Ta Làm Đầu Bếp Ở Hiện Đại

Chương 69: Xương sườn và tôm muối tiêu




Trần Phóng tặng những thứ đó, Thẩm Phục nhận, nhưng cũng không có vội vã để Lâm Thục Ý thấy.

Dù sao khi đó hắn là t*ng trùng lên não, bây giờ suy nghĩ một chút, coi như không cần chờ đến Lâm Thục Ý hai mươi tuổi, ít nhất cũng nên để Lâm Thục Ý chuẩn bị trước.

Hơn nữa, hắn cũng không có thời gian để Lâm Thục Ý xem những thứ này.

Bởi vì bọn họ lại muốn đi S thị.

Lần này không phải hai người bọn họ, mà là mang theo ba Thẩm, mẹ Thẩm, Thẩm lão gia tử đồng thời, một đại gia đình cùng đi, ngoại trừ Thẩm Nham.

Thẩm Nham phải ở lại quản lý công ty, gần đây vừa vặn có một hạng mục lớn, nếu như không phải anh nhất định phải để ba Thẩm tự mình tọa trấn, cuối cùng nhất định sẽ bị ba Thẩm lấy lý do phải ở bên vợ, còn anh thì đang độc thân nên phải ở lại làm việc.

Trước khi đi cả ngày, Thẩm Nham mặt đều đen.

Hành trình đến ngày cuối, Thẩm Phục đáp ứng mời anh đi ăn vịt nướng Bắc Kinh, đến giờ cùng không thấy đâu, ngay cả em dâu làm cho anh rất hài lòng cũng bị mang đi

tất cả mọi người thành đôi thành cặp chỉ có chính mình độc thân, nói chung... Thẩm ca ca thật bi ai.

Mẹ Thẩm nhìn Thẩm Nham mặt tối sầm lại đi tới đi lui, không khỏi đau lòng.

"Nếu không Nham Nham, con theo chúng ta đi đi, để ba con lưu lại nơi này trông coi."

Ba Thẩm khuôn mặt đắc ý tươi cười trong nháy mắt hoá đá, sau đó xoay đầu lại một chút, giống như một chú chó trung niên, hai mắt rưng rưng ủy khuất nhìn vợ mình, đầy mặt đều là “em nhẫn tâm, em nhẫn tâm, em nhẫn tâm bỏ anh ở nơi này sao?”

Mẹ Thẩm cảm thấy muốn làm người tốt càng ngày càng khó.

Càng tiếp xúc người một nhà này, Lâm Thục Ý lại càng cảm thấy gia đình này quả thực là manh chết người, không cần đền mạng.

Ai có thể nghĩ tới ở bên ngoài Thẩm lão gia tử thị uy quát tháo, trên thực tế là người cực kỳ bao che khuyết điểm.

Ba Thẩm ôn nhu hiền lành, nhưng hành động, mạnh mẽ cứng rắn, lại là người nghe lời, che chở vợ mình hết mực, tên gọi tắt là bị vợ quản nghiêm.

Mẹ Thẩm đoan trang đẹp đẽ khí chất xuất chúng nhưng thật ra là người ngốc manh.

Thẩm ca ca, đẹp trai, nhiều tiền, tổng tài bá đạo tổng lại là một người yêu thương em trai, xứng danh đệ khống.

Lâm Thục Ý cảm thấy người nhà này như báu vật, làm sao liền vừa vặn cho cậu gặp được.

Cuối cùng vẫn là Thẩm Nham lưu lại H thị, bởi vì Thẩm lão gia tử nói, lần này là gia trưởng hai bên gặp mặt, ba Thẩm đi so với Thẩm Nham thích hợp hơn.

Hai cái xe, một trước một sau, rời khỏi Thẩm gia.

Trước khi đi Lâm Thục Ý đã cho gọi điện cho Lão Dương Đầu.

Đối với sự tình người một nhà Thẩm gia muốn đích thân đến S thị, Lão Dương Đầu cảm thấy được thụ sủng nhược kinh khó mà tin nổi, mặc dù biết nhà Thẩm Phục không phải gia đình bình thường, lại cũng chưa từng nghe qua, mãi đến tận trước nghe bà nội Tiểu Uyển nói, mới biết Thẩm gia nguyên lai không phải một câu có tiền là có thể hình dung nhà người ta, người như vậy đừng nói giao thiệp với, liền ngay cả thấy mặt, Lão Dương Đầu cũng hoàn toàn không nghĩ tới, trước nghe nói sự tình Lâm Thục Ý cùng Thẩm Phục, ông vẫn luôn lo lắng Thẩm gia làm khó dễ Lâm Thục Ý, hiện tại Thẩm gia dĩ nhiên vì Lâm Thục Ý chịu đến S thị, có thể thấy được người nhà họ Thẩm đối Lâm Thục Ý coi trọng, cũng đầy đủ có thể nhìn thấy Thẩm Phục đối Lâm Thục Ý dụng tâm, bất quá cứ việc cha mẹ Lâm Thục Ý đều mất, Lão Dương Đầu cũng cảm thấy đại lễ này để cho ông đến nhận, ông cũng không chịu nổi, nhưng phần tâm tình này của Lâm Thục Ý vẫn khiến cho Lão Dương Đầu phi thường cảm động, bởi vì Lâm Thục Ý hành động như vậy không khác nào là nói cho người khác biết, Lão Dương Đầu chính là người thân của cậu.

Nhận điện thoại, Lão Dương Đầu liền vội vội vàng vàng liền gọi điện thoại cho bà nội Tiểu Uyển.

"Vội vội vàng vàng, đây là có chuyện gì vậy?"

Lão Dương Đầu một bên thu bảo tiền lẻ, một bên nói chuyện với bà nội Tiểu Uyển.

"Mau nhìn nhà này xem có chỗ nào loạn, người trong nhà Tiểu Phục muốn đến đây, nhà này đã cũ nát, cũng không thể để người ta cảm thấy lung ta lung tung chưa dọn dẹp được, tôi muốn đi mua thức ăn, cũng không biết bọn họ thích ăn cái gì, hay là mỗi thứ đều mua một ít, không được phải gọi điện thoại hỏi một chút..."

Lão Dương Đầu rõ ràng thoạt nhìn có chút sốt sắng, một hồi lấy cái này một hồi lấy cái kia, có vẻ tay chân luống cuống, không biết trước tiên nên làm cái gì mới tốt.

Bà nội Tiểu Uyển đầu tiên là sửng sốt một chút, không biết Lão Dương Đầu đang nói ai, sau đó mới phản ứng được, vỗ cánh tay Lão Dương Đầu cười nói.

“Người ta là đến để chiêu đãi thông gia, cũng không cần ông sốt sắng như vậy, nhà này của ông, không có gì cần dọn dẹp đâu, ông là lão già thích sạch sẽ mỗi ngày đều thu thập, làm gì có chỗ nào bẩn thỉu đâu, bọn họ tới thì cứ tới, ông đừng khẩn trương.”

Lão Dương Đầu còn đang nhìn chung quanh lầm bầm.

"Chuyện này không giống, bọn họ có thể tới, nhất định là rất vừa ý Tiểu Ý, tôi cũng không thể để Tiểu Ý ở chỗ này của tôi bị thiệt thòi, nói nữa, Tiểu Ý coi tôi là ông nội ruột, tôi làm ông nội muốn cho nó cái gì đều phải thu xếp thoả đáng, nhà Tiểu Ý nữa? Nhà nó có phải cũng cần thu thập lại một chút không?”

Bà nội Tiểu Uyển thấy ông để ý đến căng thẳng, cũng không đùa ông nữa, nói rằng.

"Ngày hôm qua buổi trưa ông mới đi thu thập qua, rất sạch sẽ, không có gì cần dọn dẹp nữa, tôi cùng ông đi mua thức ăn, làm chút đồ ăn ngon, mọi người đến cũng có cơm nóng hổi để ăn.”

Lão Dương Đầu lúc này mới gật đầu nói.

“Được, được trước đi mua thức ăn trước đi mua thức ăn."

Đợi đến khi xem của Lâm Thục Ý vào đến địa phận thành phố, Lão Dương Đầu đã đem món ăn nấu xong, món gì hầm cũng đã hoàn thành, xào rau có thể chờ bọn họ về đến rồi xào cho nóng vào cửa là có thể rửa tay chuẩn bị ăn cơm.

Xe mới vừa vào ngõ hẻm, đã nhìn thấy Lão Dương Đầu xoa xoa tay chờ ở cửa nhà, Lâm Thục Ý đang ngồi ở ghế phó lái, lập tức đứng lên.

Lâm Thục Ý cùng Thẩm Phục trước tiên mở cửa xe xuống xe.

Nhìn thấy Lão Dương Đầu đều hỏi thăm một chút, Lão Dương Đầu cười híp mắt đáp lại, nhìn về phía sau, liền thấy Thẩm lão gia tử chống gậy xuống xe.

Lão Dương Đầu đến cùng vẫn còn có chút căng thẳng, Lâm Thục Ý tiến lên kéo chặt tay ông.

Thẩm lão gia tử đi tới bên cạnh, không chờ Thẩm Phục mở miệng giới thiệu, liền cười đưa tay ra.

"Tôi là ông nội Thẩm Phục, tôi đã hỏi qua Tiểu Ý, hai người chúng ta tuổi cũng không sai biệt lắm, không cần phiền phức liền gọi tôi là Thẩm Đức Sơn đi."

Lão Dương Đầu căng thẳng gò bó lập tức liền biến đi hơn một nửa, bất quá Thẩm Đức Sơn tự nhiên là không thể gọi, Thẩm lão gia tử thoạt nhìn so với ông trẻ tuổi nhiều, nhưng có đứa cháu lớn như Thẩm Phục, nhất thời Lão Dương Đầu cũng không dám tự ý phỏng đoán tuổi xưng đại, lại hỏi.

"Không biết lão gia tử năm nay bao nhiêu tuổi?"

Trầm lão gia tử cười nói.

"Bảy mươi sáu."

Lão Dương Đầu có chút kinh ngạc, Thẩm lão gia tử đã bảy mươi sáu, so với ông lớn hơn năm tuổi, thoạt nhìn so với ông trẻ hơn nhiều lắm, bất quá cũng do thân phận, hoàn cảnh, cái này nhất định không thể dựa theo bên ngoài phỏng đoán được, cho nên Lão Dương Đầu cười híp mắt nói,

"Lão gia tử còn lớn hơn so với tôi năm tuổi, kêu tên thẳng ra cũng không được, liền gọi ông là Thẩm lão ca đi."

Trầm lão gia tử lại không một chút nào để ý Lão Dương Đầu khách khi, trái lại bộ dạng thật cao hứng, nói rằng.

"Được được, vậy tôi gọi ông là Dương lão đệ."

Chiếc xe thứ hai bên trong, ba Thẩm cũng đi xuống, thấy lão gia nhà mình tuổi đã cao, còn yêu thích người ta xưng huynh gọi đệ, không khỏi hắc tuyến che mặt.

Che xong liền lôi kéo mẹ Thẩm đến bên người Lão Dương Đầu chào hỏi.

"Chú Dương."

Ba Thẩm mặc âu phục đi giày da, cùng mẹ Thẩm khí chất đoan trang, đứng ở trước mặt Lão Dương Đầu, còn cung kính, hành lễ chào hỏi, khiến Lão Dương Đầu kinh ngạc một chút liền vội vàng nói.

"Đừng khách khí đừng khách khí."

Thẩm lão gia tử không vui,

"Sao lại không khách khí được, đây là phép lịch sự tối thiểu với bề trên, có tới chỗ nào cũng phải làm, đây là con trai cùng con dâu tôi, cũng chính là ba mẹ, Thẩm Phục.”

Người xem như là đều giới thiệu xong, bà nội Tiểu Uyển ở bên trong hô một tiếng, Lão Dương Đầu lúc này mới phản ứng được, nhanh chóng gọi bọn họ tiến vào trong nhà.

Vừa vào nhà, liền ngửi thấy hương vị thơm của món ăn.

Bà nội Tiểu Uyển bưng nồi đất đi ra ngoài, thấy người ngược lại là một chút cũng không giống như Lão Dương Đầu căng thẳng.

"Đây là ba mẹ Tiểu Phục sao? Vị này chính là… ông nội Tiểu Phục đi? Sớm nghe nói mọi người sẽ tới, nhanh chóng ngồi nhanh chóng ngồi xuống đi."

Lại là một phen giới thiệu, mọi người mới đều ngồi xuống.

Sau khi mọi người ngồi xuống, Lão Dương Đầu không xem được sắc mặt người nhà họ Thẩm, thấy bọn họ đánh giá nhà ở sợ bọn họ cảm thấy được trong nhà chưa đủ tốt, bất quá nhưng không giống như ông tưởng, bọn họ tuy rằng đều đang quan sát cái nhà này, lại không có người nào lộ ra sắc mặt ghét bỏ.

Ngược lại là Thẩm lão gia tử nhìn nhà này nửa ngày, cuối cùng cảm khái nói

"Đã rất nhiều năm không ở qua loại nhà có sân như vậy,muốn ăn cái gì còn có thể chính mình tự trồng, tôi còn nhớ lúc nhỏ, được ba mẹ tôi mang về quê, trong sân nhà có một cây lê lớn, quả bên trên rất ngọt, sau đó cây kia bị chặt đi, tôi không được ăn quả lê to ngọt như vậy nữa..”

Thẩm lão gia tử lời nói này triệt để mở ra máy hát của mọi ngươi, mọi người ngồi cùng một chỗ trò chuyện giết thì giờ, không hề giống như gia đình vừa mới gặp mặt.

Ba Thẩm cùng mẹ Thẩm xuất thân thành phố, nguyên bản cũng không có đề tài gì có thể nói, bất quá bọn họ vẫn là nghiêm túc nghe, nghe xong thỉnh thoảng nói hai câu, tuy rằng không có đề tài nói, nhưng một chút cũng không khiến bầu không khí trở nên lúng túng.

Lão Dương Đầu không khỏi suy nghĩ, không chỉ là bởi vì đối với Lâm Thục Ý để ý, mà là ông nội Thẩm nguyên bản chính là như vậy, dù cho hoàn toàn không phải là người cùng một thế giới, cùng ngồi chung một chỗ, cũng không có chút nào khiến ông cảm thấy lúng túng.

Ăn xong một bữa cơm, Thẩm lão gia tử cũng đối với Lão Dương Đầu người này cũng hoàn toàn hiểu biết.

Một người bình thường giản dị, đối với Lâm Thục Ý là thật lòng xuất phát từ tâm can tốt, bởi vì bọn họ đến mà có chút sốt sắng, lại không chút nào có bộ dạng nịnh nọt, đúng mức cùng tính nết của Lâm Thục Ý giống nhau.

Quan trọng nhất là, Lão Dương Đầu cũng có một tay nghề nấu thức ăn ngon.

Tuy chỉ là món ăn đơn giản, nhưng đều rất ngon, như món canh rau này đều là mười trên mười tâm ý.

Lần này gặp mặt, song phương đều cực kỳ thoả mãn.

Buổi tối Thẩm lão gia tử đáp ứng lời mời của Lão Dương Đầu, cũng không có đi, mà là lưu lại nhà Lão Dương Đầu.

Lão Dương Đầu trong nhà vừa vặn tổng cộng có ba phòng ngủ, lần này cũng cùng được dọn dẹp.

Thẩm lão gia tử một phòng, ba Thẩm mẹ Thẩm một phòng.

Phòng ngủ đơn giản dọn dẹp sạch sẽ sạch sẽ, tuy rằng không phải là nhà có tiền, nhưng cũng cố gắng làm cho bọn họ cảm nhận được dụng tâm của Lão Dương Đầu, Lão Dương Đầu đối với Lâm Thục Ý là thật lòng, xem cậu ấy như cháu trai ruột của mình.

Mà Lâm Thục Ý cùng Thẩm Phục tự nhiên là trở về nhà Lâm Thục Ý.

Lâm Thục Ý lần thứ nhất cảm thấy được nhà của mình quá nhỏ, căn bản hai người sống khá chật.

"Giờ em mới hiểu được sao?"

Hắn sớm đã cảm thấy, Thẩm Phục thầm nghĩ.

Lâm Thục Ý một bên phô chăn vừa nói.

"Trước đây vẫn không cảm giác được, bây giờ nghĩ lại, nếu là có người đến đây, cũng không có chỗ ngủ, cũng không thể nhiều lần đều ở chỗ của ông Dương được, cho nên nhà này phải thu thập một chút mới tốt."

Chờ cậu kiếm được tiền đi, Lâm Thục Ý nghĩ.

Thẩm Phục con ngươi đảo một vòng, vươn mình ngủ ở trên ghế sa lon.

Không phải chỉ có khách đến không có chỗ ngủ lại, ngay cả

hắn hiện tại cũng không có chỗ ngủ, không chỉ muốn một lần nữa thu thập nhà ở, còn muốn đổi một cái giường kiên cố, bền chắc, để có thể lăn qua lăn lại thoải mái.

Hết chương 69