âm thầm quyết định đem chuyện này báo lại cho ông chủ và cậu chủ nghe, dám ăn hiếp cô chủ bảo bối của bọn họ, mặc kệ nhà ngươi là tiểu thư tiểu thiếc gì, tuyệt đối không để cho ả dễ dàng rời khỏi nhà họ Lâm.

Lương Vân Nhi cũng không biết chỉ vì câu nói vô tri của mình khiến cho bản thân trở thành kẻ địch của trên dưới nhà họ Lâm, cũng quyết định số phận bị đuổi cổ ra khỏi cửa của mình.

Lương Vân Nhi biết Lâm Tâm Nguyệt là em gái mà Lâm Nhã Nguyệt cưng yêu nhất, thái độ liền thay đổi một trăm tám mươi độ, rất thân thiết trước một câu em gái, sau một câu em gái, vẻ mặt khiến Lâm Tâm Nguyệt chán ghét. Mặc dù, cô được ông và anh trai bảo vệ rất tốt, ít tiếp xúc với thường trường muốn lôi kéo quan hệ với cô, nhưng không có nghĩa là cô không hiểu. Nhiều năm làm pháp chứng như vậy, cô đã sớm thấy rõ nhiều bộ mặt xấu xí rồi.

Lâm Tâm Nguyệt nhẹ nhàng tránh khỏi động tác muốn nắm tay của Lương Vân Nhi, nở nụ cười tao nhã, nhưng ý cười chưa đạt tới đáy mắt, tỏ ra là một cô chủ quyết đoán, nhanh chóng đem vị tiểu thư cực phẩm kia lừa gạt, Lâm Tâm Nguyệt cảm thấy may mắn vì ông xã không đi cùng.

Kế tiếp, Lâm Tâm Nguyệt mới được quản gia Lâm cho biết, ả kia gọi là Lương Vân Nhi, cháu của bạn ông nội, mới từ Mĩ về, ở tạm nhà họ Lâm vài ngày. Bạn thân mở miệng nhờ ông nội không tiện mở miệng cự tuyệt. Ngày đầu tiên, Lương Vân Nhi đến, từ trên xuống dưới nhà họ Lâm đều thấy rõ, ả đàn bàn này đén là vì Lâm Nhã Nguyệt. Không những coi mình là bà chủ, còn khua tay múa chân ở nhà họ Lâm, khiến cả nhà náo loạn, còn liều chết bám lấy Lâm Nhã Nguyệt. Lâm Nhã Nguyệt vì nể mặt ông nội nên không đem ả đá bay, đành tình nguyện ở lại công ty làm việc suốt ngày không về nhà, ông nội cũng vì nể tình bạn bè cũng khoan dung ả không ít lần.

Lúc Lâm Tâm Nguyệt về nhà họ Lâm, đúng lúc Lâm Nhã Nguyệt ở lại công ty, ông nội Lâm thì đi la cà cùng mấy ông bạn già, cô không muốn nhìn vẻ mặt nịnh nọt của Lương Vân Nhi, nên nói chuyện dăm ba câu với quản gia Lâm liền đi về. Cô quyết định phải nói chuyện với ông nội một chút mới được.

Lâm Tâm Nguyệt đang rơi vào hồi ức bị âm thanh tít tít quen thuộc làm bừng tỉnh, vội vàng cầm thùng dụng cụ chuẩn bị xuất phát.