Sườn Phi Tội

Chương 73: Tiền Duyên Nan Tục ( Duyên Xưa Khó Nối)




Mãn đình thu sắc não nhân lai, mãn địa lạc hoa hồng kỷ phiến (*) Cơn mưa tối hôm qua tàn phá hoa tử vi trong viện, cánh hoa hồng phủ đầy mặt đất bị nước mưa cọ rửa, có chút điêu linh. Nhìn lên cây, cũng có mấy cành bị gãy, dưới ánh nắng sáng sớm trông vô cùng thê thảm.

Cả viện được mưa to rửa sạch trong vắt, cuồng phong cũng ngừng, ánh nắng mặt trời hiện tươi mát, sạch sẽ, nhưng an tĩnh.

Cửa phòng ngủ chưa mở, không nghe thấy bên trong có tiếng động, lẳng lặng, làm như chủ nhân đang ngủ say.

Phù dung trướng hơi lay động, mơ hồ có thể thấy hai thân ảnh quấn quít.

Thân hình cao lớn của nam nhân gắt gao bao lấy nữ tử nhỏ nhắn, một đen một trắng, một cứng rắn một mềm mại, kết hợp chặt chẽ, không hề khe hở, rõ ràng có dấu vết từng ân ái. Mái tóc đen dài bóng mượt của nữ tử tung xõa xuống bờ lưng trắng nõn, quấn quanh từng đường cong mê người, cũng phong tình vạn chủng.

Nàng đang ngủ say, hai tròng mắt nhắm chặt, lông mi dài buông xuống mí mắt, nước mắt còn đọng lại dưới hàng mi như còn mới. Nhìn xuống đôi môi gợi cảm, hơi sưng lên, tản ra một loại ánh sáng mê người.

“Ưm….” Nàng ngâm khẽ một tiếng, như con mèo nhỏ rúc vào lòng nam nhân, nhưng không tỉnh lại.

Nam nhân ôm chặt nàng, đôi môi mỏng nhẹ nhàng hôn lên mắt, sau đó đi xuống, hôn tới nước mắt, một đường không ngừng, cuối cùng cuốn lấy đôi môi anh đào, thâm tình hút lấy, bàn tay yêu thương vuốt ve khuôn ngực như ngọc của nàng.

Dần dần, hơi thở của hắn bắt đầu dồn dập, rồi đột nhiên ngừng động tác trên tay, sau đó bạc môi nóng bỏng cũng dời khỏi gáy nàng.

Hôm nay, hắn có chuyện quan trọng hơn phải làm, là báo với mẫu hậu việc này. Sau này, hắn cùng nàng còn có cả đời triền miên, cũng không tất phải tham luyến khoảnh khắc ngọt ngào ngắn ngủi này.

Đôi mắt tối đen hẹp dài hơi cong lên, cười khẽ, mang theo hạnh phúc. Rồi miễn cưỡng buông thân thể thơm ngát trong tay, hôn lên trán nàng, đứng dậy mặc quần áo.

“Ngọc Thanh, chờ ta.” Hắn lại hôn lên trán nữ tử, sau đó mở cánh cửa ra lẳng lặng rời đi.

Đợi cho bên trong rốt cục không còn tiếng vang, nữ tử nằm trên giường hơi chớp mi, mở mắt ra, mắt phượng trong suốt. Hắn gọi nàng là “Ngọc Thanh”, kêu nàng chờ hắn. Chờ hắn đến cưới nàng sao?

Nàng sao có thể quên những lời tối hôm qua hắn đã nói, hắn yêu nàng cả đêm, dùng hành động của mình chừng tỏ quyết tâm. Dùng tình yêu lửa nóng của hắn yêu thân thể nàng, không ngừng nói khẽ vào tai nàng: “Nàng là nữ nhân của ta, chỉ có thể là nữ nhân của ta.” Bá đạo như vậy, triền miên như vậy, hòa tan nàng, cũng làm chính hắn mềm đi.

Nhưng, hạnh phúc tới quá đột nhiên, nàng sợ hạnh phúc hắn mang đến chỉ như hoa phù dung sớm nở tối tàn, nàng mới bắt đến một chút, đã làm nàng bị thương.

Nàng ngồi dậy, dùng hai tay ôm lấy chính mình, tựa đầu lên đầu gối, trong lòng có chút rối loạn.

Lúc này ngực lại dậy lên cảm giác buồn nôn, nàng vội vàng nhào qua mép giường nôn khan một trận, nhưng không nôn ra được gì, buồn nôn đến ruột gan đứt từng khúc.

Nôn khan qua đi, nàng suy yếu nằm trên giường, lẳng lặng nhìn đỉnh trướng. Rốt cuộc là nàng bị làm sao vậy, loại cảm giác này thật sự làm cho nàng rất khó chịu.

“Tỷ tỷ.” Tiểu Xu đi vào, hơi kinh ngạc: “Tối hôm qua tỷ tỷ không khóa cửa sao? Sao cánh cửa chỉ có khép hờ?” Đến khi nhìn thấy nữ tử trắng bệch nằm trên giường, lo lắng không thôi: “Tỷ tỷ, độc của tỷ lại phát rồi sao? Sắc mặt tái nhợt quá.”

Nói xong, đã chạy tới bên giường.

Ngọc Thanh vội vàng nở nụ cười: “Tỷ tỷ không có việc gì, ngực không đau.”

Nàng làm như không có việc gì xuống giường mặc quần áo, trang điểm lại, sau đó nói: “Hôm nay chúng ta đi ra ngoài một chút đi.” Đi để giải buồn cũng tốt.

“Thật tốt quá, tỷ tỷ, bị nhốt trong vườn này thật sự có chút buồn, Tiểu Xu đã sớm muốn đi chơi, hôm nay thời tiết vừa lúc.”

*

Phượng Loan cung, sắc mặc Hoàng Phủ Luật có chút khó coi, trên khuôn mặt trắng nõn được bảo dưỡng vô cùng tốt của Đậu thái hậu một thân ung dung đẹp đẽ quý giá cũng có tức giận.

“Luật nhi, mẫu hậu có thể đồng ý với con mọi chuyện, nhưng riêng chuyện này không thể cho phép con.” Bà nói kiên định, cũng tiếp tục khuyên bảo: “Luật nhi, con đừng quên phụ thân của nàng từng nghĩ muốn phản bội Hoàng Phủ gia chúng ta, huống chi, ai gia quyết không chịu nhận một đứa con dâu thanh danh đã chịu nhục.”

“Mẫu hậu, nàng không phải Tiêu Ngọc Khanh, nàng là nữ tử khác, hơn nữa chuyện trước kia, vẫn là nhi thần hiểu lầm nàng.”

Đậu thái hậu nhướn mi: “Nữ tử khác? Không phải là ai gia mắt mờ nhìn nhầm nàng thành Tiêu Ngọc Khanh chứ?” Trong giọng nói tràn ngập châm chọc.

Hoàng Phủ Luật thử giải thích: “Nàng thật là Tiêu Ngọc Khanh, nhưng hồn phách của nàng là một nữ tử khác. Nhi thần cũng biết đây là một chuyện thực hoang đường, nhưng, nàng thực sự không phải là Tiêu Ngọc Khanh, nàng là Tô Ngọc Thanh trên núi Ngọc Phong.”

“Núi Ngọc Phong? Tô Ngọc Thanh?” Đậu thái hậu vặn ngược trở lại, rồi đột nhiên hứng thú với vấn đề này, mắt phượng ẩn dấu hàn quang.

“Đúng vậy, mẫu hậu. Nàng là một nữ tử rất lạnh nhạt, nhi thần muốn cưới nàng làm chính thất, từ nay về sau không hề cưới kẻ khác.” Hoàng Phủ Luật bình tĩnh nhìn mẫu hậu của mình, nói kiên quyết.

Đậu thái hậu than nhẹ một tiếng: “Nếu Luật nhi nói như vậy, ai gia tất nhiên sẽ tin tưởng. Luật nhi, lúc trước con cưới Tố Nguyệt cũng bướng bỉnh như vậy, ai gia ngăn cũng không ngăn được con… Lúc trước đem Tiêu Ngọc Khanh làm tiểu thiếp của con, thật là một chuyện ai gia đã làm sai, cho nên cuối cùng mới có kết cục như vậy.”

“Mẫu hậu…” Hoàng Phủ Luật đột nhiên thấy đau buồn, Tố Nguyệt, hắn chuẩn bị đem nang vùi vào đáy lòng, chưa từng ngờ hôm nay mẫu hậu lại nhắc đến chuyện cũ: “Mẫu hậu, nhi thần chưa từng hối hận đã cao chạy xa bay cùng Tô Nguyệt.” Nhưng, đó đều là chuyện của quá khứ, hiện tại hắn chỉ muốn yêu thương một nữ tử khác.

“Luật nhi, cho dù nàng là Tô Ngọc Khanh, ai gia cũng không thể cho ngươi cưới nàng.”

“Vì sao, mẫu hậu?” Khuôn mặt Hoàng Phủ Luật hiện lên vẻ thống khổ, hắn không thể hiểu được mẫu hậu luôn luôn muốn phản đối chuyện hôn sự của hắn.

“Nàng là một nữ tử lai lịch không rõ, ai gia không thể cứ như vậy để cho nàng gia nhập vào Hoàng Phủ gia. Huống chi, điển lễ sắc phong phải chiêu cáo với toàn thiên hạ, nếu để cho dân chúng biết được Thạc thân vương gia muốn sắc phong con gái của tội thần làm chính thất (vợ cả), sẽ làm cho cả thiên hạ chê cười.” Đậu thái hậu nói nghiêm túc: “Luật nhi, con nghĩ tới vấn đề này sao?”

Hoàng Phủ Luật mày kiếm nhíu lại, có chút bất mãn với băn khoăn của mẫu hậu. Hắn nói: “Nếu nàng là ý trung nhân của nhi thần, nhi thần sẽ không để ý này đó. Huống chi, nàng cũng không phải Tiêu Ngọc Khanh.”

Đậu thái hậu rốt cục cũng nổi giận: “Luật nhi, ai gia tuyệt đối sẽ không đồng ý.”

Hoàng Phủ Luật lạnh lùng: “Nhi thần chắc chắn sẽ phong nàng làm chính thất, triệu cáo thiên hạ, nàng là nữ nhân của nhi thần.”

Đậu thái hậu lặng im, đôi mắt trải qua tang thương nhìn chằm chằm con mình một lúc lâu, đột nhiên mềm mỏng nói: “Phong nàng cũng có thể, nhưng phải sau khi bắt hết loạn đảng lần này.”

Hoàng Phủ Luật cũng trầm tĩnh, nếu mẫu hậu đã nhượng bộ, hắn cũng không cần quá vội vàng. Trong lòng hắn, mẫu hậu cùng nàng, đều là người quan trọng. Cho nên, hắn mới cần mẫu hậu đồng ý.

“Nhi thần khấu tạ mẫu hậu thánh ân, nhi thần lui xuống.” Hắn nói, đánh vỡ cục diện bế tắc giữa hắn và mẫu hậu.

“Đi thôi.” Đậu thái hậu nhìn thân ảnh cao lớn xoay người rời đi, ánh mắt trầm tư.

Trời đã cuối hạ, vẫn còn hơi khô nóng. Sau mưa lớn, ánh mắt trời như thiêu như đốt.

Tửu lâu san sát, quán bán hàng rong tấp nập, cửa hàng vải vóc, tiệm trang sức, đồ trang điểm, một mảnh phồn hoa thu hết đáy mắt, Tiểu Xu cẩn thận giúp Ngọc Thanh miễn cưỡng đi trên đường cái, các nàng vừa mới chọn được mấy thứ đồ cho nữ nhân, Ngọc Thanh đã hơi mệt mỏi. Lần này đi ra định để giải buồn, cuối cùng phiền toái trong lòng không mất, ngược lại còn thêm mệt mỏi.

“Tiểu Xu, chúng ta đi vào nghỉ ngơi một chút đi, mệt mỏi.” Nàng nhìn một gian trà lâu nói.

“Vâng, hôm nay thật sự là có chút nóng bức.” Tiểu Xu hờn dỗi.

Hai người đi vào quán trà, chọn một cái bàn gần cửa sổ trên tầng hai ngồi xuống.

Lập tức có tiểu nhị bê đến một bình nước trà cùng một đĩa hạt dưa, nói “Khách quan chậm dùng” liền lui xuống.

Tiểu Xu lấy khăn quạt gió, cái miệng nhỏ nhắn oán giận: “Không ngờ ngày hôm nay lại nóng như vậy, vốn tưởng rằng đêm qua mưa to một hồi, hôm nay hẳn là mát mẻ chút…”

Ngọc Thanh bình tĩnh rót trà, mày cũng không nhăn, nghe Tiểu Xu oán giận.

“Uống đi.” Nàng đẩy ly trà sang, sau đó nhìn về phía ngoài cửa sổ: “Nơi này tầm mắt không tồi, có thể nhìn thấy cả dãy phố.”

Tiểu Xu cũng nhìn xem, rồi kêu sợ hãi một tiếng: “Nha, kia không phải sư huynh của tỷ tỷ sao? Hắn cũng đi đến quán trà.”

Ngọc Thanh vội vàng tìm kiếm trong đám người, quả thực nhìn thấy sư huynh đang cõng một nữ tử dùng khăn che mặt đi đến quán trà, mà trên tay nàng kia còn nắm một que kẹo đường.

Lát sau, hai người kia đã lên đến lầu hai.

Nam tử liếc mắt một cái liền nhìn thấy Ngọc Thanh bên cửa sổ, kinh ngạc một chút, đi đến bên cửa sổ.

“Thanh nhi…” Hắn đặt nữ tử trên lưng ngồi xuống, kêu Ngọc Thanh một tiếng.

“Sư huynh.” Giờ phút này trong lòng Ngọc Thanh không rõ là cảm giác gì.

Nàng thấy sư huynh nhẹ nhàng cởi bỏ khăn che mặt cho nữ tử, sau đó cũng ngồi xuống.

“Tỷ tỷ.” Nữ tử khẽ gọi một tiếng, trong mắt có ngượng ngùng.

Ngọc Thanh tâm tình phức tạp.

“Thanh nhi, muội có khỏe không?” Ánh mắt Nhan Vân Tề ngập tràn quan tâm: “Mặt của muội hơi tái nhợt.”

Ngọc Thanh đạm cười: “Có thể vì thời tiết, Ngọc Liên có khỏe không?”

Ngọc Liên xấu hổ: “Tề ca ca chăm sóc Ngọc Liên rất tốt, không hề ho khan, cũng có thể may quần áo cho Tề ca ca.” Thật có bộ dáng của tiểu thê tử.

“Vậy là tốt rồi.” Ngọc Thanh vẫn cười yếu ớt nhìn sang sư huynh, mới phát hiện sư huynh vẫn mặc áo bào màu xám nàng may cho hắn khi còn ở núi Ngọc Phong.

Nhan Vân Tề nhìn nàng, cũng đột nhiên nắm lấy tay nàng, kéo nàng đến một góc yên lặng, sau đó lấy ra một cây sao ngọc từ trong lòng, “Thanh nhi, vì sao phải đưa trả cây sáo ngọc này? Nó chỉ thuộc về muội hiểu chưa?”

Ngọc Thanh nhìn sư huynh, lạnh nhạt nói: “Nó đã không còn thuộc về Ngọc Thanh, sư huynh hiện tại cùng Ngọc Liên, mới là một đôi, Ngọc Thanh chúc phúc hai người.”

Khuôn mặt nho nhã của Nhan Vân Tề rốt cuộc hiện lên một tia giận dữ: “Thanh nhi, sư huynh đã nói muốn dẫn muội quay về núi Ngọc Phong, vì sao không chịu chờ sư huynh? Sư huynh đời này chỉ có thê tử là Thanh nhi a.”

Ngọc Thanh nở nụ cười, có chút tang thương: “Ngọc Thanh từng nghĩ đời này chỉ có thể làm tân nương của sư huynh, ai ngờ cuối cùng vận mệnh lại trêu cợt chúng ta một hồi.” Nàng nhìn nam tử nho nhã, ý cười biến mất: “Đêm hôm đó, khoảnh khắc sư huynh không chịu mang Ngọc Thanh đi, Ngọc Thanh liền nhất định không phải thê tử của sư huynh kiếp này. Sư huynh, Ngọc Thanh không thể chờ nổi.”

Nhan Vân Tề có chút luống cuống: “Thanh nhi, đừng nói như vậy, ta cũng không cưới Ngọc Liên, ta chỉ đang chờ bệnh của nàng ấy tốt lên, sau đó mang theo Thanh nhi quay về núi Ngọc Phong…”

“Sư huynh, huynh còn không hiểu sao? Tất cả đã thay đổi, chúng ta không còn là sư huynh cùng Ngọc Thanh trên núi Ngọc Phong, sư huynh hiện tại có Ngọc Liên, Ngọc Liên cần huynh, mà ta, có hắn. Hết thảy, đều không thể quay về. Từ hôm đó trở đi, tất cả đã thay đổi.” Nàng cắt ngang lời sư huynh, trong mắt ẩn ẩn có nước mắt.

“Nhưng mà sư huynh không thể có không có Thanh nhi…”

Ngọc Thanh xoay người, không hề đối mặt hắn: “Sư huynh hãy đối xử tốt với Ngọc Liên, nàng ấy là một nữ tử bi thảm, nàng cần huynh.”

Nhan Vân Tề trầm mặc, thật lâu sau, hắn nhìn chằm chằm bóng dáng của nữ tử, nói: “Thanh nhi, muội yêu nam nhân kia rồi?”

Nước mắt Ngọc Thanh chảy xuống hai má.

~~~~***~~~~

(*) Tạm dịch: Dưới đình sắc thu thấy phiền lòng / Trên đất cánh hoa hồng rơi đầy .

Hai câu trên lấy ý (chỉ thay chữ Xuân bằng chữ Thu) từ đoạn 1 của bài từ “Ngọc Lâu Xuân” – 玉楼春 trong tập Nguyệt lượng 月亮 của Ngụy Thừa Ban – 魏承班 (? ~ 925) thời Ngũ đại thập quốc.

Đây là nguyên văn cả bài:

玉楼春

魏承班   寂寂画堂梁上燕,高卷翠帘横数扇。一庭春色恼人来,

  满地落花红几片¤

  愁倚锦屏低雪面,泪滴绣罗金缕线。好天凉月尽伤心,

  为是玉郎长不见。

  

  轻敛翠蛾呈皓齿,莺转一枝花影里。声声清迥遏行云,

  寂寂画梁尘暗起¤

  玉斝满斟情未已,促坐王孙公子醉。春风筵上贯珠匀,

  艳色韶颜娇旖旎。

Ngọc Lâu Xuân Ngụy Thừa Ban

Tịch tịch họa đường lương thượng yến, cao quyển thúy liêm hoành số phiến。Nhất đình xuân sắc não nhân lai,

Mãn địa lạc hoa hồng kỷ phiến

Sầu ỷ cẩm bình đê tuyết diện, lệ tích tú la kim lũ tuyến。Hảo thiên lương nguyệt tận thương tâm,

Vi thị ngọc lang trường bất kiến。

Khinh liễm thúy nga trình hạo xỉ,oanh chuyển nhất chi hoa ảnh lý。Thanh thanh thanh huýnh át hành vân,

Tịch tịch họa lương trần ám khởi.

Ngọc giả mãn châm tình vị dĩ,xúc tọa vương tôn công tử túy。Xuân phong diên thượng quán châu quân,

Diễm sắc thiều nhan kiều y nỉ.

***Bài từ miêu tả khuê oán:

Họa đường: Căn phòng có trang trí đẹp

Trên xà nhà của “họa đường” có chim yến, biểu hiện “họa đường” vắng vẻ, lấy động tả tĩnh, tình cảm nhân vật cũng bao hàm trong đó. Người con gái phải “cao cuốn thúy liêm” (cuốn rèm lên) để nhìn ra, tự nhiên sinh ra oán hận. Hai câu sau là tức cảnh mà sinh tình, ngoài rèm “nhất đình xuân sắc” nhưng không thuộc về nàng, còn có cảm giác “phiền lòng”; mà hoa rơi đầy đất lại khiến nàng nghĩ đến thanh xuân không bao giờ trở lại.

Mình xin cảm ơn bạn utichcoc bên Tàng thư viện đã giúp mình rất nhiều để có chú dẫn này.

Tác giả Ảm Hương rất thích mở đầu một chương bằng các câu thơ lấy ý từ thơ cổ. Tài học của mình có hạn nên chỉ có thể tìm thấy nhiêu đây. Mọi người có gì chỉ giáo mình thêm (Mình học tự nhiên ha T_T)

Nhan Vân Tề trầm mặc, thật lâu sau, hắn nhìn chằm chằm bóng dáng của nữ tử, nói: “Thanh nhi, muội yêu nam nhân kia rồi?”

Nước mắt Ngọc Thanh chảy xuống hai má.

“Có phải nếu đêm hôm đó sư huynh mang muội đi, trong lòng muội cũng chỉ có sư huynh?””

Nàng cắn chặt môi, cuối cùng gật đầu: “Đúng.”

Ánh mắt Nhan Vân Tề nhanh chóng ảm đạm.

“Thanh nhi, chúng ta trở lại đi.” Lần này, hắn không còn nắm tay nàng.

Lúc này Ngọc Thanh lại đột nhiên cảm thấy ghê tởm, nàng vội vàng bám lấy bức tường nôn ra một trận, lần nôn sau khó chịu hơn lần nôn trước, cuối cùng khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch.

Nhan Vân Tề ôm nàng, sau khi dùng hai ngón tay kiểm tra mạch đập của nàng, khuôn mặt tuấn tú trở nên trầm trọng.

“Sư huynh, muội làm sao vậy, vì sao luôn buồn nôn khó chịu?” Cơn buồn nôn làm nàng hư thoát đi, nàng xem vẻ mặt trầm trọng của sư huynh, ẩn ẩn có dự cảm không tốt.

“Thanh nhi, gần đây muội có phải hay buồn nôn, hơn nữa không muốn ăn đồ ăn này nọ chỉ thích ăn đồ chua, thân mình đầy đặn hơn không?”

“Đúng rồi, cho nên mới ủ rượu mơ cùng làm ô mai, người càng ngày càng béo hơn.”

“Vậy quỳ thủy (*) tháng trước của muội?”

(*) Kinh nguyệt.

Quỳ thủy tháng trước? Sắc mặt Ngọc Thanh đại biến, quỳ thủy tháng trước cũng không có đến đúng ngày, bởi vì nam nhân kia gây sức ép, nàng cư nhiên xem nhẹ “ngày hồng” hàng tháng.

“Sư huynh, muội…”

Vẻ mặt Nhan Vân Tề đã là mất mác nồng đậm, hắn nói nhẹ: “Nếu tháng trước Thanh nhi không có hồng, kia Thanh nhi chính là có thai. Mạch của Thanh nhi giống như hỉ mạch.”

Có thai? Nàng cư nhiên có đứa nhỏ của nam nhân kia? Ở thời khắc nàng phiền muộn vạn phần, không biết đối mặt hắn như thế nào, nàng cư nhiên mang thai đứa nhỏ của hắn?

“Sư huynh, huynh xác định đây là hỉ mạch sao?” Giờ phút này, cõi lòng của nàng phi thường phức tạp, tin tức này thật sự rất đột ngột, trong khiếp sợ mang theo chờ mong, trong mê hoặc mang theo niềm vui nhè nhẹ. Đứa nhỏ của hắn và nàng? Bọn họ cùng nhau tạo ra một sinh mệnh nhỏ bé rồi.

Nhan Vân Tề bình tĩnh nhìn nàng: “Muội muốn đứa nhỏ này sao? Thanh nhi.”

Muốn đứa nhỏ này sao? Nàng không biết, nhưng nàng không chán ghét cảm giác nàng đang trong mình đứa nhỏ của hắn.

Vì thế nàng tránh ánh mắt sư huynh, đi đến bên cửa sổ, “Sư huynh, chúng ta trở lại đi. Ngọc Liên các nàng đang chờ.”

Nhan Vân Tề nhìn chăm chú vào bóng dáng của nàng, không nói không rằng đuổi kịp.

Ngọc Liên cùng Tiểu Xu bên bàn đã có chút chờ không kịp, nửa ngày không thấy thân ảnh hai người, không biết bọn họ làm gì cả. Chỉ biết hình như nam nhân có lời rất quan trọng muốn nói với Ngọc Thanh.

Khi Ngọc Thanh trở về, khuôn mặt mềm mại trở nên trắng bệch, mà sư huynh phía sau nàng, còn là vẻ mặt trầm trọng cùng mất mác.

“Tỷ tỷ.”

“Tề ca ca.”

“Tỷ tỷ, tỷ không thoải mái sao?”

“Tề ca ca, huynh vừa mới cùng tỷ tỷ đi nơi nào?”

Hai người ngồi xuống, lại không nói câu nào.

Ngọc Liên cùng Tiểu Xu ngửi thấy bầu không khí không tầm thường giữa hai người, rõ ràng hai người vừa mới tán gẫu vui vẻ.

Vừa rồi, Tề ca ca cùng tỷ tỷ đã xảy ra chuyện gì? Vì sao sắc mặt tỷ tỷ thoạt nhìn lại tái nhợt như vậy, mà Tề ca ca lại mất mác như vậy?

Bốn người đều trở nên trầm mặc, không khí chảy xuôi hơi thở trầm trọng.

“Thanh nhi, mấy ngày nữa sư huynh sẽ mang Ngọc Liên đi tìm hoa sen ngàn năm, muội phải biết tự chăm sóc bản thân mình.” Lát sau, Nhan Vân Tề khôi phục vẻ thanh nhã của mình, đánh vỡ sự yên tĩnh giữa bốn người.

“Sư huynh.” Ngọc Thanh thấy không nỡ cùng lo lắng, nàng nói ra câu nói kia, chỉ sâu sắc cảm nhận có một loại tình cảm vừa bị dứt bỏ, nói không nên lời: “Bảo trọng!’

Nhan Vân Tề tất nhiên là hiểu rõ nàng, hắn nhìn sâu vào mắt Ngọc Thanh, trầm nói: “Thanh nhi phải để ý đến chính mình.” Nói rồi cõng Ngọc Liên đi xuống dưới lầu.

Ngọc Thanh đứng lên, nhìn bóng dáng dần dần biến mất ở cầu thang, ngực đột nhiên đau đớn.

Cái nhìn thoáng qua kia của sư huynh, biểu hiện quyết tâm phải ly biệt nàng a.

Nàng đi đến bên cửa sổ, tầm mắt gắt gao nhìn bóng dáng dần dần dung nhập đám người, rơi lệ đầy mặt.

“Sư huynh của tỷ tỷ thật là tốt với Ngọc Liên đâu, vừa rồi nghe Ngọc Liên nói, hôm nay sư huynh của tỷ tỷ cố ý cõng nàng ấy đi ra ngoài giải sầu, bọn họ hẳn sắp thành thân đi…. Tỷ tỷ, sao tỷ lại khóc? Tỷ tỷ…”

Nhật mộ tây sơn. Mãn địa tà dương. Thúy sắc hòa yên lão.

(Tạm dịch: Mặt trời ngả về tây. Ánh tà dương phủ đầy mặt đất. Sắc xanh cùng khói quyện lại.)

Đầu đường dưới ánh chiều tà, hai nữ tử lẳng lặng đi dưới ành tà dương nhuộm đỏ mặt đất.

Các nàng mới từ quán trà đi ra, tử y nữ tử cầm trong tay một ít đồ dùng của nữ nhân, cầm một chiếc ô che nắng, tố y nữ tử vẻ mặt có chút ưu thương, trên mặt còn đọng lại nước mắt. Hai thân ảnh, bị ánh trời chiều đem bóng dáng kéo dài.

“Tỷ tỷ, chúng ta vừa rồi ngồi ở quán trà mất nửa ngày, cố gắng trước khi trời tối đen mau chút hồi phủ đi.” Tiểu Xu rốt cục đánh vỡ yên tĩnh, vừa rồi sư huynh của tỷ tỷ rời đi, tỷ tỷ liền ngồi ở quán trà cả nửa ngày, nhìn hướng sư huynh rời đi, mặt ưu thương. Nàng ẩn ẩn cảm thấy được tỷ tỷ cùng sư huynh xảy ra chuyện gì, bằng không tỷ tỷ cũng sẽ không khóc.

Còn không phải là chuyện sư huynh muốn thành thân với Ngọc Liên? Chính là nàng cảm thấy hiện tại người mà tỷ tỷ để ý hình như là vị Vương gia tính tình lạnh lùng kia.

Nàng hãy còn đoán, cũng gọi kiệu cho tỷ tỷ, bây giờ dáng vẻ hiện tại của tỷ tỷ như đã mất hồn, nàng thật sự có chút lo lắng.

Đang muốn đỡ tỷ tỷ lên kiệu, lúc này lại đột nhiên nghe thấy một màn trah cãi ầm ỹ phía sau.

“Vương bát đản, bò lên người lão nương còn không để lại bạc! Hôm nay lão nương liều mạng với ngươi!”

“Xú bà nương, loại tàn hoa bại liễu như ngươi cũng muốn đòi bạc của đại gia, đi tìm chết đi, đồ đê tiện.”

Nhất chân đạp mạnh một cước, sau đó là tiếng nữ tử rên rỉ.

“Thối tạp chủng, có giỏi ngươi đừng đi, bò lên lão nương còn đánh lão nương…”

Thanh âm của nữ tử này rất quen thuộc.

Ngọc Thanh xoay người, liền thấy phía sau có một nữ tử ăn mặc diêm dúa ôm bụng ngồi trên đất, miệng quát tháo nam nhân vừa hùng hùng hổ hổ rời đi, bên cạnh còn có mấy kẻ vây quanh xem kịch vui.

“Hứa Tình Nhi?” Ngọc Thanh đi đến, quả thực nhìn thấy nữ tử nằm trên mặt đất là Hứa Tình Nhi.

Hứa Tình Nhi ôm bụng đứng lên, đi đến trước mặt Ngọc Thanh, nở nụ cười độc ác: “Tiêu Ngọc Khanh, nhìn thấy ta hôm nay thế này, ngươi vừa lòng chưa? Ta thành kỹ nữ hạ đẳng nhất trong “Vạn hoa lâu”, đại gia không hài lòng có thể không trả tiền, không người có thể thay ta chuộc thân, ai trong lầu cũng có thể mặc nhiên hành hạ, Vương gia hắn, thật quá nhẫn tâm!”

Ngọc Thanh lạnh lùng nhìn nàng: “Hôm nay hết thảy, là ngươi chính mình một tay tạo thành, vì sao còn không biết hối cải?”

Hứa Tình Nhi lại nở nụ cười, cười đến càn rỡ thê lương: “Ha ha, vận mệnh của Hứa Tình nhi ta cùng Tiêu Ngọc Khanh ngươi thoát không được can hệ, Tiêu Ngọc Khanh ngươi mới là đầu sỏ gây nên, phải hối cải là Tiêu Ngọc Khanh ngươi, Hứa Tình Nhi ta, sẽ không nhận thua….”

“Tùy ngươi.” Ngay cả chút đồng tình cuối cùng với nàng ta cũng bị gạt bỏ hết, Ngọc Thanh không để ý tới nữ nhân điên cuồng này, định xoay người rời đi.

“Đứng lại, Tiêu Ngọc Khanh!” Phía sau có tiếng nữ nhân điên cuồng kêu to lên, cảm giác như phải muốn xé xác nàng. Cuối cùng chỉ ôm bụng một chỗ mắng to: “Tiêu Ngọc Khanh, ta không cam lòng, ta sẽ không buông tha cho ngươi.”

Ngọc Thanh lạnh lùng cười, không để ý tới nữ nhân điên kia, tiếp tục đi về phía trước, Tiểu Xu chỉ lẳng lặng theo phía sau.

“Nói cho ngươi, Tiêu Ngọc Khanh, nếu Vương gia có thể đối xử với ta như vậy, thì hắn sau này cũng có thể như vậy với ngươi, bởi vì vĩnh viễn ngươi cũng không có khả năng là Mạnh Tố Nguyệt, oa ha ha… Ta chờ ngày có ngươi làm bạn….”

Thanh âm phía sau càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng mơ hồ, nhưng từng câu từng chữ vẫn như đâm vào lỗ tai Ngọc Thanh.

Về sau hắn cũng có thể như vậy với ngươi, bởi vì ngươi vĩnh viễn cũng không có khả năng là Mạnh Tố Nguyệt.

Nàng, vĩnh viễn cũng không thể thay thế vị trí Mạnh Tố Nguyệt trong lòng hắn.

Hắn, sẽ đối xử với nàng như vậy sao?

Bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng xoa vùng bụng còn bằng phẳng, hơi hơi nhíu mày, nếu nói cho hắn nàng đã có thai, hắn sẽ phản ứng thế nào?

Hắn nói hắn muốn nàng là chính phi của hắn, là một loại áy náy khi từng thương tổn nàng? Hay là hắn thích nàng?

Hắn, hình như chưa bao giờ nói qua thích nàng a.

Mạnh Tố Nguyệt, Hứa Tình Nhi, đều là những nữ tử có vận mệnh bi thảm vì nam nhân đó.

Nàng nên làm gì bây giờ?

Cỗ kiệu đột ngột chớp lên, hình như kiệu phu nâng cỗ kiệu tránh gấp gì đó, cũng nghe tiếng Tiểu Xu kêu lên: “Chậm một chút, đừng làm tỷ tỷ bị thương.”

Thật lâu sau, cỗ kiệu mới vững vàng trở lại.

Chỉ nghe thấy có tiếng bánh xe ròng rọc xẹt qua kiệu, nàng nhìn lên, liền nhìn thấy xe ngựa của Hoàng Phủ Luật sát bên người mà qua, khuôn mặt tuấn tú nhìn nghiêng sau mành chứa đầy lo lắng, mà bên người hắn còn có một nữ tử. Kia rõ ràng là Thu Phinh lạnh lùng mất tích đã lâu. Xe ngựa cứ như vậy đi qua bên nguời, nam nhân bên trong xe thủy chung không có liếc nhìn về phía nàng một cái.

Nàng chịu đựng cảm giác buồn nôn nhìn qua cửa sổ nhỏ, liền thấy được xe ngựa vội vã ra ngoài thành.

Cửa thành mở, cửa thành đóng.

Trong sương chiều, chiếc xe ngựa biến mất khỏi tầm mắt nàng.

Nàng mềm oặt người đi, cuối cùng không nhịn được phải nôn ra, “Nôn….”

“Tỷ tỷ!”