Ta Ở Niên Đại Văn Bày Quán

Chương 11: Chương 11





Mà khi Tống Diệu Quốc đem một miếng hoành thánh đút vào trong miệng của bà.

Vương Thải Hà theo bản năng nhíu mày, nhưng ngay sau đó, hàm răng đụng vào da hoành thánh mỏng như cánh ve kia, một mùi hương ngọt thanh nhập vào trong miệng.

Chỉ chạm nhẹ vào da hoành thành một chút thôi nó đã bị phá, rồi sau đó chính là nước sốt cùng nhân thịt ngọt tươi, ở khoang miệng bày ra vị ngon của nó.Vương Thải Hà nháy mắt mắt sáng rực lên: “Ai da, đây là cái gì hoành thánh? Như thế nào ăn ngon như vậy nha!”Thấy bà thích ăn, Tống Diệu Quốc nhanh tay đút tiếp cho bà miếng nữa.

Vương Thải Hà ăn xong chỗ hoành thánh kia, bản thân đã chuẩn bị thật tốt cho việc nôn mửa.


Bà vẫn thường xuyên như vậy, buộc bản thân ăn cơm, mạnh mẽ ăn xong, vẫn là phản xạ có điều kiện mà nôn ra.Nhưng lúc này đây, bà không chỉ không có phun, ngược lại đột nhiên ăn uống mở rộng ra, một hơi ăn sáu cái!Sau khi ăn xong, tay chân trước kia luôn khó chịu run rẩy, vậy mà lúc này, cảm giác mệt mỏi không khoẻ lặng yên biến mất.

Bà cũng có thể ngồi thẳng thân mình, một dòng nước ấm thổi quét toàn thân.

Tất cả chua xót hỗn độn trong đầu cũng không còn, cả người đều cảm giác được một loại tư vị thoải mái khoẻ mạnh.

Bà đã thật lâu không có cảm thấy thoải mái như vậy.Đôi mắt Vương Thải Hà nóng lên: “Tiểu Lê đâu? hoành thánh này cũng ăn quá ngon, tôi như thế nào cảm thấy, vì ăn hoành thánh này mà bệnh của tôi thậm chí tốt hơn một nửa?”Tống Diệu Quốc cao hứng đến không được: “Đại khái bởi vì đây là hoành thánh do Tiểu Lê làm đi, lúc tôi vừa mới ăn xong, cũng cảm thấy trong lòng thoải mái!”Nhưng thần kỳ nhất còn không phải cái này, Vương Thải Hà lập tức xuống giường đi giày.

Lúc này bà cảm giác, bà có thể tự mình đi lại một cách bình thường, cũng không bị thở hổn hển, sẽ không đi một bước liền bị té ngã.


Bà cười nói : “Tôi đi nhìn Tiểu Lê.”Tống Diệu Quốc nhìn vợ mình ăn xong mấy cái hoành thánh, thế nhưng lại tốt lên nhiều như vậy.

Trong lòng ông nhịn không được mà nghĩ, nếu Tiểu Lê trở về với bọn họ sớm mấynawm, có phải Thải Hà của ông đã sớm khoẻ mạnh?Ông cũng chạy đuổi theo vợ mình ra sân, Tống Lê lúc này tất nhiên không có ở nhà.

Cô lúc này còn đang bày quán bán hàng ở đầu ngõ đâu.Vừa lúc cô vợ của hàng xóm làm xây dựng bên cạnh từ đầu ngõ trở về.

Cô ấy ngày hôm qua đã gặp qua Tống Lê, vì vậy nhận ra cô.

Lúc này cô ấy nhìn thấy Tống Lê bầy quán ở đầu ngõ, chén bát đều đã bày ra, đại kinh thất sắc!Cô vợ xây dựng này chạy nhanh đến sân nhà Tống gia kêu : “Thải Hà, Diệu Quốc, con gái nhà hai người đã trở lại, sao lại đi ra ngoài bày quán vậy? Một cô gái trẻ như vậy đi ra ngoài xuất đầu lộ diện, cũng không sợ người ta nói!”.