Ta Là Chí Tôn

Chương 1097: Tiếp tục khiêu chiến




Vân Dương nói:

- Đúng vậy! Cửu Tôn phủ có ý muốn khiêu chiến Thiên Sơn môn có phẩm vị Thiên Vận Kỳ cao hơn, xin chấp sự đại nhân cho phép.

Hoắc Vân Phong nói:

- Ngươi có chiến tích năm trận chiến toàn thắng, không cần thông qua người nào cho phép liền có thể khiêu chiến.

Hắn lớn tiếng nói:

- Chưởng môn Thiên Sơn môn Đỗ Dương Phàm, ngươi có bất cứ dị nghị nào với trận chiến này hay không?

Đỗ Dương Phàm mỉm cười nói:

- Thiên Vận Kỳ chiến có quy củ như vậy, Thiên Sơn môn sẽ không e ngại bất kỳ khiêu chiến nào!

Hoắc Vân Phong nói:

- Nếu như thế, liền bắt đầu quyết chiến đi.

Đỗ Dương Phàm nói:

- Nhưng làm một phương bị khiêu chiến, Thiên Sơn môn có được quyền hạn sửa chữa trình tự một phen, xin hỏi tôn sứ có phải như vậy không.

Hoắc Vân Phong nói:

- Đây là quyền lợi của các ngươi, nên như vậy.

Đỗ Dương Phàm nói:

- Chúng ta lựa chọn đệ tử chiến làm trận chiến đầu tiên. Sau đó là trung kiên chiến, trận chiến kế tiếp, cuộc chiến thứ tư, tự chủ chiến, bên ta tùy ý dùng một phương thức chiến đấu. Trận chiến thứ năm sau cùng mới là cao thủ mạnh nhất chiến. Không biết Vân chưởng môn ý như thế nào, có bất cứ dị nghị nào không?

Vân Dương cười tươi như hoa, nói:

- Tự nhiên muốn làm gì cũng được, thứ tự quyết chiến cứ tùy ngài chọn, Cửu Tôn phủ chúng ta tiếp là được.

Đã quyết định như thế, người của các môn phái khác mỉm cười đứng lên.

Vị chưởng môn Thiên Sơn môn này có rất nhiều tâm nhãn.

Trong vòng chiến vừa rồi, Cửu Tôn phủ đã có ba người xuất thủ, thực lực tất cả đều bất phàm, trong đó lấy chưởng môn Vân Dương mạnh nhất. Lạc Đại Giang thứ hai. Từ uy năng hai người biểu hiện, không những Thiên Sơn môn, gần như tất cả môn phái Thiên Vận Kỳ hạ phẩm đều không phải đối thủ của hai người bọn họ!

Cho nên trong năm trận chiến Thiên Vận Kỳ, chưởng môn chiến cùng cao thủ mạnh nhất quyết, Cửu Tôn phủ chỉ cần cầm hai người xuất thủ, gần như có thể đánh thắng dễ dàng, dạng tính toán này, năm trận chiến đã có hai thắng, vị trí Thiên Sơn môn sẽ không tràn ngập nguy hiểm!

Thế nhưng Đỗ Dương Phàm lại sáng tạo đường lối, chính là tìm cơ hội thắng trong trận chiến cố định.

Đầu tiên là Sử Vô Trần, Sử Vô Trần biểu hiện cực kỳ yếu thế trong trận chiến lúc trước, nhưng cũng không cao tới mức nào. Chí ít Thiên Sơn môn có nhiều người thắng được hắn.

Trận chiến đầu tiên đệ tử chiến, càng là nơi mấu chốt trong trù tính của Đỗ Dương Phàm...

Trước trạng thái này, đệ tử Cửu Tôn phủ tương đối yếu, còn không phải Sử Vô Trần, một đám đệ tử chỉ có mười người, có một nửa đều là đám trẻ con mới ra đời, có thể thấy được môn nhân thưa thớt.

Mặc dù mỗi người bây giờ đều có tư chất không tầm thường, nhưng Cửu Tôn phủ vừa sáng lập, ngay cả phủ tôn Vân Dương cũng còn trẻ tuổi, chẳng phải mấy đứa trẻ này thời gian tu hành nhập đạo ngắn hơn, thực lực còn rất nông cạn, cho nên đệ tử chiến, không phải thắng bại số lượng năm năm, căn bản chính là Thiên Sơn môn thắng lớn.

Thậm chí, chỉ cần đánh thắng trận này, cho dù sau đó đánh thế nào, Cửu Tôn phủ sẽ không thể khiêu chiến môn phái sau đó, môn phái xếp hạng cao sẽ cảm kích Thiên Sơn môn, cũng tranh thủ thời gian ba năm cho mọi người, đây chính là nhân tình to lớn không thể không nhận.

Đỗ Dương Phàm còn tận lực ép đỉnh phong chiến tới cuối cùng, càng lấy tự chủ chiến thay thế chưởng môn chiến. Mục đích duy nhất chính là phế bỏ chiến lực cao nhất của Cửu Tôn phủ.

Bởi vì ba vị trí đầu thắng lợi, đằng sau cũng không cần tái chiến, cho dù Cửu Tôn phủ có hai đại vương bài, có nắm chắc thắng lợi trong tay cũng vô dụng.

Đương nhiên, sở dĩ Đỗ Dương Phàm có lòng tin cầm ba vị trí đầu, nguyên nhân chủ yếu nhất chính là trận chiến thứ ba, mọi người đều biết, Thiên Sơn môn có một môn trận pháp, trong cùng giai, được xưng vô địch, đánh đâu thắng đó. Cũng bởi vì trong môn phái có trận pháp tên là Thất Tinh Chiến Trận, đặt vững nền tảng cho Thiên Sơn môn sừng sững trong hàng ngũ Thiên Vận Kỳ hạ phẩm, có thể nói là căn cơ lập phái của Thiên Sơn môn.

Tính toán như thế, trận chiến sẽ thắng dễ dàng, phần thắng của đệ tử chiến gần như đã định. Chỉ cần thắng hai trận, lại từ cao thủ môn phái đánh bại Sử Vô Trần. Khi đó đại cục đã định!

Cửu Tôn phủ có lực lượng cường đại, cũng chỉ có thể chờ ba năm sau.

Cho dù là ba năm sau, thực lực đệ tử của các ngươi tăng lên, có thể thủ thắng bên ta, trận chiến vẫn bất lực, môn phái xếp hạng cao hơn sẽ cảm kích, muốn trèo lên vị trí cao hơn, chờ sáu năm hoặc chín năm sau.

Đây chính chỗ tốt của bên bị khiêu chiến, quy tắc do ta định!

Đỗ Dương Phàm gần như đã nhìn thấy Vân Dương thậm chí đám người Cửu Tôn phủ hăng hái đi tới, đầy bụi đất trở về, còn đạt được thiện ý rất lớn từ các môn phái Thiên Vận Kỳ khác, quả nhiên lợi ích nhiều hơn, bánh tiên từ trên trời rơi xuống!

Ân, chính là bánh tiên, chỉ có bánh tiên mới có thể miêu tả đại chiến lần này, phe mình có khả năng thu hoạch được chỗ tốt cực lớn.

...

Lúc này trên đài cao, Hoắc Vân Phong nỗ lực duy trì phong độ giao phó xong công việc tiếp chiến, chuyển thành mặt xạm lại, bởi vì có hai chủ nợ chờ hắn.

Chỉ thấy Đinh Bất Khả cùng Vưu Bất Năng đồng thời khom người:

- Đa tạ đại ca khẳng khái, sáu mươi khối linh ngọc cực phẩm... Các tiểu đệ liền thu nhận.

Một người sáu mươi khối, nhưng đó là một trăm hai mươi khối linh ngọc cực phẩm.

Một lần duy nhất xuất ra một trăm hai mươi khối linh ngọc cực phẩm, mặc dù Hoắc Vân Phong tài đại khí thô cũng có cảm giác đau lòng không nhỏ.

Đôi mắt xoay tròn, hắn lại có chủ ý mới, nói:

- Tiền đánh cược lần trước là các ngươi thắng, chuyện này không giả, đại ca ta có chơi có chịu, sai lầm hai lời, chỉ có điều vương bát đản mới thắng đã chạy, hai vị huynh đệ sẽ không như thế chứ? Trùng hợp Cửu Tôn phủ khiêu chiến Thiên Sơn môn, chúng ta lại đánh cược một lần nhé?

Đinh Bất Khả cùng Vưu Bất Năng thở dài, gia hỏa này rõ ràng muốn gỡ vốn, muốn thật sự thắng lại, mới bất kể có vương bát đản hay không.

- Đại ca muốn đánh cược như thế nào? Hay là ngài làm nhà cái, tỉ lệ đặt cược như thế nào?!

- Sao có thể luôn là ta làm cái, chúng ta trực tiếp đặt cược thắng bại.

Hoắc Vân Phong cắn răng nói:

- Các ngươi đồng thanh chung khí, đồng khí liên chi như vậy, chắc hẳn là một phe, nói thẳng ép phương nào thắng đi?

Hai người cẩn thận tính toán thực lực Cửu Tôn phủ một chút cùng Thiên Sơn môn Đỗ Dương Phàm an bài đối chiến, lại quay đầu nhìn mấy đầu củ cải của Cửu Tôn phủ…

Những đệ tử Cửu Tôn phủ này, đứng đầu lại là tiểu nha đầu phấn trang ngọc trác... Chuyện này, nhìn thì đẹp mắt, cũng thật đáng yêu... Nhưng chiến đấu có thể làm được gì?

Đệ tử chiến, khẳng định sẽ thua.

Trong trận chiến phía sau, Thiên Sơn môn sẽ không thua trận chiến, cho dù môn phái xếp hạng khá cao trong Thiên Vận Kỳ hạ phẩm cũng khó thắng. Trung kiên chiến... Còn cái gì tự chủ chiến... Lòng lang dạ thú rõ mồn một ngay trước mắt, tỷ lệ thắng bại hiện ra ngay trước mắt.

- Chúng ta đặt Thiên Sơn môn thắng, đây là tông môn uy tín lâu năm.

Đinh Bất Khả cùng Vưu Bất Năng lập tức đưa ra quyết định.