Ta Có Một Bầy Họa Thủy

Chương 144: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

vậy!

Edit: Jung Ad

Tư vị mỹ nhân đẫy đà nha... Bùi Càn cảm thấy y không cần thử nhiều, đã đủ rồi.

Chẳng sợ Quý phi gầy đẹp hay béo vẫn đẹp, y nhìn thấy cũng có gánh nặng, huống hồ là những người khác. Ngẫm lại Lệ phi Tô phi, còn có sáng nay sau khi mở mắt nhìn thấy gương mặt cung nữ còn tròn hơn so với cối xay, làm Hoàng đế lại phải trải qua loại khó khăn kinh người như thế này, nói ra người nào dám tin tưởng?

Nếu như không thể kịp thời triệt bỏ pháp thuật này, qua một thời gian ngắn mẫu hậu sắp hồi cung, nói cách khác y còn gặp được mẫu hậu nặng ký.

Người Bùi Càn vẫn ngồi ở trên giường nhỏ, nhưng hồn phách đã không còn trong thân thể.

Quý phi ngồi bên cạnh y giơ đầu ngón tay lên tính toán một chút, nói Nhị Hoàng tử sắp thành hôn, còn có tiệc rượu trăm ngày của B Nhi: "Tốt nhất Hoàng Thượng nên gọi Ngân Chu các nàng trở lại, làm quen trước."

Bùi Càn hít sâu một hơi, nói: "Nếu trẫm có chỗ nào làm không tốt ái phi nàng cũng có thể nói, chuyện giữa chúng ta dễ thương lượng, pháp thuật kia nàng cần phải để nhạc phụ nhạc mẫu triệt bỏ cho trẫm."

Vẻ mặt Phùng Niệm kinh ngạc: "Sao Hoàng Thượng có thể nghĩ như vậy? Người làm rất khá nha, thần thiếp không có bất mãn gì."

Ðát Kỷ: "Đồ lừa đảo, rõ ràng tức giận hắn nói muội là cây cổ thụ xiêu vẹo."

Trần Viên Viên: "Hẳn là đang chứng minh mình không có tình cảm sâu sắc đối với Bùi Càn."

Dương Ngọc Hoàn: "Nếu là như vậy, quả thật đã chứng minh thành công, đây dĩ nhiên không phải là mối tình thắm thiết, đây là ngược luyến tình thâm."

Phùng Tiểu Liên: "Vào group hơn hai năm, ta đã tổng kết ra hình thức ở chung giữa Niệm Niệm và Bùi Càn. Một người nói lời cợt nhả lẳng lơ không hề mềm yếu bình bịch mà nói, một người vung kỹ năng vù vù không nương tay một chút nào."

Lữ Trĩ: "Hoành phi*: Tổn thương lẫn nhau."

*hoành phi là bức thư họa, tranh chữ. Là bảng nằm ngang, trong đó hoành tức là ngang, phi tức là phô bày.

...

Dù sao cùng nhau lăn lộn hơn hai năm, các thành viên đều đã hiểu rõ lẫn nhau, sau khi đạt được "Cuộc sống đẫy đà" này, lúc đầu Phùng Niệm suy nghĩ quay đầu có nên lại cường hóa một chút, nàng còn chưa nghĩ xong dùng hay là không dùng Bùi Càn đã đánh giá mối tình đơn phương của Đại Hoàng tử Bùi Hứa.

Phùng Niệm là tuyệt phối với Bùi Càn theo một khía cạnh nào đó, nàng cũng là người dám nghĩ dám làm, vì vậy tình huống liền biến thành như vậy.

Nhìn vẻ mặt chân thành của nàng, Bùi Càn tin lời này, lần nữa nhắc tới khiến nàng nói chuyện với nhạc phụ nhạc mẫu trên trời.

Phùng Niệm nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Nếu không Hoàng Thượng người vẽ bức họa cho thần thiếp nhìn xem một chút, thần thiếp rất muốn biết tình cảnh người nhìn thấy cỡ nào."

"Muốn biết để nhạc phụ nhạc mẫu triệt bỏ pháp thuật cho trẫm rồi phủ lên cho nàng không được sao?"

"Nhìn phản ứng của người thần thiếp sợ nha, nếu ta chịu không nổi làm sao bây giờ?"

Trong khoảng hai năm trở lại đây, Bùi Càn đều cảm thấy Quý phi yêu mình, vì y cái gì nàng cũng đồng ý làm, ngày hôm nay y bỗng nhiên có hơi nghi ngờ.

Phùng Niệm còn nói: "Vừa rồi Hoàng Thượng bảo thần thiếp có yêu cầu đều có thể nói, nói ra người lại thỏa mãn không được thật sự chẳng có ý nghĩa."

"... Trẫm có thể!"

Phùng Niệm tạo dáng ngay tại chỗ, ý bảo y có thể vẽ.

Bùi Càn dám vẽ nàng sao?

Nếu vẽ ra Quý phi lại không hài lòng cảm thấy mình bị nói xấu người xui xẻo không phải là mình?

Lúc này Bùi Càn bày tỏ kỹ năng hội họa nông cạn của y không thể lột tả hết vẻ đẹp của Quý phi, đúng lúc Mẫn phi Lệ phi Tô phi cũng ở đây, vẻ ba người các nàng. Vì thoát khỏi sự đau khổ này càng sớm càng tốt, Bùi Càn gọi ba phi đi vào, bảo các nàng bày ra các thư thế khác nhau ngồi trên giường nhỏ trong phòng, y buộc mình phải nhìn và tính toán đi tìm cảm giác, sau khi nhìn xong lại dùng nửa ngày thời gian vẽ một bức họa miêu tả nhân vật, tên bức họa: Hậu cung hai trăm cân.

Sau khi vẽ xong, Bùi Càn cũng không thèm nhìn nó, trực tiếp gọi Quý phi đến.

Phùng Niệm ngủ gật ở bên cạnh, nghe nói đã xong nàng nhận lấy nước trà Tiểu Triệu Tử vừa dâng lên uống một ngụm, cảm thấy tỉnh táo một chút, mới đứng dậy đi đến bên người Hoàng Thượng.

Nàng nhìn bức tranh, lại ngẩng đầu nhìn xem người một chút, lại nhìn bức tranh, sau đó lại nhìn người.

Ôi ――

Hóa ra hiệu quả của cuộc sống đẫy đà là như thế này!

Đây cũng quá con mẹ nó đẫy đà rồi.

Phùng Niệm nói trong group: "Kỹ năng này hình như được Hoàn Hoàn nâng cao từ mắt tẩy trang, cũng có thể nói nó sinh ra từ Hoàn Hoàn, hóa ra Hoàn Hoàn như thế này sao?"

Dương Ngọc Hoàn: "!!!"

Dương Ngọc Hoàn: "Ta không phải ta không có! Điều này không có nửa văn tiền quan hệ với ta!"

Vi Hương Nhi: "Đừng kích động như vậy, chủ group cố ý trêu chọc muội. Muội suy nghĩ một chút sát tinh giáng thế trước đó xem, mặc dù đến từ lộ ra ánh sáng Phật sống của Từ Hi, nhưng có một chút nào liên quan với Từ Hi?"

Ðát Kỷ: "Có nha, tại sao không có, theo cách nói của chủ group chẳng phải Từ Hi là tên sát tinh tai tinh? Vì vậy Hoàn Hoàn chính là mỹ nhân đẫy đà như vậy không sai."

Triệu Phi Yến: "Ðát Kỷ tỷ tỷ thật biết nói chuyện."

Triệu Hợp Đức: "Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ta sẽ tin."

Lữ Trĩ: "Nếu bức tranh này được đóng khung và lưu truyền hậu thế, không biết có thể gây chấn động giới lịch sử hay không."

Phùng Niệm: "Ngạc nhiên chưa! Hậu cung của vị Hoàng đế đê tiện nhất trong lịch sử vậy mà phát triển như vậy!"

Trần Viên Viên: "Có hình ảnh."

...

Bởi vì vẻ mặt Phùng Niệm quá đặc sắc, khiến lòng tò mò của ba phi


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.