Tà Phượng Nghịch Thiên

Quyển 1 - Chương 62: Thành Lạc Phương




Ánh nắng ấm áp xen qua tầng tầng lá cây rơi xuống, chiếu ánh sáng nhỏ vụ lên khuôn mặt trắng nõn của thiếu nữ, đôi mắt to trong suốt tràn ngập hơi nước, ủy khuất dẩu dẩu đôi môi hồng nhuận, nàng thật không hiểu, sắc đẹp của mình ở trong thành Lạc Phương cũng thuộc dạng đếm trên đầu ngón tay, vì sao nam nhân tà mị này lại có thể nói nàng như thế.

“Ngươi... Ngươi nếu dqưm tổn thương ta một xíu nào, sư phụ của ta sẽ giết ngươi, hắn là trưởng lão của luyện dược công hội, chắc ngươi cũng biết lực hiệu triệu của luyện dược sư.”

Thanh âm thiếu nữ do sợ hãi nên mang theo chút run rẩy, nàng cảm nhận rõ ràng được sát ý đến từ trên thân nam tử này, không khỏi khẩn trương nắm chặt nắm đấm, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ khẩn trương.

“A, luyện dược công hội sao?” Dạ Thiên Tà nhíu mày, không để ý mà nở nụ cườ: “Vậy thì thế nào, ta muốn mắng ngươi, phải chuẩn bị cho tốt chứ.”

Thân thể Hạ Như Phong bất chợt run lên, chỉ cảm thấy có một dòng nước ấm chảy vào nội tâm, đường cong trên khuôn mặt trở nên mềm mại, có lẽ bắt đầu từ giờ phút này, nàng chân chính chấp nhận Dạ Thiên Tà trở thành đồng bạn của nàng...

Thanh niên đuổi theo thiếu nữ đến đây thấy tình huông như vậy, đầu lập tức dổ đầy mồ hôi hột, tuy hắn không thích sư muội dược nuông chiều đến tùy hứng này, nhưng ít ra nàng cũng là sư muội của hắn, lại cùng hắn ra ngoài, dù thế nào cũng không thể để cho nàng gặp chuyện không may trước mặt mình.

“Vị cô nương này, thật xin lỗi.” Hắn biết người có thể khiến cho nam nhân nhìn rất mạnh này thu tay lại chính là thiếu nữ tuyệt thế trước mắt, bước nhanh đến nàng trước mặt, cong lưng xin lỗi; “Sư muội là bị sư phụ nuông chiều quát thành hư, khó tránh khỏi ngông cuồng tự đại, ta xin thay mặt sư muội tạ lỗ, xin cô nương khuyên vị công tử này thả nàng, yên tâm, nếu cô nương tha cho sư muội ta, cô nương nếu có thỉnh cầu gì, ta sẽ dốc hết sức di làm.”

Thanh niên có vẻ nho nhã lễ độ, so sánh với thiếu nữ đúng là khác biệt một trời một vực, khó làm người ta sinh ra ác cảm.

“Quên đi, Tà, mấy lời này, trước đây ta nghe nhiều lắm...” Hạ Như Phong lắc lắc đầu, lạnh nhạt cười, ở Hoa Hạ, câu vũ nhục nàng đều nghe qua rất nhiều, đã sớm không tạo thành ảnh hưởng gì với nàng. Huống chi nàng cũng không phải loại người một lời không hợp liền đại khai sát giới, nếu không phạm phải điểm mấu chốt của nàng, nàng luôn luôn rất dễ nói chuyện.

Nhưng là, nàng cũng có nghịch lân, một khi sờ tới nghịch lân của nàng, như vậy thật xin lỗi, cho dù là thần cũng phải trả giá đại giới.

Dạ Thiên Tà hơi sửng sốt, lập tức thu hồi tay, xoay người chuyển tầm mắt, nhìn khuôn mặt còn mang tính trẻ con trước mặt, trái tim chợt co rụt lại...

Trước kia nghe nhiều lắm sao? Là Nghiêm gia sao? Nàng hình như là huyết mạch của Nghiêm gia? Từng ở Nghiêm gia, nàng rốt cuộc là sống như thế nào? Nghĩ đến tư liệu mình điều tra được, trong mắt ahứn từ từ hiện lên một đạo hàn mang, khóe miệng không tiếng động nhếch lên.

Có lẽ là hắn còn chưa phát hiện, hiện tại chính mình thế nhưng dễ dàng vì một chuyện mà tức giận, đợi sau này phát hiện được, không biết tâm trạng sẽ lại biến hóa ra sao?

“Hừ, sư huynh, ngươi đừng cầu xin nữ nhân này.”

Thiếu nữ không phục hừ lạnh một tiếng, nàng cũng không muốn sư huynh mình ăn nói khép nép cầu người, nhất là người mình xem không vừa mắt. Nhưng mà thanh niên thanh niên trừng mắt một cái, nàng đành phải ngậm miệng lại, nếu lần sau phụ thân đến, sư huynh cáo trạng với phụ thân, chính mình khẳng định lại bị mắng.

Nghĩ đến sự nghiêm khắc của phụ thân, thiếu nữ không khỏi rùng mình một cá, lúc đó dù có lão sư che chở, chỉ sợ cũng không có cách gì tránh được trách phạt.

Thanh niên hướng Hạ Như Phong cùng Dạ Thiên Tà cười cười tạ lỗi: “Ta tên là Vân Lạc Thiên, lão sư là trưởng lão của luyện dược công hội, vị này là tiểu sư muội của ta Từ Lỵ Na, bị nuông chiều hỏng rồi, cho nên vừa rồi mới đắc tội, không biết hai vị xưng hô như thế nào?”

“Ta gọi là Hạ Như Phong, đây là đồ bạn đồng hành của ta, Dạ Thiên Tà, chúng ta tính đi tới Lạc Phương Thành.”

Mặc dù rất không thích thiếu nữ kiêu ngạo này, nhưng mà Vân Lạc Thiên thân là đệ tử của trưởng lão luyện dược công hội, thân phận cao quý, cũng không vô lễ giống như thiếu nữ, làm cho Hạ Như Phong tâm sinh hảo cảm.

“Nga, Hạ cô nương, Dạ công tử, các ngươi muốn tới Lạc Phương Thành sao? Chuyện này thật sự rất trùng hợp, tại hạ là người của luyện dược công hội tại Lạc Phương Thành, lấy thực lực luyện dược công hội chúng ta ở lạc phương thành, ở Lạc Phương Thành tuyệt đối không có người dám ăn hiếp các ngươi, nếu không chúng ta cùng nhau đi đi?” Hai mắt Vân Lạc Thiên sáng lên, khuôn mặt tuấn tú biểu lộ một chút tươi cười.

Hắn sớm đã nhìn ra hai người này không tầm thường, vô luận là Hạ Như Phong có được kim sí Đại Bằng vương, hay là Dạ Thiên Tà dùng một chiêu ngăn lại Từ Lỵ Na, đều làm cho hắn sinh ra ý muốn kết giao. Huống chi hai người này hắn đều nhìn không thấu được.

Có thể làm cho hắn nhìn không thấu, chỉ có hai loại khả năng, một loại là hai người này đều là phế vật, không có một tia tu vi, một loại khác chính là có tu vi vượt xa hắn.

Phế vật? Có khả năng sao? Như vậy chỉ có một loại khả năng.

Kỳ thật, đúng là Vân Lạc Thiên đã đoán sai, hắn nhìn không thấu Hạ Như Phong, là do Nghịch Thiên quyết che dấu, cùng tu vi của nàng không có nhiều quan hệ.

“Sư huynh, để vị Dạ công tử này đi theo, ta không có ý kiến, nhưng là ta tuyệt đối không đồng ý để nữ nhân không biết tốt xấu này cùng đi cùng chúng ta: “Từ Lỵ Na lại dẩu môi, hung hăng trừng mắt nhìn Hạ Như Phong một cái, không hài lòng nói.”

Mặc dù Dạ Thiên Tà vừa rồi suýt nữa làm nàng bị thương, nhưng nàng đối Dạ Thiên Tà có hảo cảm rất lớn, về phần Hạ Như Phong... Nàng luôn luôn không thích nữ nhân xinh đẹp hơn mình, nhất là nàng không có cách gì để đoạt được Kim Sí Đại Bằng.

“Na Na, ngươi quên lão sư đã nói với ngươi, tính khí của ngươi nên sửa lại, đừng đắc tội người khắp nơi còn muốn để lão sư thu xếp cho ngươi, không phải ai cũng tốt như Hạ cô nương không so đo với ngươi đâu.” Vân Lạc Thiên nhìn Từ Lỵ Na, khuôn mặt tuấn tú nghiêm lại, không chút khách khí khiển trách.

“Nàng chẳng qua là đồ quê mùa từ nông thôn đến mà thôi, lại không có bối cảnh cường đại, có gì mà…..” Trong mắt Từ Lỵ Na lại bốc lên hơi, ủy khuất dẩu dẩu môi, trừ bỏ phụ thân ra, không có ai dám nói lớn tiếng với mình, giờ phút này sư huynh lại vì một nữ nhân không rõ lai lịch mà giáo huấn chính mình...

Trên mặt Vân Lạc Thiên xẹt qua một chút xấu hổ, xoa xoa huyêt thái dương đau nhức, không biết làm sao nói: “Hạ cô nương, ngươi đừng trách, sư muội nàng...”

“Không có việc gì.” Hạ Như Phong hơi hơi cười, hào phóng khoát tay áo, một đại tiểu thư bị chiều hư mà thôi, nàng còn không rảnh so đo. Chủ yếu là, nàng còn phải tới luyện dược công hội ở Lạc Phương Thành để khảo hạchcấp bậc, sẽ không vì một chút việc nhỏ như vậy mà khiến mình không có cách gì đạt được dược liệu ngũ giai băng hệ.

Đáng tiếc là, lúc ở Phong Chi thành vì tam phẩm dược phương nên Thủy Vực Dong Binh Đoàn cùng công hội luyện dược đã gây ra khúc mắc, vì vậy nàng mới không thể khảo hạchcấp bậc. Mà thành thị gần đó chỉ có Lạc Phương Thành mới có luyện dược công hội, nếu đến nơi khác thì sẽ không kịp tham gia thi đấu tại Dược thành.

Phần thưởng cuộc thi có liên quan đến việc nàng có thu được hỏa linh, mà hỏa linh lại có liên quan tới việc tăng lên thực lực của nàng, thực lực tăng lên, nàng liền có thể trong thời gian ngắn nhất đạt tới một độ cao rồi trở lại Hỏa Vân thành, lấy ra so sánh, việc này iền thành một chuyện nhỏ không đáng kể.

“Nếu Vân công tử mời, chúng ta cũng sẽ không chối từ.”

Dứt lời, Hạ Như Phong đem ba con thú thu vào không gian, lúc này bọn hắn mới nhìn thấy còn lại hai con thú, hai người đều hoảng sợ. Từ Lỵ Na tính tình cao ngạo cũng hơi thu liễm một phần, có thể có được ba con thú sủng, cấp bậc triệu hồi thư của nàng, chẳng lẽ là ngân phẩm?

Một Triệu Hoán Sư có triệu hồi thư cấp bậc ngân phẩm, cũng đủ làm cho bọn hắn coi trọng.

Lạc Phương Thành mang kiến trúc cổ lão, không giống Hỏa Vân thành mộc mạc, Phong Chi thành xa hoa, mà có loại hơi thở ngưng trọng, từ cửa thành màu đen mực có thể nhìn ra tòa Lạc Phương Thành này đã tồn tại rất nhiều năm.

Có lẽ là Dược thành đại tái sắp bắt đầu, mấy ngày gần đây ngay cả của thành Lạc Phương Thành kiểm tra cũng cực kì nghiêm khắc, người giữ cửa thành hiển nhiên nhận thức Vân Lạc Thiên và Từ Lỵ Na, trực tiếp cho đi.

“Đúng rồi, Vân công tử, hình như ta còn chưa nói qua mục đích đến đây, ta tới đây vì muốn khảo hạchluyện dược cấp bậc.” Hạ Như Phong sờ sờ mũi, bờ môi mang theo nhợt nhạt độ cong, thanh âm thanh đạm như gió, vang lên bên tai Vân Lạc Thiên, mang đến một loại cảm giác làm người ta khoan khoái dễ chịu.

“Di, Hạ cô nương là luyện dược sư?” Vân Lạc Thiên sợ run một chút, ánh mắt nhìn Hạ Như Phong hiện lên kinh ngạc, hắn không ngờ rằng thiếu nữ này không chỉ là Triệu Hồi Sư, còn là một vị luyện dược sư: “Hạ cô nương có thể mang huy chương? Không biết cô nương mấy phẩm?”

Hạ Như Phong lắc lắc đầu, mi tâm nhẹ nhăn lại: “Ta cũng là lần đầu tiên chứng thực, ta muốn hỏi một chút, có thể trực tiếp khảo hạch tam phẩm không?”

Tuy nói với năng lực của nàng khảo hạch từ nhất phẩm đến tam phẩm không tốn bao nhiêu thời gian, nhưng nàng cũng không muốn làm chuyện dư thừa lãng phí, thời gian lãng phí đó còn không bằng cố gắng tu luyện.

Thần sắc Vân Lạc Thiên rõ ràng sửng sốt, không đợi hắn mở miệng, bên cạnh liền truyền đến thanh âm trào phúng của Từ Lỵ Na: “Ngươi cho rằng luyện dược đơn giản giống ăn cơm uống nước sao? Ngay cả nhất phẩm Luyện Dược Sư cũng không phải, còn dám nói mình có thể khảo hạch tam phẩm, hừ, ta cũng chỉ là Luyện Dược Sư nhị phẩm, ta không tin, ngươi có thể tài giỏi hơn ta.”