Tà Phượng Nghịch Thiên

Quyển 1 - Chương 59: Phong Chi Loạn thế




“Các ngươi nghe nói gì chưa? Buổi đấu giá trong Dong Binh Đoàn Vân Ly đã thành công, nghe nói Luyện Dược Sư ở đấy là một thiếu nữ mới mười mấy tuổi.”

“Lừa đảo đúng không? Làm sao lại có một Luyện Dược Sư tam phẩm mười mấy tuổi?”

“Người quen của ta là thị vệ trong phủ thành chủ, nó đi cùng thành chủ tới buổi đấu giá, chính mắt nhìn thấy đoàn trưởng của Dong Binh Đoàn Vân Ly giới thiệu. Ta còn nghe nói, thiếu nữ đó hình như là con gái riêng của đoàn trưởng Dong Binh Đoàn Vân Ly, hơn nữa phía sau còn có một đại gia tộc làm hậu thuẫn.”

“Con gái riêng? Thật hay giả vậy?”

“Đó đương nhiên là sự thật.”

Sau hội đấu giá hội, lời đàm tiếu lập tức truyền đi khắp thành Phong Chi. Đi ở trên đường, nghe được người bên ven đường nói chuyện với nhau, Hạ Như Phong có chút xấu hổ sờ sờ mũi. Lời đồn thật đáng sợ, từ khi nào thì nàng trở thành con gái riêng của cữu cữu vậy? Bất đắc dĩ lắc đầu, cũng may có một số việc nàng sớm có thể coi nhẹ.

“Đúng rồi, hôm đó, cần phải đa tạ ngươi.”

Từ ngày tổ chức bán đấu giá đễn nay đã là năm ngày, trong năm ngày này có không ít thế lực không tin bên trong Dong Binh Đoàn Vân Ly có cường giả trấn thủ đã phái người đi dò xét vào ban đêm, nhưng cuối cùng những kẻ đó đều bị Dạ Thiên Tà bắt lại, từ đó về sau không còn ai dám đánh chủ ý lên Dong Binh Đoàn Vân Ly nữa.

Nhìn gò má tinh xảo của thiếu nữ bên cạnh, Dạ Thiên Tà cong môi cười khẽ, trong tươi cười mang theo tà khí: “Nếu cô thật sự muốn cảm tạ ta, vậy lấy thân báo đáp là được.”

Khóe miệng co rút mạnh, Hạ Như Phong dừng bước, khoanh tay trước ngực đánh giá Dạ Thiên Tà, sau khi nhìn thấy trong mắt tím của hắn mang theo đùa giỡn độc ác mới lặng yên nhẹ nhàng thở ra, lập tức nhíu mày, nhẹ nhàng cười cười: “Lấy thân báo đáp, ngươi sao?”

Nàng nhẹ lắc đầu, thở dài một tiếng, buông hai tay đang ôm ngực, đi về phía trước, đến một chỗ thì ngừng lại, giương mắt nhìn bảng hiệu của cửa hàng, nói: “Phong Chi Loạn Thế, cuối cùng cũng tới rồi.”

Bốn ngày trước, nàng thành công đột phá đến Linh Sư tam cấp, cũng là lúc nên rời đi, bởi vì thi đấu ở thành Thiên Dược đã sắp bắt đầu. Nhưng trước khi đi, nàng cần chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, giúp cho cha con Hạ Quân Mạc ở nơi này có thể bình yên vô sự.

Vì vậy, nàng lựa chọn Phong Chi Loạn Thế để thương lượng hợp tác. Hợp tác với người giàu nhất thành Phong Chi, không thể nghi ngờ chính là sự lựa chọn tốt nhất, tin tưởng có Trương Cao chống lưng, nhất định các thế lực đánh chủ ý lên Dong Binh Đoàn Vân Ly sẽ bị kinh sợ mà không dám làm gì.

“Các vị, đến cửa hàng của ta cần mua gì vậy?” Chưởng quầy nhìn thấy hai người đi vào, nâng lên mí mắt, giọng điệu hơi có vẻ không kiên nhẫn, rất hiển nhiên hôm nay tâm tình không tốt, hơn nữa hai người Hạ Như Phong trông rất xa lạ, bởi vậy cũng để ý nhiều.

Hạ Như Phong nhẹ nhàng nhíu mày, tầm mắt quét trong phòng một vòng, dừng lại ở khu dược liệu. Lấy nhãn lực của Hạ Như Phong đương nhiên nhận ra tủ thuốc này là dùng Lam Bảo Thạch đắt đỏ để tạo ra, loại bảo thạch này có thể giữ lại mùi hương của dược liệu, không tỏa vào trong không khí. Xem ra vậy Trương Cao cũng không phải người mù tịt về dược liệu.

“Này, ta nói hai người các ngươi, rốt cuộc có chuyện gì? Không có việc gì thì cút khỏi đây ngay cho ta.”

Nhìn thấy ánh mắt Hạ Như Phong đặt ở tủ dược liệu, chưởng quầy cười lạnh một tiếng. Nhìn bộ dạng bọn họ không giống như Luyện Dược Sư, hơn nữa trong thành Phong Chi này những ai không thể chọc vào hắn đều biết, nhưng lại không biết hai người này, hiển nhiên là bọn họ vừa tới thành Phong Chi.

Thật ra Hạ Như Phong và Dạ Thiên Tà cũng không phải không có tiếng tăm gì ở thành Phong Chi, làm Luyện Dược Sư tam phẩm cao cấp, những thế lực tham gia buổi đấu giá đều biết nàng. Hơn nữa lúc đầu Hạ Như Phong đập phá Dong Binh Đoàn Thủy Vực, lại khiêu chiến với Thủy Đằng, mà lúc hai Dong Binh Đoàn quyết chiến với nhau, Hạ Như Phong và Dạ Thiên Tà đều xuất hiện qua. Đáng tiếc lúc đó chưởng quầy chưa từng đến, đương nhiên không biết hai người bọn họ là ai.

Nếu hắn không biết, liền cho rằng hai người này là từ bên ngoài đến, khi nói chuyện không khách khí chút nào. Huống chi hôm qua nữ nhân của hắn ruồng bỏ hắn để tiến vào vòng tay của người khác, hôm nay lại bị Trương Cao quở mắng một trận, tâm tình tự nhiên không tốt, lúc này có hai nơi trút giận, hắn không hung hăng phát tiết thì sao xứng đáng với bản thân?

“Ta muốn gặp ông chủ của ngươi.” Hạ Như Phong lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn một cái, giọng điệu thản nhiên nói.

“A?” Chưởng quầy từ chỗ ngồi đứng lên, trong mắt mang theo nồng đậm khinh bỉ, coi thường cười một tiếng. “Ngươi nghĩ ngươi là ai? Có tư cách gì mà đòi gặp ông chủ của chúng ta? Ông chủ của ta há là người ngươi nói gặp thì gặp? Ta nói cho ngươi biết, ông chủ của ta vừa đi Dong Binh Đoàn Vân Ly xin gặp Luyện Dược Sư đại nhân, hừ, trừ phi ngươi là Luyện Dược Sư đại nhân, nếu không ông chủ chúng ta không có khả năng đồng ý gặp ngươi. Nhưng cũng không xem ngươi là cái quái gì, có thể so sánh với Luyện Dược Sư đại nhân sao? Ta nói, các ngươi vẫn nên đến từ đâu thì về nơi đó! Ở đây trông thật chướng mắt.”

Nghe thấy lời ấy, Hạ Như Phong im lặng sờ sờ mũi. Nàng quả thật không thể so sánh với Luyện Dược Sư đại nhân, bởi vì nàng chính là vị Luyện Dược Sư đại nhân mà ông ta nói.

“Như Phong, cô cũng có lúc tốt tính như vậy?” Dạ Thiên Tà cong môi, hơn một tháng ở chung, hắn sớm biết thiếu nữ này là kiểu người có thù tất báo, nhưng hiện tại biểu tình vẻ mặt của nàng dù rất lạnh lùng nhưng lại không có dấu hiệu tức giận, điều đó khiến Dạ Thiên Tà có chút kinh ngạc.

“Chẳng lẽ chó cắn ngươi một miếng, ngươi còn cắn ngược lại sao?” Hạ Như Phong căn bản không hề để lời của chưởng quầy trong lòng. Dưới cái nhìn của nàng, chưởng quầy cũng chỉ là một con chó mà thôi, nàng là người, so đo với súc sinh chẳng phải là sỉ nhục nhân cách của nàng sao?

“Ngươi nói cái gì?” Sắc mặt chưởng quầy mạnh biến đổi, phẫn nộ nắm chặt hai bàn tay, huyệt thái dương giật mạnh mấy cái, hai tròng mắt gắt gao nhìn chằm chằm Hạ Như Phong.

“Ai, Như Phong, cô nói không sai, ông ta thật đúng chỉ là súc sinh, ngay cả tiếng người cũng nghe không hiểu.” Dạ Thiên Tà khoanh tay trước ngực, lắc đầu thở dài một tiếng, ánh mắt mang theo đồng tình nhìn về phía trung chưởng quầy. “Thật ra, con chó này thật đáng thương, rõ ràng là con chó lại phải sinh hoạt trong thế giới loài người, làm súc sinh, làm sao có thể quen với thói quen với con người?”

Lúc nói lời này, Dạ Thiên Tà cố gắng nặn ra hai giọt nước mắt xây dựng không khí, đáng tiếc cho dù thế nào cũng nặn không đi ra, chỉ đành từ bỏ.

“Khụ khụ.”

Động tác và lời nói của Dạ Thiên Tà khiến cho Hạ Như Phong tự sặc nước bọt của mình, toàn bộ lạnh lùng trên mặt đều biến mất, nàng nhìn Dạ Thiên Tà chớp chớp mắt, trong đồng tử sâu thẳm tràn đầy ý cười: “Nếu không, chúng ta làm việc tốt, đưa nó trở lại thế giới của súc sinh, thế nào?”

“Không ngờ Như Phong còn thiện lương như vậy.” Dạ Thiên Tà lắc lắc đầu, đoán chừng cũng chỉ có hắn mới nói Hạ Như Phong thiện lương. “Vừa rồi con chó này còn cắn chặt chúng ta không chịu thả, nhưng để một con chó điên cắn người thật sự quá nguy hiểm, tránh cho vi khuẩn lây bệnh cho người khác, hay là chúng ta đưa nó trở về đi? Nơi đó mới thích hợp với nó nhất.”

Hạ Như Phong không khỏi trợn mắt há hốc mồm, so với phúc hắc mắng chửi người, còn có ai bì được Dạ Thiên Tà, hết lần này tới lần khác mắng người mà không mang theo chữ nào thô tục, còn giống như hắn đang làm việc tốt muốn người khác phải cảm ơn hắn. Chuyện này khiến Hạ Như Phong có một loại cảm giác, nam nhân tà mị phúc hắc này, rất nguy hiểm...

“Phụt.” Chỉ là nghe được hai người họ kẻ xướng người hoạ, sắc mặt chưởng quầy từ từ xanh ngắt, lại dần dần chuyển sang trắng, cuối cùng là đỏ lên, phun ra một ngụm máu tươi, hắn bỗng nhiên ngửa đầu rống to một tiếng, một quyền nện trên mặt quầy. “Hai kẻ chết tiệt các ngươi, lão tử muốn dạy dỗ các ngươi.”

Nhưng, hắn còn chưa kịp động thủ, ngoài cửa liền truyền đến một giọng nói ồm ồm: “Mẹ nó, kẻ nào to gan dám đến cửa hàng của lão tử giương oai.”

Ngoài cửa là Trương Cao đang đưa lưng về phía ánh sáng mặt trời đi vào, trên khuôn mặt béo trắng mang theo tức giận, cơ thể to béo như núi bước một bước là mặt đất rung lên một lần. Mà nhìn thấy Trương Cao xuất hiện, trên mặt chưởng quầy vô cùng mừng rỡ, vội vàng nghênh đón, nước mắt nước mũi tèm lem kể lể: “Ông chủ, ngài phải làm chủ cho ta! Hai người này thật là không có đạo lý, vô duyên vô cớ nói muốn phá cửa hàng của ông chủ, ông chủ nhất định phải dạy dỗ bọn họ.”

Hắn biết làm hỏng đồ vật trong cửa hàng thì phải bồi thường, mặt quầy bị hắn đập nát, vì trốn tránh trách nhiệm nên chỉ có thể đổ hết mọi chuyện cho Hạ Như Phong và Dạ Thiên Tà, dù sao cũng không còn ai thấy, bọn họ chối bỏ cũng vô dụng.

Trương Cao vốn cao ngạo cũng chưa liếc hắn một cái, trên mặt chất đầy tươi cười hướng nghênh đón Hạ Như Phong, tươi cười đó hết sức nịnh nọt: “Ha ha, hoan nghênh a hoan nghênh! Ta còn đang định đến Dong Binh Đoàn Vân Ly nhưng lại nhớ ra đã quên mang theo lễ vật nên mới vòng về, không ngờ thế nhưng lại có thể gặp Như Phong đại sư, không biết hai vị tới đây có chuyện gì, ta sẽ ưu đãi, chiết khấu bảy mươi phần trăm cho các vị.” (1612: giảm giá đó, còn là 70% lận. ta ước mình đi mua sắm cũng được như thế)