Ta Chính Là Một Cô Nương Như Thế

Chương 31




Edit: Đào Sindy

Đêm cuối thu trong Kinh Thành rất lạnh, Vân Nương ngồi trên ghế lạnh buốt, toàn thân khống chế không nổi run rẩy.

"Cô nương, đừng gấp. " Đỗ Cửu đưa chén trà nóng trước mặt Vân Nương:  "Hôm nay tại hạ đến chỉ muốn hỏi ngươi một chút, vì sao hôm nay lại ném thanh cửa sổ, nếu không cẩn thận làm bị thương người khác thì làm sao bây giờ?"

"Thật, thật xin lỗi, nô gia không cố ý. " Vân Nương không dám uống ly trà nóng bốc hơi kia, bả vai nàng ta run run, thanh âm cũng run rẩy: "Ta vừa tới Kinh Thành không lâu, đây là phòng ta mướn được hôm qua, xin đại nhân tha thứ cho ta."

"Nếu cô nương không phải cố ý, vậy tại hạ cũng yên lòng. " Đỗ Cửu quét mắt một vòng trong phòng, phòng bài trí lộn xộn, trong góc còn để một cái hòm, bên trên bàn trang điểm bày biện mấy thứ son phấn nữ tử hay dùng, nhưng sắp xếp lại không ngay ngắn chỉnh tề, có thể thấy được nàng ta quả thật vừa chuyển vào: "Trông cô nương là người biết lễ nghĩa, thế sao hôm nay xém chút là làm bị thương người khác, do hốt hoảng đóng cửa hay sao mà không xuống dưới xin lỗi?"

"Ta..." Vân Nương bóp góc vải trên đầu gối nhăn nhúm: "Không phải tiểu nữ tử không muốn nhận trách nhiệm, nhưng tiểu nữ tử không dám nhìn Ban Hương Quân."

Đỗ Cửu chuyển chén trà trong tay: "Ngươi nói hôm nay Bá gia ở cùng Phúc Nhạc Quận Chúa?"

"Thì ra nàng đã lên Quận Chúa rồi hả?" Vân Nương giật mình, tiếp theo cười nói: " Cũng đúng, nàng là một nữ tử vui vẻ, tước vị Quận Chúa cũng xứng với nàng."

Đỗ Cửu thấy trên người nữ tử tự xưng Vân Nương này có khí phong trần, không giống nhà đàng hoàng, một nữ nhân như vậy làm sao lại biết Phúc Nhạc Quận Chúa? Hắn đặt chén trà xuống, đứng dậy nói: " Thì ra cô nương đúng là người quen của Phúc Nhạc Quận Chúa, tại hạ đắc tội."

Vân Nương cười khổ: "Ta đây là bài trước mặt người, không phải người quen của Quận Chúa. Năm đó ta cùng Tạ công tử bỏ trốn, làm hại Quận Chúa  mất mặt, lúc nàng đuổi kịp chúng ta, không trách cứ ta, ngược lại cho nô gia một trăm lạng bạc, nói là nam nhân này nhất định không đáng tin, nhưng bạc nàng cho lại đáng tin."

Nào biết được câu kia của vị Quận Chúa này cứ như lời tiên tri, Tạ công tử cùng nàng ta rời đi Kinh Thành không lâu sau đó, liền chịu không được gian khổ bên ngoài, đêm hôm nọ để lại cho nàng ta một phong thư, một tấm ngân phiếu, liền biến mất không còn tăm hơi.

Trong thư hắn ta nói, được người nhà tha thứ sẽ đến đón nàng ta thì nàng ta đã biết hắn ta sẽ không trở về, nhưng vẫn đợi hắn ta hai năm, lần này nàng ta trở lại Kinh Thành, chỉ muốn hỏi hắn ta một câu, nàng ta trong lòng hắn, thì tính là gì?

Là hắn ta cho nàng ta hi vọng, vì sao lại phải vô tình  vứt bỏ nàng ta như thế, chẳng lẽ những nữ tử như các nàng, nên bị vứt bỏ như giày rách sao?

"Ngươi chính là hoa khôi bỏ trốn cùng Tạ Nhị Lang?" Đỗ Cửu nhìn nữ nhân trước mắt này, thân như cành liễu, mạo như phù dung, quả thật có mấy phần tư sắc, nhưng so sánh với Phúc Nhạc Quận Chúa, thì chính là đom đóm khác biệt ánh trăng sáng chói, hắn không hiểu ánh mắt Tạ Nhị Lang thưởng thức nữ nhân, hoặc là nói không hiểu ánh mắt những người đọc sách này.

Nghe được hai chữ "hoa khôi", sắc mặt Vân Nương có chút không được tự nhiên, nhưng vẫn nhẹ gật đầu như cũ.

"Hiểu lầm được nói rõ ra thì tốt, sắc trời không còn sớm, chúng ta cáo từ." Đỗ Cửu cùng mấy tên hộ vệ đi ra phòng, Vân Nương đứng dậy đi đóng cửa, mới phát hiện chân mình nhũn ra, rõ ràng người tới khí chất ôn hòa, khách khí hữu lễ với nàng ta, nhưng nàng ta vẫn cảm thấy, mình cứ như bị rắn chú ý.

Có lẽ... Nguyên nhân là do đêm lạnh.

"Ngươi nói, hôm Tạ Khải Lâm và hoa khôi bỏ trốn, bị Ban Họa phát hiện?" Dung Hà vuốt một quân cờ trong tay: "Lại còn có chuyện như thế."

"Thuộc hạ thấy, dung mạo Vân Nương kia không bằng một nửa Phúc Nhạc Quận Chúa,  thật không biết Tạ Nhị Lang nghĩ như thế nào, để đó một Quận Chúa quốc sắc thiên hương không cưới, lại bỏ trốn cùng một nử tử phong trần, huyên náo hai nhà đều khó nhìn không nói, còn ném người ta trên đường. " Đỗ Cửu lắc đầu: "Nhìn không giống như chuyện nam nhân nên làm."

"Nam nhân như vậy, Ban Họa không gả cho hắn ngược lại là chuyện tốt." Dung Hà ném quân cờ vào sọt, sắc mặt nhàn nhạt nói: " không được."

Đỗ Cửu thấy tâm tình Bá gia không tốt, liền thu hồi quân cờ trên bàn cờ. 

Mùng hai tháng mười, Trưởng Công Chúa Đức Ninh đương  triều tôn quý nhất trong các Công Chúa tổ chức đại thọ, mới sáng sớm, phủ Trưởng Công Chúa đã mở rộng cửa lớn, dùng nước sạch giội đường phố, chờ đợi các khách quý đến.

Bốn người Ban gia là hậu tôn tử tôn của Trưởng Công Chúa nên đến trước nhất, Trưởng Công chúa vừa nhìn thấy tôn nữ nhà mình ăn mặc xinh đẹp, trong lòng không cầm được vui mừng, đưa tay kéo nàng ngồi bên cạnh mình: "Họa Họa, ngươi đừng đi làm việc, những chuyện này có hạ nhân quan tâm, ngươi ngồi đi."

"Vâng!" Ban Họa ngoan ngoãn nghe lời, cọ vào người Trưởng Công Chúa ăn điểm tâm, uống chút trà, có khách nhân đến, liền duy trì khuôn mặt tươi cười nghe những người này khen nàng. Trong lòng Ban Họa rất rõ ràng, đừng thấy những phu nhân tiểu thư này khen nàng, không chừng ở sau lưng nói xấu nàng bao nhiêu, nhưng cũng chỉ dám ở sau lưng nói một chút, ở trước mặt nàng, những người này đều phải ân cần cẩn thận.

"Nước ngọc vòng tay này của Quận Chúa thật tốt. " Phu nhân của hộ bộ quan viên nào đó nói: "Nhưng với nhan sắc người bình thường thì không nổi bật, thế mà Quận Chúa đeo vào lại đẹp lên."

Ban Họa quét mắt về phía đám người đang ngồi, có người lặng lẽ kéo tay áo một chút, hình như muốn che đi cánh tay.

"Ngươi cũng đừng khen nàng, đây là hài tử mà khuyển tử vô dụng của ta nuông chiều nên. " Trưởng Công Chúa mở miệng cười nói: " Nói nữ nhi nên nuôi kim tôn ngọc đắt, không thể  chịu ủy khuất."

Một số quý nữ chưa xuất giá ngồi đó cười lạnh, cũng không phải kim tôn ngọc quý, với tính nết vị Quận Chúa này, có mấy người dám đi trêu chọc? Nhưng trong lòng lại có chút hâm mộ, nếu phụ thân của các nàng  nguyện ý nuôi các nàng như thế, thì hài lòng cỡ nào?

"Thành An Bá đến!"

Nam nam nữ nữ cùng nhau nhìn ra ngoài, chỉ thấy một người thân mặc cẩm bào màu lam, đầu đội ngọc quan trong triều đi tới, sự xuất hiện của y, hấp dẫn rất nhiều sự chú ý của nữ quyến.

"Vãn bối Dung Hà bái kiến Trưởng Công Chúa, Chúc Công Chúa phúc như Đông Hải, thọ tựa Nam Sơn." Dung Hà đi đến trước mặt Trưởng Công Chúa, vái chào đến cùng: "Mong Công Chúa thọ cùng núi Tề, nhà thái thân khang."

"Mau mời ngồi. " Trưởng Công Chúa cười mời Thành An Bá ngồi xuống:  "Gần đây ngươi khỏe chứ?"

"Cực khổ điện hạ hỏi, vãn bối mọi chuyện đều tốt. " Thành An Bá có chút khom người đáp nói: " Điện hạ vẫn tốt chứ?"

"Tốt tốt tốt." Trưởng Công Chúa thấy y phục hôm nay Dung Hà mặc, cũng mang theo ý cát tường,  trong lòng càng vui vẻ, đó là một vãn bối tỉ mỉ, chỉ là... Số khổ chút.

Những chuyện của Dung Hà, bà cũng biết chút, nhưng thân là người hoàng gia, bà chỉ có thể như kẻ mù, kẻ điếc, thậm chí không lui tới với Thành An Bá. Lần này y có thể tới chúc thọ mình, nội tâm Trưởng Công Chúa có chút ngoài ý muốn.

Ban Họa ngồi bên người Trưởng Công Chúa, vẫy tay với Dung Hà, Dung Hà chú ý tới động tác nhỏ này của nàng, nhếch miệng tạo thành một độ cong lớn.

Trưởng Công Chúa để ý tới động tác nhỏ này của hai tiểu bối, nhưng làm như không nhìn thấy, để thái giám bên người dẫn Dung Hà đến chỗ dành cho khách nam rồi ngồi xuống, mây thiên kim tiểu thư tức phụ chưa xuất giá đều suy nghĩ sâu xa, nhịn không được dưới đáy lòng thở dài một cái, thế nhân đều nói nữ tử dáng dấp xinh đẹp là họa thủy, há không biết nam nhi quá đẹp cũng tạo nghiệt như thế?

"Thái Tử điện hạ đến!"

Nghe truyền báo, Trưởng Công Chúa đứng lên từ trên ghế, tân khách khác tâm tư dao động. Trước đó vài ngày, Nhị Hoàng Tử đả thương cánh tay Ban Họa, bị bệ hạ phạt chép sách, còn cấm đoán, lúc này ngay cả Thái Tử còn tự mình đến chúc thọ, có thể thấy Trưởng Công Chúa – cô mẫu trong lòng bệ hạ rất có địa vị, bằng không thì cũng sẽ không làm đến bước này.

"Bái kiến cô tổ mẫu." Thái Tử đi đến trước mặt Trưởng Công Chúa, hành xong đại lễ vãn bối:  "Chúc cô tổ mẫu tùng hạc trường xuân, nhật nguyệt hưng thịnh."

" Xin Thái Tử đứng lên. " Trưởng Công Chúa tiến lên hai bước, tự mình đưa tay đỡ Thái Tử: "Chúng ta là người trong nhà, không cần khách sáo như thế."

"Biểu muội." Tưởng Chương thở dài với Ban Họa, Ban Họa phúc lễ với hắn ta một cái.

"Trước khi xuất cung,  phụ hoàng nhiều lần dặn dò ta, phải hiếu thuận thật tốt với cô tổ mẫu. " Thái Tử đưa tay để thái giám dâng hạ lệ trong cung ra: "Những thứ này là tâm ý của phụ hoàng và mẫu hậu, mong cô tổ mẫu nhất định phải nhận lấy."

"Bệ hạ nhân đức, trong lòng ta rất cảm động." Hốc mắt Trưởng Công Chúa đỏ lên, gương mặt lộ vẻ xúc động, bà giống như một trưởng bối nhất hiền lành, lôi kéo tay Thái Tử hỏi thân thể Hoàng Thượng thế nào, khẩu vị ra sao. Nếu như người khác hỏi vậy, không khỏi nghi ngờ đang thăm dò Đế Vương, thế nhưng lại là Trưởng Công Chúa, là người thân Đế Vương, sẽ chỉ khiến Hoàng Đế cảm thấy bà tốt, không có ý khác.

Thái Tử tự nhiên sẽ trả lời Hoàng Thượng mọi chuyện đều tốt, ăn ngon ngủ ngon, tỏ vẻ lo lắng cho cô mẫu là Trưởng Công Chúa, ở trước mặt mọi người diễn một màn hoàng thất thâm tình, khiến đám người nhao nhao tán dương, Thái Tử ngồi xuống.

Bên gian khách nam, nhìn thấy Thái Tử đến, cũng nhao nhao hành lễ với hắn ta, Thái Tử không phải người thích tự cao tự đại, miễn lễ cho mọi người, ngồi xuống ghế. Mặc dù Ban Hoài kỵ xạ đọc sách không được, nhưng chọc mọi người vui vẻ lạị rất dễ, chỉ chốc lát sau Thái Tử bị ông chọc cười liên tục, trước mặt mọi người cũng mở miệng một tiếng biểu thúc.

Đám người thấy thế, nhịn không được cảm khái, nhìn thái độ Thái Tử thân cận với Ban gia, đợi Thái Tử kế vị, chỉ sợ Ban gia còn phong quang mấy chục năm, bọn họ vẫn không nên đắc tội thì hơn.

Dung Hà nghe thanh âm đám người bốn phía nịnh nọt Thái Tử, ánh mắt xuyên qua màn che, rơi xuống trên người nữ quyến đối diện.

Hôm nay Ban Họa mặc một thân váy xòe màu đỏ tươi, lộ ra cần cổ trắng ngần, chải búi tóc bách hợp, cả người nhìn mềm mại vô cùng, Dung Hà ngẩm đầu nhìn khoảng không vô tình chú ý đến nàng.

"Quân Phách. " Thái Tử thấy Dung Hà không nói lời nào, liền chủ động mở miệng nói: " Ta có một cây quạt trắng, không biết có cơ hội cầu Quân Phách vẽ cho một bức không?"

"Đây là vinh hạnh của vi thần." Dung Hà đặt chén trà xuống, thở dài nói với Thái Tử: " Nếu như Thái Tử cần, thì tùy thời gọi vi thần là được."

Thái Tử thưởng thức tài hoa của Dung Hà, liền cùng y tham khảo một số vấn đề thi từ, đang phấn khích, bỗng nhiên bên kia nữ quyến truyền đến âm thanh ồn ào, hình như còn có tiếng chén đĩa bị vỡ.

Thái Tử bận bịu từ trên ghế đứng lên, gọi một thái giám nói: "Mau đi xem một chút, bên kia xảy ra chuyện gì?"

Chỉ chốc lát sau, thái giám đã trở về, nói với Thái Tử: "Thái Tử điện hạ, bên Trưởng Công Chúa Điện Hạ không có chuyện gì, chỉ là một vị khách nữ không cẩn thận đụng ngã chén trà thôi.”

Thái Tử nhẹ nhàng thở ra: "Vậy thì tốt rồi."

Bên nữ quyến, Khang Ninh Quận Chúa nhìn nước trà trên váy mình, hít sâu vài hơi, mới khiến mình miễn cưỡng đè lửa giận xuống.

"Họa Họa, dẫn Khang Ninh Quận Chúa ra sau viện thay bộ y phục khác." Trưởng Công Chúa cười nhạt một tiếng, ung dung hoa quý, hiển thị rõ uy nghi Công Chúa.