Sườn Phi Tội

Chương 85: Điêu linh




Một đường đi xuống, Ngọc Thanh lại lọt vào cái hắc động kia.

Dây mây trực tiếp đem nàng kéo dài tới nơi trước đây, bờ sông lẳng lặng, đầu bạc lão bà bà tàn phế.

Ngọc Thanh chống tay, hơi hơi đau đớn ở bụng, cố gắng đứng dậy:

- Bạch tiền bối.

Lão phụ nhân quay đầu lại, trên khuôn mặt có nhiều nếp nhăn nổi lên hai mắt, mũi mắt nghiêng lệch, vẫn là hình dáng dạo người như trước đây.

Bà đánh giá Ngọc Thanh, cổ họng khàn khàn nói:

- Ngươi nghĩ muốn đến bồi lão bà tử ta này sao?

Ngọc Thanh đi vào, cách bà vài bước, nói:

- Bạch tiền bối, ngài có thể cho ta giải dược “thất huyền cổ độc’ được không? Ta hiện tại muốn cấp bách dùng nó tới cứu người.

Bạch Diệp Huyền khẽ cười một tiếng, xông ra trừng trắng mắt nhìn người trước mặt.

Nàng gắt gao nhìn chằm chằm Ngọc Thanh, nói:

- Đây là loại độc tuyệt mật của Hồng Y thánh, trúng loại độc này nhất định là đắc tội không ít với Cừu Tuyết Linh yêu nữ kia. Ha ha, đắc tội với ả, chỉ còn con đường chết.

Về sau, nàng dừng lại cười:

- Ngươi đắc tội với Cừu Tuyết Linh ?

Ngọc thanh”Bùm” một tiếng quỳ trên mặt đất:

- Bạch tiền bối, cầu ngài cứu phu quân của ta. Hắn trúng “thất huyền cổ độc”, đã qua sáu mươi chín ngày , chỉ có một nửa thời gian hắn sẽ. . . . . . Bạch tiền bối, cầu ngài cứu cứu hắn. Chỉ cần ngài có thể cứu hắn, ta nguyện ý vĩnh viễn bồi bên người ngài hầu hạ tiền bối cả đời.

- Quả thực?

Bạch Diệp Huyền đôi mắt chợt lóe, chỉ có tròng mắt trắng vẫn gắt gao nhìn chằm chằm Ngọc Thanh:

- Nếu ta có thể cứu hắn, ngươi liền nguyện lưu lại?

- Vâng. – Ngọc Thanh kiên quyết gật đầu.

Nước mắt chảy xuống hốc mắt, âm thanh có một chút nghẹn ngào:

- Hắn là vì cứu ta mới cam nguyện trúng loại độc này, cho nên ta phải phải cứu hắn. Chỉ cần hắn có thể sống là tốt rồi. . . . . .

- Ha ha, hay cho một đôi nam nữ si tình! Thì ra ngươi là vì cái nam nhân kia! Ngươi quả thực nguyện ý vì nam nhân kia hy sinh tuổi xuân chính mình khi còn sống?

Nàng lạnh lùng xem liếc mắt một cái cái bụng hơi hơi hở ra của Ngọc Thanh, lạnh nhạt nói:

- Vậy đứa nhỏ trong bụng ngươi thì sao? Ngươi cũng nhẫn tâm để cho nó ở trong này cả đời?

Ngọc Thanh chỉ có bi thương, đáp:

- Kia chỉ có thỉnh cầu tiền bối có thể cho Ngọc Thanh sinh hạ đứa nhỏ này, đem hắn ra khỏi nơi này, hắn là vô tội.

Bạch Diệp Huyền lại lạnh lùng liếc mắt nhìn Ngọc Thanh một cái, đột nhiên đem xe lăn chuyển hướng tới bờ sông.

Thật lâu sau, nàng nhìn mặt sông, nói:

- Nếu ngươi nghĩ muốn cứu hắn, cũng có thể trao đổi điều kiện khác. Chỉ cần ngươi đáp ứng điều kiện này của ta, ta tức khắc cho ngươi giải dược.

- Chỉ cần tiền bối có thể cứu hắn, điều kiện gì ta đều đáp ứng.

- Được, có những lời này của ngươi là đủ rồi.

***

Tần Mộ Phong vẫn chờ ở phiến màu trắng sương mù kia, hắn tìm kĩ nơi dây mây kéo nàng đi.

Trong bụi cỏ chỉ có một đoạn ngắn dấu vết xẹt qua, không có một tia manh mối.

Hắn bị nhốt ở nơi này, lo lắng an nguy của Ngọc Thanh.

Nếu Ngọc Thanh có chuyện gì, không chỉ có Luật sẽ không bỏ qua cho hắn, ngay cả chính hắn cũng không tha thứ cho chính mình. Lúc trước hắn nên kiên quyết giữ chặt Ngọc Thanh lại, không nên để cho nàng tới nơi này.

Đang ảo não, đột nhiên bụi cỏ một trận động tĩnh, liền thây dây mây cuốn một người đến.

Không đợi hắn phản ứng, một loạt dây mây khác cuồn cuộn nổi lên, tức khắc đưa hắn hướng ngoài rừng tha đi.

Một trận long trời lỡ đất, hắn cùng Ngọc Thanh đã nằm ở bên ngoài trên mặt đất bằng phẳng.

Ngọc Thanh ôm lấy cái bụng, mặt nhăn lại, đôi mi thanh tú khẽ run, tựa hồ có vẻ động thai khí.

Hắn bất chấp mọi chuyện, vội vàng bế nàng hướng lưng ngựa mà đi.

Ba canh giờ sau, bọn họ trở về thành, mà sắc trời đã tối trầm xuống dưới, hoàng hôn rượm máu phủ kín cả không gian.

Xe ngựa nhanh chóng di chuyển hướng y quán mà đi, đợi cho tới cửa y quán, nam tử trong xe đã vội vàng ôm nữ tử hướng bên trong cánh cửa chạy đi.

Mà một màn này, vừa vặn rơi vào mắt nam tử bên trong một chiếc xe ngựa ngay bên cạnh. Hắn tức khắc làm cho xa phu ngừng xe, chính mình bước nhanh đuổi theo.

Hắn đi vào đúng thời điểm, mơ hồ nghe được thầy thuốc nói:

- Chính là hít vào một ít chướng khí, bụng bị một ít va chạm rất nhỏ, cũng không lo ngại.

Sau đó hắn nhìn đến Tần Mộ Phong đang lo lắng ôm nàng, nữ tử yếu ớt, trong mắt tràn đầy thương tiếc.

Hắn đứng ở cửa, thoáng chốc sắc mặt xanh mét, trong lòng trăm mối tơ vò.

Bước nhanh tiến tới, hắn một tay đỡ lấy nữ tử nhập vào trong lồng ngực chính mình, đối nam nhân kia rống giận:

- Vì cái gì lại như vậy? Ngươi mang nàng đi nơi nào?

Tần Mộ Phong kinh ngạc , hắn không nghĩ tới tại chỗ này gặp Luật.

Nếu để cho Luật biết hắn mang Ngọc Thanh đi rừng rậm quỷ dị kia, Luật nhất định sẽ giết hắn.

Hơn nữa vừa rồi ở trên xe, Ngọc Thanh luôn mãi dặn việc này không thể làm để cho Luật biết được. Cho nên hắn không thể không nói dối:

- Mang Ngọc Thanh đi ra ngoài giải sầu, không cẩn thận làm cho nàng bị người qua đường đụng phải một chút. Thầy thuốc có nói không đáng ngại, ngươi để cho Ngọc Thanh nghỉ ngơi cho tốt.

- Câm miệng!

Hoàng Phủ Luật hung hăng trừng mắt nhìn hắn, rống giận:

- Tần Mộ Phong, về sau không nên hơi một tí liền mang đi nữ nhân của bổn vương!

Nói xong, hắn liền bế Ngọc Thanh đi ra ngoài.

Tần Mộ Phong bĩu môi, nghiền ngẫm cười, đi theo đi ra ngoài.

Trời chiều, cho đến khi xe ngựa của Hoàng Phủ Luật đi xa, Tần Mộ Phong lúc này mới lên xe ngựa của mình, hướng ngoài thành mà đi.

***

Ăn canh dược, Ngọc Thanh ngủ một lúc, cảm giác ở bụng liền giảm đi một ít.

Hoàng Phủ Luật đứng ở bên giường, lo lắng nhìn nàng.

- Tỉnh? Còn thấy cái gì không thoải mái sao? – Hắn ôn nhu nói.

Ngọc Thanh nhẹ nhàng cười, kéo qua tay hắn, làm cho hắn ngồi ở mép giường, sau đó đem thân mình dựa vào trong lồng ngực hắn.

- Luật, ta rất nhớ chàng.

Nàng đem trán tựa vào ngực hắn, khẽ nói.

Hoàng Phủ Luật ôm chặt nàng, vuốt ve tóc đen mềm mại của nàng, cười khẽ:

- Chúng ta bất quá một ngày không gặp mà thôi, ái phi liền như thế nghĩ muốn bổn vương . A ――

Ngọc Thanh đem trán hướng trong lồng ngực hắn dụi dụi, nàng như thế nào có thể nói cho hắn, nàng thiếu chút nữa sẽ không còn mạng trở về gặp hắn.

Nàng đem tay hắn đặt ở cái bụng, hạnh phúc tràn đầy:

- Luật, ta thật hy vọng con của chúng ta có thể sinh ra sớm một chút, không biết là nam hài hay là nữ hài tử? Không biết giống chàng hay giống ta nhiều hơn. . . . . ?

Hoàng Phủ Luật yêu thương điểm nhẹ chóp mũi của nàng:

- Đều tốt cả, đứa ngốc. Nàng hiện tại chỉ cần dưỡng thai cho tốt là được rồi. Đói bụng không? Nàng còn chữa có dùng bữa tối.

Ngọc Thanh gật nhẹ đầu:

- “Ân, có một chút đói bụng. Luật, chàng cũng chưa dụng bữa tối, đúng không?

Bởi vì hắn đem nàng ôm trở về, hắn vẫn canh giữ ở bên người nàng.

- Ái phi thật sự là hiểu biết bổn vương, ta đã phân phó cho người đi chuẩn bị, chúng ta cùng nhau ăn.

- Ân.

Lát sau, vài tiểu nha hoàn đã lưu loát chuẩn bị xong ngự thiện.

Hoàng Phủ Luật đỡ nàng đi đến bàn tròn, lần này hắn không làm cho nàng ngồi ở trên đùi hắn, mà là ngồi ở bên cạnh cẩn thận đặt một tấm nệm màu xanh.

- Luật, chàng muốn uống rượu ta tự tay ủ từ cây mơ không? – Ngọc Thanh nhìn Hoàng Phủ Luật, đột nhiên nói.

Hoàng Phủ Luật nở nụ cười:

- Được, bổn vương cầu còn không được nga.

Sau đó hắn bá đạo nói:

- Hơn nữa, về sau ái phi ủ rượu mơ chỉ có thể làm cho bổn vương một mình uống!

Bởi vì nhớ tới ngày ấy nàng cùng Tần Mộ Phong ở trước mặt hắn đối ẩm bộ dáng.

- Được.

Ngọc thanh nhợt nhạt cười, đứng dậy vì hắn đi lấy rượu.

Hoàng Phủ Luật ngăn nàng lại:

- Để cho nha hoàn đảm nhiệm việc này, thân mình của nàng không khoẻ.

Ngọc Thanh nhẹ nhàng bỏ tay hắn ra, thản nhiên cười:

- Là ta tự mình ủ rượu, để cho ta tự mình đi lấy, vài bước mà thôi.

Nàng xoay người đi tới gian phòng ủ rượu, lấy ra một bình rượu nhỏ, sau đó khẽ mở nắp, đổ một thứ gì đó vào trong.

Nàng cười hướng đi tới nhìn nam nhân của nàng, đưa nha hoàn bình rượu, rót đầy hai chén ngọc, Đưa một ly tới bên môi hắn, cười yếu ớt:

- Nếm thử,chút xem, ta tự mình ủ.

Hoàng Phủ Luật thuận tay cầm lấy chén, đem nàng ngồi ở trên đùi mình, nghe lời mở miệng uống hết ly rượu mơ kia, sau đó tán thưởng:

- Quả nhiên là rượu ngon.

Ngọc Thanh lại châm một ly, hắn không chút do dự một ngụm nuốt vào, một đôi mắt sáng quắc nhìn nàng.

Ngọc Thanh còn lại là bưng lên chén kia, tới bên môi mình ẩm hạ.

Hoàng Phủ Luật ngăn nàng lại:

- Ngọc Thanh, nàng đang mang thai, vẫn là không nên uống.

Nói xong, lấy ngọc chén trong tay nàng ra, ngửa đầu một ngụm mà uống.

NgọcThanh đem trán nhẹ nhàng đặt ở bên gáy hắn, ngửi mùi xạ hương dễ trên người ngửi hắn, trầm tĩnh lại.

Thật lâu sau, nàng ôm vào cổ hắn, nâng ôn nhu nhìn hắn, nhu tình như nước nói:

- Luật, có thể cùng chàng ở gần nhau như vậy thật tốt.

Nói xong, nàng đột nhiên đem đôi môi phấn nộn của mình áp chế, hôn lên bạc môi phong tình của hắn, đôi mắt đẹp khép hờ, tay nhỏ bé run rẩy.

Hoàng Phủ Luật con ngươi đen lập tức trở nên sâu thẳm, hắn kêu lên một tiếng, ôm sát vòng eo của nàng, mút chặt lấy cánh hoa của nàng, hôn thật sâu, thâm nhập khiêu khích, bàn tay vội vàng vuốt ve cơ thể hương nhuyễn của nàng.

Lúc này, nha hoàn bên cạnh đã thông minh lui ra ngoài, hơn nữa nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại.

Hoàng Phủ Luật một tay ôm lấy nàng để ở trên bàn, hôn càng thêm cuồng nhiệt, hắn đột nhiên nâng lên đôi mắt đen sâu thẳm, khàn khàn giọng:

- Ngọc Thanh, nàng không phải là có chuyện gì gạt ta đấy chứ?

Ngọc Thanh kiều mỵ cười, cổ tay ngọc mềm mại không xương quấn quanh cổ hắn, lại đem cặp môi thơm đưa lên.

- Luật, ta yêu chàng. Có thể yêu ta, được không?

Hoàng Phủ Luật nhìn nàng, trong mắt càng thêm sâu thẳm, hắn lại hôn lên đôi môi của nàng, kịch liệt hôn lấy, một bàn tay đỡ lấy vòng eo của nàng, tay kia thì vội vàng cởi ra của nàng y phục. . . . . . . . . . . . . . . . . .

***

Dáng sớm, Hoàng Phủ Luật đi trước vào hoàng cung, sau đó trở về Tông Nhân phủ.

Hôm nay ngày là thẩm vấn phán quyết Tiêu Như Tự cùng loạn đảng , hắn tâm tình vốn nên là vui sướng , lại cảm giác có chút tâm thần không yên.

Hắn vẫn biết chính mình là thời gian không còn nhiều lắm , cho nên hắn vẫn nỗ lực làm cho Ngọc Thanh cảm thấy an tâm,

Hy vọng Ngọc Thanh có thể mang theo đứa nhỏ của bọn họ, bình an sống nốt nửa đời còn lại.

Mà hắn, nhất định phải quý trọng thời gian này cuối cùng.

- Vương gia, tới Tông Nhân rồi - Người hầu đánh gãy suy nghĩ của hắn.

Hắn lúc này mới phát hiện xe ngựa đã dừng lại, mặt hơn trầm xuống, đi xuống xe ngựa.

Rất nhanh khuôn mặt bất an của hắn liền biến mất, thay vào đó là vẻ trấn tĩnh, bình thản, thậm chí là có chút lãnh khí nữa.

Hắn một thân bạc kỳ lân áo bào, khí phách vương giả, đi nhanh hướng bên trong phủ mà đi. Hai bội đao cẩm y vệ, cung kính đi theo phía sau.

Mà trong Tịch Lạc Viên, vừa mới rời giường, Ngọc Thanh đang ở trước kính trang điểm.

Trong gương đồng, một đôi lông mi cong vút, đuôi lông mày lá liễu, mắt phượng trong trẻo, khoé mắt có ý cười, hai gò má hồng nhuận, e thẹn.

Khuôn mặt này thật là khuynh quốc khuynh thành, tuy rằng ẩn phía sau là vô vàn phiền muộn, ưu tư.

Nàng lẳng lặng chải tóc đen bóng, nghĩ tới nam nhân đã từng trải tóc này cho nàng, bất giác khoé mắt nhiễm ý cười.

Kỳ thật nàng vẫn mong có thể cùng hắn bạc đầu giai lão.

Ngày ấy, tại hắc động kia Bạch Tiền bối cũng không có nói điều kiện kia là gì, trực tiếp đem giải dược cho nàng, nói chỉ cần hắn đáp ứng là đủ rồi.

Có thể nói, nàng thiếu Bạch tiền bối một phần nhân tình. Nàng không đem chuyện này nói cho Luật, là sợ hắn vì nàng mà lo lắng.

Cười, tự dưng mí mắt giật giật, trong lòng không hiểu có bất an.

Nàng nhíu mi.

Nàng cùng luật có thể bắt đầu tốt đẹp, vì cái gì trong lòng lại bất an?

Tiếp theo, bụng của nàng đột nhiên ẩn ẩn đau đớn, mãnh liệt và dồn dập, chợt loé qua.

Nàng vội vàng buông lược ngà voi, khẽ vuốt cái bụng, nửa ngày cũng không có lại nửa đau đớn kia giống như đau đớn vừa rồi chỉ là ảo giác.

Lúc này mí mắt lại giật giật, nàng có chút phiền lòng, vì thế đứng dậy đi ra sau hoa viên tản bộ.

Trời đã vào thu, trong viện là có chút lành lạnh.

Phần lớn hoa đã muốn héo tàn, lá cây khô vàng, gió thu chợt thổi, không gian lộ ra vẻ hiu quạnh.

Nhìn mặt hồ kia, Ngọc Thanh trong lòng tự dưng dâng lên cảm giác thê lương.

Vì thế cả ngày, nàng đều ở trong hoa viên, ngóng trông phu quân trở về.

Suy nghĩ nặng nề, cuối cùng cũng nghe được tin tức hắn trở về.

Nàng một đường đi chậm, rất xa thấy được cao lớn thân ảnh kia đứng ở trước cổng.

Hắn mặc một chiếc áo bào kỳ lân, đứng ở trước của, hướng nàng dơ hai tay, cười đầy nhu tình.

Nàng nhào vào trong ngực hắn, gắt gao ôm thắt lưng của hắn, trầm giọng nói:

- Luật, ta rất nhớ chàng.

Nam nhân lấy áo choàng bao nàng lại, ôm chặt nàng, trầm giọng:

- Ta cũng nhớ nàng.

Kia thanh âm rõ ràng là lo lắng, chính là lúc này gấp rút nên nàng không có phát hiện.

- Bên ngoài, gió lớn, chúng ta bào nhà.

Nửa ngày sau, Hoàng Phủ Luật ôm nàng, hướng trong phòng mà đi.

- Ân.

Nàng để hắn ôm vào trong ngực, phiền não cả ngày tâm mới bình tĩnh được một chút, có chút dựa vào.

Vào nhà, hai người cũng không có buông nhau ra.

Nàng từ từ nhắm hai mắt, nằm trong lồng ngực hắn run rẩy, lòng bàn tay lạnh lẽo.

Mà hắn, gắt gao ôm nàng, con người sâu thẳm phức tạp, mang theo thống khổ.

Cuối cùng, hắn lẳng lặng buông nàng ra, không nói gì, dùng cặp con ngươi đen thâm tuý kia của hắn nhìn nàng, có tâm đau, thống khổ, giãy giụa, thương tiếc, thậm chí còn có một chút mặt khác.

Nàng nhìn hắn, tâm bỗng có chút bối rối.

Hôm nay hắn có chút bất đồng, nhưng lại không thể nói rõ làm sao bất đồng, bởi vì nàng ở trong mắt hắn thuỷ chung tìm thấy lửa nóng quen thuộc kia.

Chính là, còn có thứ khác.

Hắn lẳng lặng nhìn nàng một hồi, rồi lại đột nhiên ôm lấy nàng tiến vào trong ngực, dùng cằm thương tiếc vuốt ve đỉnh đầu của nàng, vẫn không mở miệng nói chuyện.

Bối rối của nàng càng sâu, lòng bàn tay càng lạnh.

Lúc này có một nha đầu vội vàng chạy tới, vào cửa liền đối với Hoàng Phủ Luật bẩm báo.

- Vương gia, Thu Phinh tỷ tỷ vừa mới tới, nói Nguyệt Vương Phi lúc này đang ở Phượng Linh sơn, ngài phải nhanh lên, nói là sự tình rất khẩn cấp.

- Mau dẫn ta đi.

Hoàng Phủ Luật kinh hãi, hắn tức khắc buông nữ tử trong lồng ngực ra, không nói hai lời bước nhanh hướng của mà đi.

- Luật...

Ngọc Thanh gọi hắn lại.

- Ta ....

Hoàng Phủ Luật quay đầu lại, vẻ mặt sắc bén.

- Ngọc Thanh trở ta trở về nói sau được không? Chờ ta trở lại.

Nói xong, đã nhanh chóng mang tiểu nha đầu mau chóng rời đi, thân ảnh cao lớn liền biến mất ở lối rẽ.

Ngọc Thanh chống tay vào bàn, nhìn hắn vội vã rời đi, hai mắt đột nhiên mơ hồ.

Hắn cuối cùng không có kiên nhẫn nghe nàng nói xong.

Kỳ thật nàng muốn nói chính là bụng của nàng đau, rất đau đớn, cảm giác này không phải là cảm giác lúc sáng nay.

Lúc này trong phòng không có ai, Tiểu Xu đi biệt viện xem Phượng di nương, mà nha hoàn đã bị hắn cho lui xuống.

Nàng ôm bụng chậm rãi ngồi dưới đất, toàn thân lạnh như băng.