Ta Ở Đại Lý Tự Làm Sủng Vật

Chương 235: Muốn cưới Tần Thiệu Du thì không được nạp thiếp




Thanh Mặc Nhan rất nhanh đã điều tra rõ về thân thế Úy Tử Ngang, sai người đưa đến chỗ cô mẫu bên kia.

Cô mẫu xem xong phi thường hài lòng.

Úy Tử Ngang năm nay chưa đến ba mươi tuổi, vẫn chưa cưới thê tử, gia cảnh có chút sa sút, trong nhà cũng không có phụ mẫu trưởng bối, nhưng nhân duyên ở quan trường của hắn lại vô cùng tốt, tất cả bằng hữu lúc nào cũng nguyện ý giúp đỡ hắn.

Hắn ở kinh thành có một tòa nhà, tuy có chút cũ, nhưng trong nhà cũng có đủ nô bộc.

Cô mẫu lôi kéo Tần Thiệu Du nói về chuyện Úy Tử Ngang, sắc mặt Tần Thiệu Du dần dần đỏ ửng lên.

Ngày đó khi Úy Tử Ngang đem túi tiền trả lại nàng vẫn luôn không dám nhìn thẳng mặt đối phương, cô mẫu thấy nữ nhi cũng có chút tâm tư, liền quyết định mối hôn sự này, lại nhờ Thanh Mặc Nhan giúp đỡ mời Úy Tử Ngang đến phủ để đáp tạ.

Úy Tử Ngang không nghĩ tới Đại lý tự Thiếu khanh cư nhiên lại mời hắn đến trong phủ, từ chối vài lần không được mới lo sợ bất an tới dự tiệc.

Thanh Mặc Nhan trực tiếp bày một bàn tiệc đơn giản ở trong viện của hắn, mời Úy Tử Ngang uống vài ly.

Như Tiểu Lam vụng trộm mang theo Tần Thiệu Du trốn ở một nơi bí mật gần đó rình coi.

Úy Tử Ngang tuy là võ quan, nhưng nhìn qua lại không quá cường tráng, thân hình hắn thon dài, mặt mày thanh tú, không tính là anh tuấn nhưng cũng không quá khó nhìn, ngược lại bộ dáng có chút giống thư sinh.

Như Tiểu Lam thường thường nhìn về phía Tần Thiệu Du: "Tần tỷ tỷ, ngươi cảm thấy thế nào?"

Tần Thiệu Du xấu hổ đỏ hết cả mặt lên, hành động nhìn lén như thế này, nàng vẫn là làm lần đầu tiên.

Như Tiểu Lam hỏi không ngừng, khiến nàng không khỏi có chút bực, liền giả bộ mắng: "Ngươi tiểu hài tử này thì hiểu cái gì, hỏi đông hỏi tây, cũng không sợ biểu ca đánh mông ngươi sao."

Như Tiểu Lam quyệt miệng: "Ta đây là đang xem giúp ngươi, nếu ngươi thấy không hài lòng ta sẽ bảo Thanh Mặc Nhan đuổi hắn đi."

"Đừng..." Dưới tình thế cấp bách, Tần Thiệu Du lỡ mồm thốt ra.

Như Tiểu Lam nhướng mày: "Xem ra Tần tỷ tỷ cũng không chán ghét hắn nha."

Tần Thiệu Du vừa thẹn vừa giận, làm bộ muốn đánh người, Như Tiểu Lam liền ôm đầu nhỏ chạy đi, thế nhưng lại chạy đến bên người Thanh Mặc Nhan.

"Thanh Mặc Nhan, Tần tỷ tỷ rất vừa lòng a." Nàng giòn tan nói.

Trốn ở phía sau bình phong Tần Thiệu Du suýt nữa đã ngất xỉu.

Thanh Mặc Nhan cũng không cảm thấy nhoài ý muốn, mà lại nhìn thoáng qua bình phong bên kia.

Úy Tử Ngang kinh ngạc, đứng dậy đứng ở nơi đó đi cũng không được, mà ở lại cũng không xong.

"Ngồi đi." Thanh Mặc Nhan chỉ chỉ ghế dựa.

Úy Tử Ngang lo sợ bất an ngồi xuống: "Thiếu khanh đại nhân, ngài đây là..."

Như Tiểu Lam dương khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn vào Úy Tử Ngang: "Ngươi có muốn lấy Tần tỷ tỷ không?"

Úy Tử Ngang kinh sợ suýt nữa làm đổ chén rượu: "Như cô nương, ngươi đừng nói bậy, sẽ hủy mất trong sạch của nữ nhi nhà người ta."

Lại là trong sạch!

Như Tiểu Lam khinh thường bĩu môi.

"Biểu muội ta chưa đính hôn với ai, cho nên muốn kết thân với ngươi." Thanh Mặc Nhan thản nhiên nói: "Nếu ngươi không đồng ý thì có thể nói thẳng, ở đây cũng không có người ngoài."

Ánh mắt Úy Tử Ngang trừng lớn hết mức có thể.

Ngày ấy đến dự tiệc ở phủ Liễu Dương quận chúa, hắn chỉ là đi theo để bồi quan trên, cũng không suy nghĩ quá nhiều.

Lúc ấy nhặt được túi tiền của Tần Thiệu Du liền có người đến trêu đùa hắn, nói hắn hãy giữ túi tiền này lại, ngày sau có thể đến Thanh Hầu phủ lừa hôn, nhưng hắn lại không chút do dự đem túi tiền trả lại cho Tần Thiệu Du.

Theo hắn thấy, con đường tiến quan tuy quan trọng, nhưng dùng loại thủ đoạn này chẳng phải quá mức xấu hổ hay sao.

Thanh Mặc Nhan nói xong cũng không vội vàng thúc giục hắn, chỉ chậm rãi uống rượu.

Đầu óc Úy Tử Ngang hoàn toàn rối loạn.

Dù có nằm mơ hắn cũng không ngờ tới chính mình sẽ có cơ hội được kết thân với Thanh Hầu phủ.

"Nhưng... Ta chỉ là quan võ thất phẩm, không có được sính lễ xứng với Tần tiểu thư." Úy Tử Ngang cúi đầu: "Tần tiểu thư là cành vàng lá ngọc, ta không xứng với nàng, thỉnh Thiếu khanh đại nhân đừng nói đùa với hạ quan nữa."

"Ta cũng không nói đùa." Thanh Mặc Nhan nghiêm mặt nói: "Ta chỉ hỏi ngươi, muốn lấy biểu muội ta hay không."

Úy Tử Ngang chậm rãi ngẩng đầu lên: "Thiếu khanh đại nhân, ý ngài là..."

Như Tiểu Lam nghiêng đầu nhỏ: "Bằng không, để ta gọi Tần tỷ tỷ ra đây đi."

Úy Tử Ngang kinh hãi nói: "Không thể!"

"Không sao." Thanh Mặc Nhan lạnh nhạt nói: "Đây là sân của ta, sẽ không để chuyện này truyền ra ngoài, trừ phi chính ngươi đem việc này truyền đi..."

"Sẽ không sẽ không, hạ quan sao có thể làm ra loại chuyện đó được."

Như Tiểu Lam cười hì hì chạy tới phía sau bình phong muốn kéo Tần Thiệu Du ra.

Tần Thiệu Du gấp đến độ sắp khóc.

Như Tiểu Lam nghiêm túc nói: "Ngươi sợ cái gì, nơi này của Thanh Mặc Nhan sẽ không có ai đem chuyện này truyền ra ngoài, lại nói ngươi sắp phải lập gia đình, có vừa lòng hay không làm sao chúng ta biết được."

Tần Thiệu Du thà chết cũng không dám đi ra.

Cuối cùng Thanh Mặc Nhan cũng không miễn cưỡng nữa, sai người dọn dẹp phòng khách, để Tần Thiệu Du cùng Úy Tử Ngang cách một bức bình phong nói chuyện.

Tất cả mọi người đều thối lui ra bên ngoài.

Bọn họ ở trong phòng khách nói chuyện đúng một canh giờ, lúc này Úy Tử Ngang mới từ bên trong đi ra.

Như Tiểu Lam chờ mong hai mắt sáng lấp lánh.

Trên mặt Úy Tử Ngang hoàn toàn là vui mừng, Tần Thiệu Du ở phía sau bình phong cũng đã đỏ hết cả mặt lên.

Việc đầu tiên Úy Tử Ngang làm sau khi ra ngoài là thi lễ với Thanh Mặc Nhan: "Hạ quan trở về sẽ tìm bà mối qua phủ."

Nói cách khác, muốn tìm bà mối làm mai trước.

Tiễn Úy Tử Ngang xong, Thanh Mặc Nhan tự mình dẫn Tần Thiệu Du về chỗ cô mẫu, lại nói cô mẫu nghe về chuyện của Úy Tử Ngang.

"Sính lễ tuy không nhiều lắm, nhưng người này cực kì đáng tin cậy." Thanh Mặc Nhan nói: "Ta cũng đã nói với hắn, sau bốn mươi tuổi mà vẫn chưa có con nối dõi cũng không được phép nạp thiếp."

Môi cô mẫu run lên, nở một nụ cười vui mừng: "Đa tạ Mặc Nhan."

"Cô mẫu khách khí." Phản ứng của Thanh Mặc Nhan vẫn rất bình đạm: "Việc này là do Tiểu Lam đề xuất."

"Tiểu Lam?"

"Nàng nói không muốn để Tần Thiệu Du phải gả cho nam tử có nhiều thiếp thất, trước bốn mươi tuổi... Bọn họ cũng nên có một đứa con."

Cô mẫu vụng trộm xoa xoa khóe mắt: "Này cũng xem như đứa nhỏ này có phúc khí, có một biểu ca tốt như ngươi che trở, nàng đúng là rất có phúc."

"Cuối năm Úy Tử Ngang sẽ mang sính lễ đến đây, trước lúc đó phải chuẩn bị đồ cưới cho biểu muội thật tốt, thiếu thứ gì cứ việc bảo người tới thông báo với ta." Thanh Mặc Nhan nói xong liền đứng dậy cáo từ.

Mở cửa ra, vừa vặn đụng mặt nhị thiếu gia.

"Đại... Đại ca." Nhị thiếu gia câu nệ hành lễ: "Biểu muội đã tìm được một gia đình tốt?"

Thanh Mặc Nhan nhàn nhạt "ân" một tiếng, vung ống tay áo trực tiếp rời đi.

Nhị thiếu gia vào cửa, thấy cô mẫu đang nói chuyện cùng với Tần Thiệu Du, Tần Thiệu Du hơi nghiêng người, mặt mang theo mỉm cười, nụ cười kia đẹp đẽ giống như ánh bình minh.

Nhị thiếu gia không khỏi trở nên thất thần.

"Nhị thiếu gia?" Nha hoàn đứng một bên thấp giọng gọi.

Lúc này nhị thiếu gia mới kịp phản ứng lại, vội vàng tiến lên phía trước chào hỏi cô mẫu: "Cũng sắp đến năm mới, ta đến đây hỏi xem cô mẫu có thiếu thứ gì không, ta sẽ phái người đi mua... Vừa rồi đại ca nói biểu muội đã tìm được một gia đình tốt?"

Cô mẫu mỉm cười kể chuyện của Úy Tử Ngang cho hắn nghe.

Trong lòng nhị thiếu gia không hiểu sao lại hơi trầm xuống.

Một tiểu quan thất phẩm cũng xứng sánh đôi với biểu muội hắn? Hắn có thể bỏ ra những dạng đồ cưới gì, nếu thật sự thành thân, sau này trước mặt người ngoài, chẳng phải sẽ ném hết đi mặt mũi Thanh Hầu phủ bọn họ sao.

Quay đầu lặng lẽ nhìn về phía Tần Thiệu Du, càng nhìn hắn càng cảm thấy biểu muội nhà mình lớn lên thật xinh đẹp.