Ta Làm Đầu Bếp Ở Hiện Đại

Chương 92: Cánh gà kho Coca




Bác sĩ bảo mẫu là một người phụ nữ trung niên họ Trần, để Lâm Thục Ý gọi bà là dì Trần, nay đã bốn mươi tuổi, không mập, người sạch sẽ gọn gàng

trên người cũng không có mùi vị dư thừa gì cả, thoạt nhìn ấm áp, thân cận, bất kể là lễ tiết hay cái khác, cũng không phạm sai lầm, vừa nhìn liền biết là người trẻ con rất thích.

Người như vậy chăm sóc đứa trẻ, cũng coi coi như là hợp lệ, bất quá này đó cũng không tính là trọng điểm, trọng điểm bà là bảo mẫu đồng thời cũng là bác sĩ khoa nhi, kinh nghiệm cũng tương đối phong phú, người như vậy ở trọng nước tương đối ít, cho nên Thẩm Phục tìm được bà cũng hao tốn khá nhiều khí lực, lương cũng phải so với bảo mẫu phổ thông cao hơn rất nhiều, bởi vì thân thể Đào Đào đặc thù bọn họ không yên lòng để bảo mẫu thường chăm sóc.

Sau khi nhìn kỹ bệnh tình Đào Đào, dì Trần gật đầu bày tỏ đồng ý sau đó coi như là xác định tiếp nhận công việc này.

Phòng trẻ em của Đào Đào và Tiểu Ngộ cũng được dì Trần xem qua một chút, bên trong ngoại trừ giường đơn giản cùng tủ quần áo, đồ còn dư lại vẫn chưa mua đầy đủ, vừa vặn dưới sự chỉ đạo của dì Trần, Thẩm Phục liền nhớ kỹ, còn rất nhiều đồ vật cần mua thêm.

Thẩm lão gia tử bọn họ ngồi ở bên ngoài tán gẫu đùa Đào Đào, Thẩm Phục cùng Lâm Thục Ý liền theo dì Trần đồng thời, đem phòng trẻ em, một lần nữa chỉnh lý một chút.

Sau đó chờ dì Trần không tốn chút sức nào dỗ Đào Đào đi ngủ

Lâm Thục Ý mới rốt cục yên lòng đi tiệm cơm Tây Tần Thẩm Phục không cùng cậu đi, hắn còn muốn ở lại thu xếp phòng cho Thẩm lão gia tử bọn họ, dù sao lần đầu tiên tới nơi này ở, còn chưa chuẩn bị đầy đủ gì cả.

Lúc này đã qua thời gian ăn sáng, giờ ăn trưa còn chưa tới, cho nên trong quán ăn cũng không có khách, Đường Sảng một người bận đã muốn hôn mê, lúc này thật vất vả có một chút thanh nhàn, đem tiệm cơm dọn dẹp lại một chút, an vị ngồi tán gẫu cùng hai cô bé.

Hắn đã nhận được tin tức Lâm Thục Ý trở về, cũng nghe nói Lâm Thục Ý thu dưỡng hai đứa bé trai, đang cùng hai cô bé tám chuyện, liền thấy cô bé hướng hắn nháy mắt, sau đó nhìn về phía sau hắn.

"Ông chủ đã trở lại rồi."

Đường Sảng quay đầu lại, quả thực là hận không thể lập tức nhào vào trên người Lâm Thục Ý.

"Ông chủ cuối cùng anh đã trở lại rồi.”

Phải biết một mình hắn ở trong cửa hàng, quả thực là bận sắp chết rồi, còn có nhiều món ăn hắn chưa biết làm, cũng không thể để khách lần sau lại ghé, nếu không phải có nhiều khách quen, nói không chắc đã đem cửa hàng này đập phá rồi.

Lâm Thục Ý đem người từ trên người kéo xuống,

"Ừ đã trở lại, trong quán có bận lắm không?"

"Bận lắm, em bận muốn chết rồi."

Đường Sảng kêu rên.

Lâm Thục Ý lại đường hoàng ra dáng nhìn hắn.

“Sau này có nhiều thời gian sẽ dạy thêm cho cậu.”

Đường Sảng đột nhiên ngây ngẩn một chút, chờ đến khi tỉnh lại cả người cũng không tốt.

"Tại sao lại dạy em? Em đã học đủ rồi."

Tuy rằng có thể vô tư để Lâm Thục Ý dạy hắn nấu ăn, nhưng hắn hiện tại nấu ăn đều phải cẩn thận từng li từng tí một, chỉ lo không cẩn thận liền đập phá bảng hiệu của ông chủ, hơn nữa cũng rất mệt mỏi.

"Anh Tiểu Ý anh dự định không quản tiệm cơm sao?"

Lâm Thục Ý mím mím môi không nói lời nào, quản nhất định sẽ quản, bất quá sau này trọng tâm có thể sẽ thiên về hai đứa con trai nhiều hơn, cho nên đương nhiên phải dạy thêm cho Đường Sảng.

Hai cô bé cơ hồ lập tức liền hiểu, hét ầm lên.

"A, ông chủ là bởi vì hai đứa bé anh nhận nuôi sao?

Lâm Thục Ý cũng nghĩ tới khả năng các cô đã biết rồi, liền thẳng thắn gật gật đầu.

Cô bé càng lớn tiếng hơn, cơ hồ như hét lên.

"Làm sao không mang đến cho bọn em nhìn, tiểu bánh bao nhất định manh chết rồi."

Là rất manh đó! Lâm Thục Ý ở trong lòng yên lặng thêm vào một câu, sau đó nói.

"Đứa nhỏ đang ngủ không thể rời anh trai, cho nên không mang tới.”

Hai cô bé tiếc hận không thôi, bất quá các cô đều biết nhà Lâm Thục Ý ở nơi nào, chỉ là chưa từng đi qua, nếu bình thường phỏng chừng không đi được, nhưng hôm nay hai người đối với việc Lâm Thục Ý nhận nuôi hai tiểu bánh bao hiếu kỳ không thôi, lại hỏi.

"Ông chủ, chờ sau đó nghỉ làm thuận tiện chúng em có thể đi thăm tiểu bánh bao không ạ?

Lâm Thục Ý suy nghĩ một chút nhà mình bây giờ có cả một đại gia đình, tuy nói là có chút không hào phóng, bất quá hai cô bé đều chưa từng đi qua nhà cậu, nếu vì xem Tiểu Ngộ cùng Đào Đào, Lâm Thục Ý cũng không có ngăn cản.

"Được rồi, chờ tan làm rồi đến nhà tôi chơi đi.”

Hai cô bé nhảy lên,

"Quá tốt rồi!"

"Em có phần không, em có phần không?"

Đường Sảng đứng thẳng người chứng minh về sự tồn tại của mình, hắn đối với bánh bao nhỏ tuy rằng không cảm thấy gì, thế nhưng nghĩ đến đây là con của ông chủ, lại nghĩ cũng rất hiếm thấy, không biết so với đứa trẻ tính tình như hùm gấu nhà mình, có ngoan ngoãn hơn chút nào hay không.

Lâm Thục Ý cười nói,

"Đều có phần, bất quá người trong nhà khả năng hơi nhiều."

Hai cô bé cùng Đường Sảng đều ngẩng đầu nhìn hắn.

"Người nhà anh Thẩm đều tới, chuẩn bị ở đây ít ngày."

Hai cô bé miệng mở lớn lên.

"Thẩm ca ca ca cũng tới?"

Thẩm Nham? Lâm Thục Ý gật gật đầu.

Cô bé lần thứ hai nhảy dựng lên.

"Quá tốt rồi, ông chủ nhất định phải để em đến nhà đấy"

Đường Sảng

“….”

Thẩm ca ca vừa đến, mục đích muốn đi thăm hai đứa bé liền lập tức chuyển dời.

Đem tình huống trong quán hướng Lâm Thục Ý báo cáo một phen, Lâm Thục Ý liền rửa tay chuẩn bị đi nấu cơm.

Hiện tại cũng sớm đã qua giờ cơm trưa, bất quá may mà bọn họ ăn sáng muộn, hiện tại ăn cơm trưa cũng không sai biệt lắm

Bởi vì trong nhà không có tiện làm cơm, liền thẳng thắn nấu luôn ở trong quán, thời điểm đó gọi mọi người lại đây ăn cũng giống như nhau.

Trong nhà có một đại gia đình, Lâm Thục Ý phải làm món ăn nhiều hơn, bất quá lần này vì không có thời gian, nên cũng không làm món ăn quá cầu kỳ, xào mấy món ăn, nấu một nồi canh bí đao sườn, thời điểm nghe đến hai cô bé ở bên ngoài nói chuyện, Lâm Thục Ý liền biết, nhất định là người đã tới.

Đi ra ngoài vừa nhìn, quả nhiên là một đoàn người đồ sộ.

Thẩm Phục ôm Đào Đào đi đầu tiên, Thẩm ca ca nắm tay Tiểu Ngộ theo sau lưng, còn Thẩm lão gia tử thì bị bọn họ bỏ xa một đoạn dài, mang theo người một nhà, dẫn theo ánh mắt dồn dập của mọi người.

Toàn gia đình này, nhan sắc giá trị đủ cao a!!

Cùng Thẩm ca ca chào hỏi sau, Lâm Thục Ý đi tới trước mặt Thẩm Phục.

"Đào Đào đã thức rồi à?"

Lâm Thục Ý đi tới cùng Đào Đào nói chuyện, Đào Đào nhìn thấy cậu liền giang hai tay ra.

"Ôm một cái ~ "

"Ừ, ngày hôm nay trên đường ngủ thời gian tương đối dài, mới vừa em đi không lâu liền tỉnh rồi, cùng Tiểu Ngộ chơi một hồi, không biết thế nào liền bắt đầu gọi ba ba, anh ôm một hồi lại bắt đầu gọi ba ba, anh đoán chừng là nhớ em vừa vặn em gọi điện thoại nói ăn cơm, liền dứt khoát mang mọi người cùng nhau đến."

Lâm Thục Ý đem Đào Đào nhận lấy, hôn một cái lên mặt bé, cậu cũng không nghĩ tới Đào Đào sẽ dính cậu nhanh như thế.

Sau đó đi tới đánh giá chung quanh, đi tới trước mặtTiểu Ngộ, đưa tay xoa xoa đầu bé.

"Con đói bụng chưa?"

Tiểu Ngộ gật gật đầu.

"Có một chút."

Lâm Thục Ý cười cười,

"Gọi cụ ông bọn họ vào ăn cơm đi, món ăn đã làm xong."

Tiểu Ngộ thật cao hứng chạy tới đằng sau gọi mọi người.

Toàn gia đình ngồi đủ một bàn lớn, trên bàn bày đều là món ăn thường ngày, mặc dù là món ăn thường ngày, món ăn vẫn như cũ tinh xảo, Tiểu Ngộ khịt khịt mũi, cảm thấy thật thơm quá.

Đây là lần thứ nhất ba ba làm cơm cho bé, cho nên chưa có ăn chỉ ngửi thôi cũng đã thấy thơm rồi.

Lâm Thục Ý đem cánh gà gắp vào bát Tiểu Ngộ ngồi gần mình nhất.

"Cái này không cay, con nếm thử xem."

Khẩu vị có mọi người có ngọt có cay, vẫn là có chút làm dâu trăm họ, bất quá cũng may Lâm Thục Ý làm món ăn có đủ vị, mọi người có thể thoả thích lựa chọn món ăn.

Tiểu Ngộ nếm thử một miếng híp mắt lại đến.

"Ăn ngon, ba ba làm ăn ngon thật."

Mẹ Thẩm ngồi cách bé không xa, giả vờ ủy khuất nói.

"Vẫn là thương ba ba hơn, bà ngày hôm qua nướng bánh ngọt Ngộ Ngộ cũng không có nói ăn ngon.”

Tiểu Ngộ liền vội vàng lắc đầu,

"Bà nội làm bánh ngọt ăn cũng ngon lắm!"

Mẹ Thẩm lúc này mới cười rộ lên,

"Thực sự là cháu trai ngoan của bà mà.”

Trong phòng khách hòa thuận vui vẻ, hai cô bé đứng ở ngoài cửa dựa vào nhau, nhỏ giọng xì xào bàn tán,

"Bánh bao nhỏ của ông chủ đều hảo manh a, đứa lớn thì đẹp trai ngoan ngoãn, đứa nhỏ thì khả ái dễ thương.”

Một cô gái khác gật đầu như giã tỏi.

"Gia đình họ gien cũng quá tốt rồi, nhận nuôi đứa trẻ đều đẹp mắt như vậy, quả thực là quá nghịch thiên."

"Thẩm ca ca thật đẹp trai..."

"Đôi mắt nhìn muốn mang thai..."

Đường Sảng:

“…..”

Mặc dù biết đây là từ ngữ mới nhất trên mạng, Đường Sảng vẫn là muốn nói, cô tìm cho tôi người có đôi mắt muốn mang thai xem nào!! Nhìn thấy suất ca liền run chân không nhúc nhích được, mà còn!!

Sau đó vừa đi vừa nghĩ linh tinh, hắn trưởng thành cũng cũng không xấu mà.

Oán niệm không khỏi sinh trưởng.

Sau khi ăn xong Lâm Thục Ý liền ở trong quán cơm bận đến tối mịt, những người còn lại liền về nhà trước, Đào Đào ôm cổ Lâm Thục Ý lưu luyến không thôi, cuối cùng vẫn là Tiểu Ngộ ra tay, mới để cho Đào Đào ngoan ngoãn cùng Thẩm Phục trở về nhà.

Buổi tối thời điểm đóng cửa đã là tám giờ tối, nguyên bản hai cô bé định đi đến nhà Lâm Thục Ý thăm tiểu bánh bao, bất quá đã thấy không còn sớm, vì vậy liền quyết định để hôm khác lại đi.

Đường Sảng lòng tràn đầy vui mừng muốn đi trải nghiệm trò chơi mới Thẩm Phục nói, kết quả lại bị hai cô bé dùng các đủ loại mượn cớ tha đi.

Lâm Thục Ý buồn cười quay người mới nhìn thấy Thẩm Phục đã sắp đi tới trước mặt cậu, lần này cuối cùng hiểu, hai cô bé hướng Đường Sảng nháy mắt là có ý gì.

"Sao anh lại tới đây? Tiểu Ngộ bọn họ đâu?"

Thẩm Phục buồn cười

"Tiểu Ngộ đang cùng Đào Đào chơi, ông nội cùng ông Dương đang chơi cờ tướng, mẹ và cô đang nói chuyện sinh con, anh của anh thì đang ở thư phòng làm việc, còn có cái gì muốn hỏi không?"

Lâm Thục Ý lườm hắn một cái, chính mình cũng bật cười, thực sự đại gia đình mà.

"Đi thôi, muốn tới đón em về nhà, Tiểu Ngộ nói, đây là thời gian riêng của hai chúng ta.

Không đề cập tới cái này hoàn hảo, nhấc lên sự tình Lâm Thục Ý liền lạnh sưu sưu nhìn hắn.

"Anh nói với Tiểu Ngộ cái gì, con nó còn nhỏ như vậy.”

Thẩm Phục đưa tay ôm vai cậu, mang theo cậu đi trở về, vừa đi vừa nghiêm mặt nói.

"Bảy tuổi đã bắt đầu là hình thành thế giới quan của con, anh không có ý cùng con nói cái gì, bất quá cũng không giấu giếm con, con nhất định phải biết, con vì sao lại có hai ba ba nhưng lại không có mẹ cũng phải biết giữa chúng ta rốt cuộc là chuyện ra sao, đây là quyền lợi của con."

Lâm Thục Ý cảm thấy Thẩm Phục nói rất đúng, bất quá lại vẫn cảm thấy có chút quá sớm.

Thẩm Phục thấy cậu sáng tỏ, liền hôn cậu một cái, cười nói.

"Yên tâm đi, Tiểu Ngộ so với em tưởng tượng hiểu biết nhiều lắm, đứa bé kia rất thông minh, đặc biệt là EQ, cao đến hù người."

Vừa nghĩ tới hắn ở trên xe thời điểm thừa dịp Lâm Thục Ý ngủ, Tiểu Ngộ tự mình nói với hắn say này sẽ không hôn Lâm ba ba, Lâm ba ba là của Thẩm ba ba. Thẩm Phục liền cảm thấy có lẽ cũng không cần tận lực đi nói với Tiểu Ngộ cái gì nữa.

Có lẽ Tiểu Ngộ hiểu biết so với bọn họ tưởng tượng rất nhiều

Hết chương 93.