Ta Có Năm Đại Lão Ba Ba

Chương 10: BA BA ĂN CƠM




Editor: ꧁༺𝔂𝓾𝓴𝓲 𝓷𝓰𝓪̂𝓷 𝓱𝓪̀༻꧂

Mục Thâm hoàn toàn không biết nên ở chung với trẻ con như thế nào, hắn vốn dĩ là một người ít lời, giờ phút này đang ngồi cùng với Nhuyễn Nhuyễn, hoàn toàn chính là trạng thái mắt to trừng mắt nhỏ.

"Cô còn ở lại đây làm gì? Công việc làm xong rồi sao?" Không biết nên nói chuyện như thế nào với Nhuyễn Nhuyễn, hắn lạnh nhạt liếc nhìn thư ký KIm một cái.

Đại mỹ nữ Kim chỉ cảm thấy da gà cả người đều đang dựng đứng lên, vội vàng đứng thẳng lưng chỉ còn kém một bước là giơ tay chào thôi.

"Tôi đi ngay đây."

Sau đó quay đầu rời đi một cách lưu luyến.

"Tạm biệt chị." Nhuyễn Nhuyễn vẫy vẫy móng vuốt nhỏ của mình.

"Tạm biệt cô bé đáng yêu!" Thư ký Kim đã đi tới cửa bỗng nhiên xoay người nhảy dựng lên và vẫy vẫy tay, sau đó chạy nhanh biến mất dưới ánh mắt lạnh như băng của Mục Thâm.

Rõ ràng đang đi bằng giày cao gót, lại giống như đang đi bằng Phong Hỏa Luân!

"Ba ba, ba ba làm việc đi, Nhuyễn Nhuyễn ngoan ngoãn, không quấy rầy ba ba."

Tiễn đi chị gái xinh đẹp, Nhuyễn Nhuyễn ngồi nghiêm chỉnh, vẻ mặt vô cùng ngoan ngoãn.

"Ừ." Mục Thâm suy nghĩ một chút, thật sự không biết nên nói cái gì với đứa nhỏ đột nhiên xuất hiện này. Đứa nhỏ ngoan ngoãn đang ngồi ở bên cạnh nên hắn tiếp tục xử lý công việc của mình.

Sau khi Nhuyễn Nhuyễn yên tĩnh ngồi được một lúc rồi cảm thấy hơi nhàm chán.

Nhuyễn Nhuyễn xoay chuyển tròng mắt, rất cẩn thận mà kéo kéo tay áo của Mục Thâm.

"Ba ba con có thể đọc sách không?"

Mục Thâm hơi nghiêng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy mong đợi của đứa nhỏ.

"Nhìn thử xem coi có xem hiểu không?" Hắn tùy tay lấy một quyển sách ở trên bàn đưa cho đứa nhỏ.

Nhuyễn Nhuyễn cầm lấy, nhưng vừa mở ra, ô ô...... Tất cả đều là ký hiệu kỳ quái nàng xem không hiểu.

Nhuyễn Nhuyễn ủ rũ đặt cuốn sách xuống, sư phụ dạy nàng rất nhiều chữ, nàng cũng sẽ biết rất nhiều rất nhiều chữ, nhưng sư phụ lại không có dạy loại chữ này.

"Sách ở chỗ này của ta con xem không hiểu đâu, xem TV một mình trước đi, ta đi lên lầu xử lý công việc."

Mục Thâm đột nhiên đứng lên, khiến cho bạn nhỏ Nhuyễn Nhuyễn giật mình.

"Ba ba, có phải Nhuyễn Nhuyễn quấy rầy đến ba ba đúng không?" Nhuyễn Nhuyễn nói với đôi mắt nhỏ đầy sợ hãi.

"Không có, đừng suy nghĩ lung tung."

Rốt cuộc Mục Thâm không nhịn được nữa, đem bàn tay đặt ở trên cái đầu trơn bóng của tiểu hòa thượng và xoa nhẹ hai cái, thỏa mãn!

Đôi mắt của Nhuyễn Nhuyễn lập tức sáng lên, khuôn mặt nhỏ thịt đô đô lộ ra một nụ cười rất không rụt rè.

Sư phụ cũng thích sờ đầu nhỏ của nàng, sư phụ nói qua, sờ đầu trọc nhỏ của Nhuyễn Nhuyễn, chính là thích Nhuyễn Nhuyễn nha.

"Ba ba, ba ba không chán ghét Nhuyễn Nhuyễn nha." Giọng nói lanh lảnh của Nhuyễn Nhuyễn vang lên, tay Mục Thâm hơi cứng đờ, chậm rãi rút tay lại, trên mặt mặt không có biểu cảm gì hết.

"Tự mình xem TV." Nói xong cũng chỉ để lại cho bạn nhỏ Nhuyễn Nhuyễn một bóng dáng của người đàn ông cao lớn.

Quản gia cười tủm tỉm nhìn thiếu gia nhà mình rời đi, sau đó mới bật TV lên cho Nhuyễn Nhuyễn.

TV gắn trên tường có màn hình rất lớn, hình ảnh sắc nét, hiện tại đang chiếu một bộ phim hoạt hình được quản gia đặc biệt bật sang kênh này.

Nhuyễn Nhuyễn đồ quê mùa chưa bao giờ nhìn thấy qua TV đã bị hấp dẫn bởi hình ảnh sinh động thú vị.

Đôi mắt nhìn chăm chú vào TV, biểu cảm trên khuôn mặt cũng thay đổi theo diễn biến của câu chuyện, đặc biệt phong phú.

Quản gia và mấy người hầu nhìn Nhuyễn Nhuyễn, trên mặt không hẹn mà cùng lộ ra nụ cười hiền từ.

Căn biệt thự luôn rất quạnh quẽ giống như được rót thêm sức sống và trở nên tràn đầy năng lượng. Những giọng nói trẻ con khác nhau của phim hoạt hình đang chiếu trên TV, thỉnh thoảng còn có tiếng cảm thán của Nhuyễn Nhuyễn, Tiểu Bạch Bạch cũng cùng nhau kêu ngao ngao.

"Tiểu tiểu thư, tới giờ ăn cơm rồi." Mùi hương của thức ăn bay ra, rất nhanh trên bàn cũng đã bày đầy đủ các món ăn rất hấp dẫn.

Nhuyễn Nhuyễn và Tiểu Bạch Bạch đồng thời nhìn qua, sau đó lập tức che cái bụng nhỏ lại, cả hai đều đang đói bụng......

Tới giờ ăn cơm, Nhuyễn Nhuyễn còn chưa đã thèm mà thu hồi tầm mắt lại, cái đầu nhỏ nhìn xung quanh cũng không có nhìn thấy ba ba, nên nàng lặng lẽ hỏi quản gia.

"Chú quản gia, ba ba đâu, ba ba nên xuống đây và cùng nhau ăn cơm."

"Vâng, ta lập tức đi kêu thiếu gia."

"Con đi con đi!" Nhuyễn Nhuyễn nhảy nhót từ trên sô pha xuống, tích cực giơ móng vuốt nhỏ lên, sau đó vui sướng chạy lên trên lầu.

Nhưng chỉ chạy được một nửa thì ngừng lại, nhìn quản gia với khuôn mặt nhỏ bối rối.

"Chú quản gia, ba ba...... Ba ba ở chỗ nào nha?"

Quản gia nhịn không được cười thành tiếng.

"Ta đi cùng với tiểu tiểu thư."

"Được nha được nha." Nhuyễn Nhuyễn gật gật cái đầu nhỏ giống như gà con mổ thóc, còn bớt thời gian liếc mắt nhìn Tiểu Bạch Bạch bám riết không tha đang muốn bò lên trên cầu thang.

"Tiểu Bạch Bạch ngoan ngoãn ở yên ở dưới đây đi, Nhuyễn Nhuyễn đi kêu ba ba xong thì sẽ lập tức xuống dưới."

"Ngao ô ~" Tiểu Bạch Bạch trợn trắng mắt giống như con người vậy, thật vất vả bò lên được hai cái bậc thang, đột nhiên nhìn xuống dưới, lập tức không muốn đi xuống dưới nữa, dứt khoát dang hai cái chân ngắn nhỏ ra và nằm xuống cầu thang, gục hai tai xuống và nằm im.

Quản gia nhìn thấy động tác của Tiểu Bạch Bạch, mỉm cười trong lòng, mang theo Nhuyễn Nhuyễn đi lên trên lầu tìm Mục Thâm.

"Cốc cốc......"

Cuộc họp bằng video đột nhiên bị quấy rầy bởi âm thanh bất ngờ, Mục Thâm nhăn mày lại, người trong video cũng không dám thở mạnh, vì sợ hắn sẽ tức giận ngay sau đó.

"Ba ba, ba ba ở đâu?" Cách cánh cửa, giọng nói ngây thơ của Nhuyễn Nhuyễn truyền vào trong phòng.

Cảm giác khí chịu vì bị quấy rầy ban đầu của Mục Thâm dường như bị giọng nói này vuốt phẳng lại.

"Cuộc họp hôm nay đến đây kết thúc, vấn đề còn dư lại giao cho Lý Ngạn xử lý."

Mục Thâm đã tắt video khi những người khác còn chưa kịp phản ứng lại những lời hắn đã nói.

Mọi người "............"

"Tình huống này là như thế nào? Hôm nay ông chủ không có đi làm thì thôi đi. Tại sao cuộc họp lại bị gián đoạn giữa chừng khi chỉ còn một chút vấn đề cuối cùng?"

"Chuyện này rất không bình thường, không phải ông chủ đang ấp ủ một chiêu lớn gì đó không? Xong rồi xong rồi, dự án lần này nhất định phải làm tốt, bằng không ta cảm giác chúng ta sẽ rất thảm!"

"Này này...... Lúc nãy mọi người có phát hiện không vẻ mặt của ông chủ hình như dịu lại đúng không? Tôi còn tưởng rằng đôi mắt của tôi có vấn đề nữa đó, tôi chưa từng gặp qua vẻ mặt dịu dàng như vậy của ông chủ."

"Đôi mắt của cậu có vấn đề thì có. Làm sao mà vẻ mặt lạnh băng kia tổng tài có thể dịu dàng được chứ? Ban ngày ban mặt mà nằm mơ cái gì chứ."

"Nhưng......"

Mọi người thu dọn đồ đạc rồi lần lượt rời đi, vừa rồi người đàn ông nói vẻ mặt Mục Thâm dịu dàng đang giơ tay sờ sờ cái trán của mình.

"Ai da, tôi cảm thấy não của mình hơi nóng, thì ra không phải đôi mắt tôi có vấn đề mà là đầu óc có vấn đề!"

Lý Ngạn "............"

Sợ là đầu óc của ngài thật sự có vấn đề rồi!

Hắn nhìn thấy rõ ràng, vừa rồi ánh mắt của tổng tài dịu dàng lại, có thể khiến tổng tài lộ ra bộ dáng này, khẳng định là cô bé đáng yêu kia nha!

"Hắt xì......"

Nhuyễn Nhuyễn hắt hơi một tiếng rất lớn, cái tay nhỏ bụ bẫm xoa xoa nhẹ cái mũi nhỏ của mình.

"Tiểu tiểu thư có phải bị cảm rồi không?" Quản gia lập tức lo lắng, lấy di động ra muốn gọi điện thoại cho bác sĩ gia đình.

"Hông có." Nhuyễn Nhuyễn lắc đầu, sau đó vui vẻ nói "Chắc chắn là sư phụ đang nhớ đến Nhuyễn Nhuyễn nha."

"Rắc......"

Cánh cửa mở ra, bóng người cao lớn lạnh lùng xuất hiện trước cửa, Nhuyễn Nhuyễn ngưỡng cái cổ nhỏ nhìn ba ba và duỗi tay kéo kéo quần của ba ba.

"Ba ba ăn cơm, ăn cơm cơ thể mới khỏe mạnh được."

Giọng nói mềm mại mang theo một chút làm nũng không dễ phát hiện, Mục Thâm cúi đầu liếc nhìn nhóc con còn không cao đến đùi của hắn và khẽ gật đầu ừ một tiếng.

Quản gia vui mừng nở nụ cười, liếc mắt nhìn trong phòng một cái, thì thấy máy tính đã tắt, trong nháy mắt thì đoán được đại khái vừa rồi thiếu gia nhà mình đang làm gì. Tuy nhiên lần này ra tới không có tức giận cũng không có bày ra vẻ mặt lạnh lùng, xem ra đã giải quyết xong hết công việc rồi.

Mục Thâm đi về phía trước, lúc này bước chân đi bước đi nhỏ hơn lúc trước rất nhiều, bước chân ngắn nhỏ của Nhuyễn Nhuyễn lộc cộc chạy theo ở phía sau, cũng không tốn nhiều sức lực thì đã đuổi kịp ba ba.

Quản gia từ phía sau nhìn bóng dáng của một lớn một nhỏ, đều thiếu một bước là rưng rưng nước mắt. Rốt cuộc thiếu gia không còn cô đơn một mình, nhìn đi, chỉ cần có thêm một đứa nhỏ thì bóng dáng của thiếu gia đều trở nên ấm áp hơn.