Ta Là Chí Tôn

Chương 1078: Ngũ Trọng Sơn, Ngũ Trọng Thiên!




Nghe được lời ấy, thần sắc đám người cùng run lên.

Cuối cùng đã tới.

Đây là nơi tranh quyết thắng bại tranh đoạt Thiên Vận Kỳ!

Vân Dương nhìn về phía trước, chỉ thấy mấy trăm dặm phía trước là sương mù trắng bao phủ thiên địa, lại ngưng thần dõi mắt nhìn sang, cũng chỉ nhìn thấy biển mây mênh mông, những người còn lại không nhìn rõ thứ gì, thậm chí ngay cả Ngũ Trọng sơn mà Lạc Đại Giang nói cũng không nhìn thấy.

- Đó chính là Thiên Vận Vụ Ải, lúc này đã bao phủ toàn bộ Ngũ Trọng sơn, nhìn mà than thở, nhìn mà than thở.

Lạc Đại Giang hít sâu một hơi, thần sắc biến thành trịnh trọng, trầm giọng nói:

- Ngũ Trọng sơn, lại bị Thánh Tâm điện quản lý, võ giả gọi là Ngũ Trọng Thiên. Tên như ý nghĩa, trên Ngũ Trọng sơn này, mỗi lần nhiều ra một trọng sơn liền tương đương leo nhiều hơn một trọng thiên! Thân ở trên trọng sơn trọng thiên, phong cảnh dưới núi tự nhiên hoàn toàn khác.

- Lời này đúng là có đạo lý, phía dưới Ngũ Trọng sơn chính là nơi diễn ra tư cách chiến, cũng là cuộc chiến đào thải khi xuất phát, tầng thứ hai sẽ tranh đoạt Thiên Vận Kỳ hạ phẩm, người có thể lên núi lác đác không có bao nhiêu, cho dù là chúng ta, chiến dịch này cũng chưa chắc có thu hoạch, tầng thứ ba tranh đoạt Thiên Vận Kỳ trung phẩm, tình hình chiến đấu càng long trọng, người tham dự cực ít, về phần tầng thứ tư tranh đoạt Thiên Vận Kỳ thượng phẩm, đó là cấp độ vượt qua chúng ta quá nhiều, nói nhiều vô ích, lên tầng thứ năm, chính là nơi cao tầng Thánh Tâm điện giám sát, quả nhiên là trọng sơn khác biệt sẽ có phong cảnh khác biệt, cũng không nói ngoa.

Vân Dương trước đó đã có hiểu biết về Ngũ Trọng sơn từ lời của Tiền Đa Đa Sử Vô Trần thậm chí Đổng Tề Thiên, nhưng nghe Lạc Đại Giang nói như vậy, lại có cảm giác mới mẻ, thuận miệng hỏi:

- Núi này còn có chuyện cũ, rất sớm đã có cách nói trọng sơn tức trọng thiên?

- Thế thì không phải, nghe nói núi này trước đó chỉ là ngọn núi rất bình thường, nhưng từ khi bị tuyển chọn thành nơi tham chiến Thiên Vận Kỳ, được thánh lực gia trì, vĩnh viễn được thiên vận hộ thể, về lâu dài, được tẩm bổ thời gian dài cũng biến thành nơi thần thánh, không tầm thường.

Vân Dương nghe xong càng hứng thú:

- A, cái gọi là vùng đất thần thánh, không tầm thường, chắc hẳn có ám chỉ khác?

- Lời này phải nói sao đây, ta cũng chỉ nghe đồn, cũng không thật gặp qua, chỉ nghe nói trong Ngũ Trọng sơn ẩn chứa có vô số dấu hiệu thần bí, huyền bí lớn nhất trong đó không gì sánh bằng cuộc chiến tranh đoạt thiên vận, người đã chết có thể phục sinh sau khi phân ra thắng bại.

- Nói cách khác trong chiến đấu đó, chỉ có thắng bại, không có sinh tử.

Vân Dương gật đầu, nói:

- Huyền bí này không bị hạn chế? Trong khiêu chiến tư cách Thiên Vận Kỳ… Cũng có thể phục sinh sao?

Lạc Đại Giang cười khổ:

- Không đến mức khoa trương như vậy, nói chung chỉ có cuộc chiến tranh đoạt Thiên Vận Kỳ mới có thể phục sinh, nếu chỉ là tham chiến giành tư cách cũng hưởng thụ đãi ngộ như vậy, huyền bí cũng biến thành không đáng giá! Chỉ là tư cách chiến, sao có thể hưởng thụ phúc duyên của cuộc chiến thiên vận?

Lập tức lại nói:

- Thiên Vận chiến, bản phủ chưa từng tham gia chân chính, rốt cuộc bên trong lấy cái gì làm chuẩn, tất cả chờ tới phía sau mới kết luận, ta khó mà nói rõ ràng được.

Vân Dương nhìn mây mù mờ mịt phương xa, thản nhiên nói:

- Ta chú ý tới... Chúng ta đến sớm, hiện tại còn bốn ngày nữa mới đến Thiên Vận chiến, chúng ta còn có thời gian dồi dào, dứt khoát nghỉ lại nơi này, nghỉ lại một đêm, nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ đến sáng sớm ngày mai, dùng trạng thái tốt nhất tới Ngũ Trọng sơn.

- Các đệ tử chuẩn bị đi, tu chỉnh trạng thái tốt nhất cho ta, hiểu chưa?

...

Một đêm không có chuyện gì xảy ra.

Lần thứ nhất tham gia sự kiện lớn như thế, mặc dù bản thân Vân Dương cũng không để ý việc này, nhưng thái độ của hắn rất nghiêm túc. Dù sao chuyện này đối với cả Cửu Tôn phủ mà nói chính là chuyện rất thần thánh, cần nghiêm túc đối mặt với việc này.

Nhất là trong lòng các đệ tử, tâm ý càng trở nên nghiêm túc, đều xem nơi này thành mục tiêu phấn đấu cả đời.

Sáng sớm ngày thứ hai.

Vân Dương vẫn mặc áo tím đi tới, chỉ gặp thập đại đệ tử đều mặc áo trắng, không nhiễm hạt bụi nào, lấn sương ngạo tuyết. Đám người Sử Vô Trần đồng loạt mặc một thân áo xanh, cũng sạch sẽ gọn gàng.

Vân Dương cẩn thận quan sát đám người, phát hiện vẻ mặt mỗi người đều tỏa sáng, trạng thái rất tốt, hai gia hỏa Lạc Đại Giang cùng Thiết Kình Thương còn cố ý cạo râu, cho nên nhìn càng trẻ hơn vài tuổi.

Một đám người không có nói cười, chỉ đánh giá lẫn nhau một chút, kiểm tra một phen, lúc này mới đi về phía trước.

Mắt nhìn thấy sương mù càng ngày càng gần, lúc này đã gần trong gang tấc, có thể chạm tay đụng vào.

Vân Dương tiến lên một bước, thân thể vừa tiếp xúc với sương mù nồng đậm, hắn lập tức sinh ra cảm giác rất kỳ diệu, cùng thời khắc đó, Thiên Vận Kỳ hư ảo xuất hiện sau lưng Vân Dương.

Sau một khắc, Thiên Vận Kỳ hư ảo lập tức bay vào trong sương mù dày đặc, giống như chim Yến về tổ.

Lập tức, đột nhiên sương mù nồng đậm sinh ra rung động, sau đó có âm thanh vang lên, đột nhiên xuất hiện một cánh cửa do sương mù tạo thành.

Trên mặt cánh cửa còn có mấy chữ do mây đen tạo thành: Cửu Tôn phủ. Mười thắng tư cách khiêu chiến. Chuẩn nhập, tầng thứ nhất, tư cách chiến khu!

Bao quát Vân Dương, toàn bộ người Cửu Tôn phủ đều lần đầu tiên nhìn thấy dị tượng như thế.

Rõ ràng đều là mây mù mông lung, lại có thể tạo thành cánh cửa trong hư không, hư không ngưng chữ, đám người nhận ra không phải có người điều khiển, mà là huyền khí vận hành, mọi người tấm tắc lấy làm kỳ lạ, tán thưởng không thôi.

Đám người bước qua cánh cửa, theo thứ tự đi vào.

Lâm Tiểu Nhu đi sau cùng quay đầu nhìn lại, đã thấy mình vừa mới bước qua cánh cửa, cánh cửa sau lưng liền không còn tồn tại. Sau lưng chỉ còn lại mây mù nồng đậm không tan.

Dưới chân là một thông đạo kéo dài, không biết thông hướng nơi nào.

Khi mọi người tiến lên, thông đạo vẫn kéo dài về phía trước.

Vân Dương cố ý hơi tăng tốc, lại thấy lối đi kéo dài càng nhanh, cũng không bởi vì Vân Dương hắn tăng tốc mà theo không kịp.

Thời điểm Vân Dương còn ở Thiên Huyền đại lục, hắn đã quen với tình cảnh bất lợi, cũng cực kỳ cẩn thận với hoàn cảnh không biết, lúc này hoàn toàn đặt mình vào địa vực không biết, biết rõ không có nguy hiểm nhưng bản năng lại dò xét, xác nhận hoàn cảnh chung quanh.

Lúc này thân ở nơi không biết, phải xem phản ứng bản thân, lập tức phân hoá ra một đạo thần thông vân tướng đã lâu không dùng tới, nếm thử hòa làm một thể với hoàn cảnh chung quanh, mong đợi có thể thăm dò ra dị cảnh trong mây mù, thậm chí xem có phải người khác điều khiển hay không,

Mặc dù Vân Dương cảm giác sợi vân tướng dung làm một thể với mây mù, cũng không có ngăn cách nhưng không thu hoạch được gì, bốn phía vẫn mênh mông như trước, không nghe thấy chút âm thanh nào, cũng không thấy bất cứ thứ gì, thậm chí dưới chân là bùn đất hay đường núi cũng không phát giác được.

Ngay cả đường dưới chân cũng là mây mù tạo thành?